Ta Thề, Từ Nay Về Sau Không Bao Giờ Hành Y Cứu Người! - Chương 91: Thuốc mê
Cập nhật lúc: 2026-03-05 07:06:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3VfE6A4bZr
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm xuống, trong sân nhỏ sạch sẽ yên tĩnh, Vân Phi Tuân ôm c.h.ặ.t lấy Tô Liên Y, như thể chỉ ôm thật c.h.ặ.t như mới thể cảm nhận sự tồn tại của nàng, và khẳng định quyền sở hữu của .
Tô Liên Y siết đến đau nhức, đành âm thầm gồng chống đỡ. Chỉ cần l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng của đối phương cũng đủ , đang giận, và giận nhẹ.
Tô Liên Y tự thấy thật kỳ quặc. Rõ ràng Vân Phi Tuân đang hiểu lầm, đang nổi giận, nhưng nàng chẳng hề thấy lo áy náy, ngược còn thấy… vui. Hắn càng tức giận, càng cho thấy quan tâm nàng. Cái cảm giác ai đó đặt trong tim, nâng niu như bảo vật… thật sự tuyệt.
“Còn ? Tô Liên Y, nàng mau giải thích cho .” Vân Phi Tuân bắt đầu cuống.
Tô Liên Y càng . Ngẩng đầu ánh mắt lo lắng của , khóe môi khẽ nhếch lên, cứ thế mỉm , hưởng thụ cái niềm hạnh phúc chút lệch lạc .
Vân Phi Tuân càng lúc càng sốt ruột. Từ thổ lộ đầu tiên đến thứ hai, tốn bao công sức mới thể khiến nàng mở lòng. Sao thể dễ dàng để nàng rời xa ? Hắn siết lấy vai nàng, kéo nàng khỏi lòng , giữ một cách, đôi mày nhíu c.h.ặ.t đến mức gần như dính . Ánh mắt vốn sâu thẳm, lúc vì cau mày mà càng lún sâu như hố đáy. Sống mũi cao, môi mím c.h.ặ.t, cả khuôn mặt như đẽo gọt từ đá tảng.
Tô Liên Y ngắm “thành quả lao động” của , tâm trạng càng nhẹ nhõm đến lạ lùng.
Vân Phi Tuân nào trong đầu Tô Liên Y đang nghĩ gì, chỉ tưởng nàng ngầm thừa nhận, trong lòng càng thêm bối rối, càng thêm hoảng sợ, một nỗi sợ thấm tận xương tủy. Sợ rằng những ngày hạnh phúc mới bắt đầu tan biến như bọt nước giữa ánh mặt trời.
“Chẳng lẽ… nàng… thật sự thích ?” Đợi hồi lâu vẫn thấy Tô Liên Y trả lời, giọng Vân Phi Tuân bắt đầu run nhẹ, hàng mày tuấn cũng dần thả lỏng. Chỉ cần lúc nàng dối, chỉ cần gạt một câu cũng cam tâm tình nguyện tin tưởng.
Tô Liên Y gương mặt cứng rắn của như sắp bật đến nơi, bỗng bật “phụt” một tiếng: “Toàn là do ngươi đấy nhé, nào nhận.”
Vừa nãy nàng lời nào khiến Vân Phi Tuân hồn vía lên mây. Nếu thật sự thấy điều gì chẳng lành từ miệng nàng, e là kiềm mà xông ngay huyện thành lôi hai kẻ xử lý!
Hắn kéo nàng đến xuống ghế đá tán cây bên sân, giữa hai đặt một chiếc bàn nhỏ. Vân Phi Tuân vẫn siết c.h.ặ.t t.a.y nàng, đôi mắt đen láy chằm chằm: “Liên Y, nàng từng giữa và nàng, thành thật với . Hôm nay… hôm nay nàng thật sự cùng cái tên… Lý Ngọc Đường ?” Vừa thốt cái tên , hàm răng Vân Phi Tuân nghiến c.h.ặ.t, lửa giận trong mắt suýt nữa trào .
Cơn gió đêm mang theo chút se lạnh, thổi tan cái oi bức ban ngày. Tay nắm đến cứng đờ, Tô Liên Y định tỏ nghiêm túc, nhưng khóe môi cứ khẽ cong lên mãi.
Thì … yêu, cảm giác thật sự tuyệt.
Thì … khi đàn ông ghen, trông vô cùng đáng yêu.
Thì … tình yêu thật sự thể khiến một đổi đến mức còn nhận chính .
