Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 8: Tam đệ

Cập nhật lúc: 2026-03-05 06:58:13
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pZHdlU6TQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ngọt quá?” Tô Liên Y ngẩn .

Người đàn ông thèm nàng nữa, chỉ cúi đầu rót nước từ ấm uống, cố gắng rửa trôi vị ngọt vẫn còn vương trong miệng. Thế nhưng định chạm tay ấm, Tô Liên Y nhanh tay giật mất.

Nàng nghiêm giọng, lời bật tự nhiên, chẳng kịp suy nghĩ: “Buổi sáng bụng rỗng mà uống , những hại dày mà còn ảnh hưởng đến thần kinh. Huống hồ đây để qua đêm, càng uống.”

Lời dứt, chính Tô Liên Y cũng ngẩn . Đối diện một kẻ mà nàng còn rõ là bạn thù, quản chuyện chẳng dư thừa lắm ?

hối hận cũng vô ích, lỡ miệng thì chẳng rút . Nghĩ nghĩ , chắc cũng do cái “bệnh nghề nghiệp” kiếp còn bỏ mà thôi.

Nàng ôm ấm thẳng bếp, đổ hết chỗ cũ còn sót , móc sạch bã trong ấm, đổ nước sôi mới . Làm xong, nàng bưng trở , rót cho một chén đầy, đặt xuống mặt như chẳng chuyện gì xảy .

“Xin nhé, quên mất đa phần nam nhân thích ăn đồ ngọt. đường cũng là thứ để bổ sung năng lượng. Tiền trong nhà tiêu hết là của , sẽ chịu trách nhiệm và kiếm cho bằng . Bánh khoai lang … ngươi đành ăn tạm , cứ uống thêm nước cho đỡ ngọt.”

Trải qua những chuyện kinh ngạc từ đêm qua đến sáng nay, đàn ông nàng cũng biểu lộ cảm xúc gì đặc biệt. Hắn chỉ lặng lẽ cầm lấy chiếc bánh khoai lang, thứ đồ ăn kỳ lạ mà nàng gọi là bánh khoai lang, tiếp tục ăn.

Nhìn dáng vẻ của thì ngay chẳng thích món chút nào. Vậy mà vẫn nuốt gọn một chiếc bánh, uống cạn một chén nước lớn, lặng lẽ ăn tiếp chiếc thứ hai. Từ đầu đến cuối, ngoài nhíu mày lúc ban đầu, bộc lộ chút cảm xúc nào.

Tô Liên Y cũng cầm lấy một chiếc bánh khoai lang, bắt đầu ăn. Thật nàng còn đói hơn nhiều. Tối qua chỉ uống một bát canh, suốt đêm ngủ mà việc quần quật, sức lực cạn kiệt từ lâu. Nếu đổi khác, e rằng sớm kiệt sức ngã quỵ, nhưng với nàng thì vẫn chịu . Chắc do bác sĩ nhiều năm rèn cho nàng quen với nhịp sống căng như dây đàn : ăn, ngủ, thậm chí sống gần như bộ trong bệnh viện. Chính nhờ sự liều mạng đó, nàng gặt hái thành tựu trong chỉ năm ngắn ngủi mà khác mất cả chục năm, thậm chí cả đời mới thể đạt .

Chỉ tiếc rằng… cuối cùng nàng c.h.ế.t một cách lãng xẹt như

Nghĩ đến cái c.h.ế.t của bản , sóng lòng Tô Liên Y khẽ gợn lên, nét bình tĩnh vốn cũng theo đó mà d.a.o động. Nàng đặt nửa chiếc bánh khoai lang xuống, cầm chén nước nóng lên, chậm rãi uống từng ngụm để bình tĩnh .

Đã sống , thì chuyện trong quá khứ nên buông bỏ thôi.

Người đàn ông ăn xong, chẳng một lời, liền dậy thẳng ngoài. Bên cạnh cổng sân đặt mấy món nông cụ, trông nặng nề cồng kềnh, tay nhẹ như , chẳng khác gì nhặt một cọng rơm.