Nàng vẫn nhớ đầu gặp mặt, trời đêm tối mịt đèn, hình cao lớn của xuất hiện như một con dã thú, cả tỏa sát khí khiến khác chỉ cần liếc mắt run rẩy.
Thế mà lúc đây, đôi mắt đen của ngập tràn nét trẻ con, ánh thuần khiết. Bàn tay to lớn vẫn đang siết c.h.ặ.t t.a.y nàng buông, vẻ mặt vô cùng đáng thương… hệt như một chú ch.ó lớn bỏ rơi, đó khổ sở van xin chủ nhân đừng rời bỏ nó.
Theo lý mà , với tình hình thế , chắc chắn sẽ chọn dỗ dành đối phương tiên. Tô Liên Y hề dỗ dành chút nào. Trái , nàng còn … trêu tức thêm một chút nữa.
Lòng vốn luôn tồn tại mặt tối. Những chuyện như ái mẫu, sát phụ*… đều căn cứ tồn tại trong học thuật tâm lý. Còn về khái niệm “thích hành hạ khác”? Ừm…
(*“Ái mẫu” - Yêu và “sát phụ” - G.i.ế.c cha là hai thuật ngữ bắt nguồn từ phân tâm học (psychoanalysis), thường nhắc đến trong bối cảnh phân tích tâm lý hành vi con , đặc biệt là các xung đột tâm lý tiềm ẩn.)
Thôi . Tô Liên Y cũng định tự giải thích nữa. Lúc đây, nàng chính là bắt nạt Vân Phi Tuân.
“Ta , chỉ là… sợ ngươi chịu nổi thôi.” Tô Liên Y cụp mắt xuống, vẻ như đau buồn, nhưng thật là dám gương mặt nhăn nhó thêm nữa. Nàng sợ… sẽ bật mất.
Quả nhiên, bàn tay to lớn của khẽ run lên, lòng bàn tay vốn ấm áp cũng lạnh vài phần. “Đã xảy chuyện gì?” Giọng gấp gáp, kìm lo lắng.
“Hôm nay đến Lý phủ, đưa bộ mỹ phẩm đầu tiên chuẩn mắt cho Lý phu nhân, chuyện … chắc ngươi ?” Tô Liên Y chậm rãi , trong giọng còn l.ồ.ng chút u sầu.
Vân Phi Tuân gật đầu: “Biết.”
Tô Liên Y cúi đầu thêm chút nữa, giấu nụ sắp bật . Nàng cố kìm nén quá khiến âm thanh cũng bắt đầu run rẩy: “Lý phu nhân bụng dạng , tính toán hết cả … … gả Lý gia, trâu ngựa cho họ, còn ép và Lý Ngọc Đường…”
Vân Phi Tuân giật , biến sắc: “Vô lý! Trên đời loại yêu phụ như thế!? Nàng… nàng chứ!?”
Tô Liên Y nhẹ lắc đầu: “Ngươi đến loại d.ư.ợ.c tên Hợp Hoan Tán ?” Muốn … vẫn nhịn.
Tim Vân Phi Tuân như một đao đ.â.m trúng. Sâu chuỗi những lời , mơ hồ đoán vài phần, nhưng dám nghĩ sâu. Trời thì nóng như thiêu đốt, mà lưng lạnh toát. “Biết…” Giọng cũng bắt đầu run.
Tô Liên Y khẽ thở dài: “Lúc tới, bà cố tình câu giờ, bắt chờ suốt gần một canh giờ, là trong nhà việc gấp. thực là tìm Lý Ngọc Đường. Công bằng mà … Lý công t.ử cũng vô tội, là lừa tới.”
Mặt Vân Phi Tuân càng lúc càng trắng bệch, lòng lạnh dần, giọng khàn khàn: “Rồi… đó?”
“Sau đó…” Tô Liên Y cố ý kéo dài: “Bà cho uống Hợp Hoa Tán. Còn đó nữa… chắc ngươi cũng đoán .”
Ban đầu, nàng chỉ định trêu chọc đôi chút. đến đây, trong lòng nảy sinh một ý niệm nhàm chán: Thử thách một phen.
Nàng Vân Phi Tuân tình ý với . nàng rõ… là thứ tình cảm kiểu gì? Mức độ yêu thích đến ? Dù cũng là xuất từ nơi sắt m.á.u, nay ở trong ngôi làng nhỏ cách biệt thế gian, ngày ngày chỉ quanh quẩn với một nữ nhân là nàng. Nói thẳng , đến heo nái lâu cũng thấy như Tây Thi, huống hồ nàng tự nhận dung mạo đến nỗi nào.