Tô Liên Y theo bóng lưng khuất dần ngoài cổng sân, hàng mày khẽ nhíu , trong đầu vẫn quẩn quanh nghi vấn ban nãy. Chỉ qua chuyện nhẫn nhịn ăn đồ ngọt cũng đủ thấy khả năng chịu đựng của đàn ông mạnh đến mức nào. Loại nhẫn nhịn , ngoài ít bẩm sinh , thì phần lớn đều rèn giũa qua huấn luyện khắc nghiệt. Rốt cuộc là ai? Thân phận thực sự là gì? Và mục đích tiếp cận nàng là gì?

Nàng nên gì bây giờ? Nếu đuổi đàn ông khỏi nhà, lỡ như chọc giận , liệu trở mặt hãm hại ? Hay là hết chuyện cho cha ruột của xác — Tô Phong? Thôi bỏ , với bản lĩnh của Đại Hổ, chắc lộ sơ hở, mà kẻ lộ e rằng là nàng, Tô Liên Y .

Sau khi thu dọn bát đũa xong, mặt trời vượt qua tầng mây, treo lưng chừng giữa bầu trời. Cái se lạnh của buổi sớm tan biến, ánh nắng trải xuống khắp sân, đem theo ấm dễ chịu, thoáng chốc xua mệt mỏi.

Nàng dụi dụi mắt, vô thức giơ tay lên , xong liền giật thót tim. Không dính từ lúc nào, tay nàng lấm tấm vệt đỏ. Chẳng lẽ thương ở ?

Nàng lao vội phòng soi gương, liền nổi hết da gà. Thì là phấn trắng với son hồng mặt nguyên chủ, một đêm đẫm mồ hôi, giờ lem nhem loang lổ chẳng khác gì mặt hề. Lại mái tóc, từng lọn bết , xõa lòa xòa gương mặt tròn trịa, trông đến mức thể tả. Phối hợp thêm những cái mụn mủ đỏ ửng viền trắng chi chít mặt, Tô Liên Y chỉ khâm phục khả năng nhẫn nhịn của đàn ông : bộ dạng “cực phẩm” thế mà vẫn thể c.ắ.n răng nuốt nổi mấy miếng đồ ngọt ghét cay ghét đắng. Thật sự đáng nể!

Bộ quần áo ngoài cùng nguyên chủ qua thì khá sạch sẽ, rõ ràng là bộ mới mua, chắc là để diện khi tới gặp nhị công t.ử Lý gia, tình trong mộng của nàng . vén lớp áo ngoài , Tô Liên Y suýt nữa thì nôn tại chỗ: lớp áo lót bên trong bẩn thỉu đến kinh khủng, mồ hôi, bụi bặm, cả vết ố vàng loang lổ… bốc lên mùi chua hôi thể tả.

Nàng chẳng còn kiên nhẫn, cũng chẳng còn sức để đun nước tắm. Thôi thì gì dùng nấy. Nàng sân, múc nốt chút nước còn sót đáy chum, đổ hết thùng tắm c.ắ.n răng trút sạch quần áo, lao thẳng làn nước lạnh buốt.

Tô Liên Y thực sự dám soi thêm giây nào nữa, chỉ sợ thêm chút nào chính thể mới cho ghê tởm ói.

Thân hình tuy béo nhưng da dẻ trắng trẻo, mềm mịn như da em bé, coi như trong cái rủi còn cái may.

Dốc sạch chút sức lực cuối cùng, Tô Liên Y gắng gượng kỳ cọ cho thật sạch sẽ. Xong , nàng vốc một nắm to bột bồ kết, sức vò đầu rửa tóc. Từng vệt nước đen sì theo mái tóc dài mềm mại chảy xuống thùng tắm, thứ nước lúc đầu còn trong vắt, giờ thì đục ngầu, mà chỉ vứt cả thùng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-8-tam-de.html.]

Dùng khăn lau khô , một bộ đồ lót sạch sẽ xong, nàng cảm giác như tái sinh.

Chăn gối giường bằng bộ mới giặt đêm qua, cửa sổ mở toang, cả căn phòng thoáng đãng, sạch sẽ, tràn đầy mùi nắng.

Nhắm mắt , bao nhiêu hoảng sợ và mệt mỏi tích tụ suốt hai ngày qua ập đến khiến đầu óc choáng váng. Gần như ngay khi mí mắt khép , Tô Liên Y chìm giấc ngủ mê man.

Cuộc sống nơi đồng quê vô cùng yên tĩnh và dễ chịu. Ban ngày, cả thôn làng chìm trong tĩnh lặng, thi thoảng mới thấy vài đứa trẻ chạy nhảy nô đùa ngoài đường, tiếng trong trẻo vang vọng theo bước chân chúng, xa dần tan biến.

Trong sân, một sợi dây phơi đồ căng ngang, treo đầy quần áo sạch sẽ đủ màu sắc. Dưới ánh nắng ấm áp nhưng ch.ói chang, cảnh tượng mang theo một vẻ an yên khó tả.

Tô Liên Y ngủ say như c.h.ế.t, lẽ vì quá mệt mỏi, cũng thể do lớp mỡ ép dây thanh quản, khiến nàng khẽ khàng phát tiếng ngáy nho nhỏ.

Không còn lớp phấn son diêm dúa, gương mặt nàng trở nên trắng trẻo, tròn trịa, an tĩnh như một đứa trẻ. Hàng mi dài khẽ rung động, tựa như cánh bướm đang đậu cánh hoa. Đôi môi hồng hé mở, sắc màu trong suốt như ngậm giọt sương.

Ngay cả những nốt mụn thường ngày trông chướng mắt, giờ phút cũng bất giác tăng thêm vài phần ngây ngô đáng yêu.

Mặt trời từ từ nhô lên từ phía đông, trèo dần lên đỉnh đầu, đó nghiêng về tây mà lặn xuống.

Bất ngờ, cánh cổng sân ai đó đẩy mạnh, một gã béo ục ịch, hình to gần bằng Tô Liên Y, hùng hổ lao thẳng .

“Tỷ! Nhị tỷ! Tỷ đang ở ?” Hắn gào lên như chọc tiết lợn.

Tô Liên Y lờ mờ thấy tiếng đàn ông gọi “Nhị tỷ”, nhưng nàng một , hai , , nên chắc chắn đang gọi nàng.

Nàng kéo chăn trùm kín đầu, khó chịu lẩm bẩm một câu: “Ai mà vô ý tứ … nơi công cộng mà la hét ầm ĩ, thật… vô văn hóa…” Vừa lẩm bẩm, nàng tiếp tục chìm giấc ngủ.

Người mập mạp gọi ai khác chính là Tô Liên Y.

Khi thấy sân đầy cờ xí (thực là quần áo phơi phấp phới), ngẩn một lát, lập tức hiểu ngay: Chắc chắn là nhị tỷ sai gã ngốc giặt quần áo. Phải công nhận một điều, giặt cũng sạch trò đấy.

Cửa sổ phòng mở toang, cửa chính thì đóng nhưng cài then, chỉ khép hờ. Dù là ai, bình thường cũng sẽ gõ cửa khi , thế mà gã mập cứ thế xông thẳng , chẳng chút lễ phép.

Nhìn thấy căn phòng bên trong sạch sẽ, gọn gàng, sững một lúc, im lặng sân, ở cổng ngó nghiêng bốn phía: “Chẳng lẽ nhầm nhà ?”

Sau khi chắc chắn nhầm, hùng hổ chạy , vén chăn giường lên, thấy rõ đang ngủ chính là nhị tỷ nhà thì mới thở phào, đưa tay đẩy đẩy: “Nhị tỷ, mau dậy , giờ còn ngủ gì nữa? Mau dậy, cha tìm tỷ chuyện quan trọng đấy!”

Tô Liên Y mơ mơ màng màng tỉnh dậy, thấy mặt là gã mập mạp vài nét giống thì sững một lúc, lập tức hiểu ngay, trong mắt thoáng chút cảnh giác: “...Tô Bạch?”

Lão Mã , tam của bản thể cũng là một tên vô , hình béo ú, đầu óc đần độn, tên là Tô Bạch.

, nhị tỷ mau dậy , cha tìm tỷ chuyện lớn đấy, ăn lớn!”

Tô Liên Y nghi hoặc: “Làm ăn lớn?” Tô gia ngoài lão đại Tô Hạo , những kẻ khác đều là du côn vô , thì còn buôn bán gì cho hồn?

Tô Bạch gật đầu lia lịa, mặt đầy mỡ nở nụ gian xảo: “Phải đó tỷ, nhà nào đó xui xẻo cha chúng bám , sắp tiền tới tay !”

 

 

Loading...