Hắn từng , ngày giữa rừng kỹ nữ quân doanh và khuê tú thế gia cũng từng động lòng. gì thì , còn trẻ lắm, tới hai mươi. Đường đời phía còn dài, những gặp sẽ chỉ ngày càng nhiều. Nam nhân sợ chọn sai nghề, nữ nhân sợ gả nhầm . Nàng… thể phòng .
Không khí như đông cứng . Tô Liên Y chỉ cảm thấy bàn tay to của càng lúc càng lạnh, đến mức lỏng dần, còn sức níu giữ. Trái tim nàng cũng rơi xuống một nhịp, tự trách, thầm mắng bản . Chuyện như , đến đàn ông hiện đại còn chịu nổi, huống gì là một cổ đại. Nàng đúng là… tự chuốc lấy.
ngay đó, bàn tay chần chừ một khắc, siết c.h.ặ.t t.a.y nàng, còn c.h.ặ.t hơn .
“Liên Y, … trả lời .” Vân Phi Tuân khàn giọng, lời mang theo sự gấp gáp, xen lẫn đau thương rõ rệt: “Nàng hạ d.ư.ợ.c… là nàng tự nguyện, đúng ?”
Tô Liên Y theo phản xạ ngẩng đầu, ngạc nhiên , chút lúng túng: “…Phải, tự nguyện.”
Vân Phi Tuân khẽ nhắm mắt , từ từ mở , hít sâu một thật dài như dồn nén tất cả cảm xúc trong l.ồ.ng n.g.ự.c: “Chỉ cần lòng nàng đổi… thì cả. Là vô dụng, mới để nàng một đối mặt với nguy hiểm như . Đợi thành nhiệm vụ , nàng… đừng xuất đầu lộ diện nữa. Ta nuôi nàng.”
Tô Liên Y khựng . Chẳng lẽ… nghĩ tới việc khi hạ d.ư.ợ.c, khả năng xảy chuyện gì? Nàng tự chuốc khổ mà buông thêm một câu thử thách nữa: “ một chuyện… lỡ xảy .” Lời rõ ràng, thể nào hiểu sai .
Đôi mắt Vân Phi Tuân lập tức đỏ bừng, từng tia m.á.u nổi rõ. Bàn tay siết lấy tay nàng càng thêm mạnh.
“Ta .” Hắn ngập ngừng, giọng nghẹn , nhưng từng chữ vẫn rõ ràng: “Liên Y… chuyện … trách nàng. Ta , là ở . Nếu… nàng hận, cứ hận . Sau … sẽ bù đắp cho nàng gấp đôi, gấp ba.”
Tô Liên Y từng tưởng tượng đủ loại phản ứng: Lạnh nhạt, giằng co, thậm chí là giận dữ mắng mỏ, nhưng tuyệt đối ngờ, là kết cục thế .
“Ngươi gì sai chứ?” Nàng khẽ hỏi.
Vân Phi Tuân đáp, giọng còn chút do dự hoảng loạn, chỉ còn sự kiên định đến thầm lặng: “Nếu nàng để dựa , cần bôn ba khắp nơi buôn bán kiếm sống như ? Liên Y, bất kể xảy chuyện gì, chỉ cần lòng nàng đổi… thì bận tâm.” Câu trả lời khiến Tô Liên Y kinh ngạc đến c.h.ế.t lặng.
Hắn rõ, giữa nàng và Lý Ngọc Đường thể xảy chuyện, mà vẫn bận tâm?
“Tại ?” Nàng thì thầm.
“Bởi vì… điều yêu là con nàng, là Tô Liên Y, chứ là sự trinh tiết của một nữ nhân.” Hắn nàng, mắt như lửa thiêu: “Chuyện đó, nàng cũng là nạn nhân. Ta tư cách ghét bỏ nàng.”
Lời Vân Phi Tuân thì nhẹ nhàng, nhưng thật là đang dốc hết sức để trấn an nàng. Còn bản thì mặt khi xanh khi trắng, mắt đỏ vằn tơ m.á.u, môi mím c.h.ặ.t đến tái nhợt. Không khó để tưởng tượng, răng đang nghiến c.h.ặ.t thế nào trong miệng.
Tô Liên Y thực sự… chấn động. Bàn tay đang nắm lấy tay nàng , lạnh buốt, mà vẫn kiên quyết chịu buông, khiến đau lòng đến nghẹt thở.
Nàng rút tay về, nhưng thử … rút nổi. Vân Phi Tuân chịu buông tay. Nếu thật sự buông, thì sợ rằng… Tô Liên Y sẽ mãi mãi nữa.
Thân hình vạm vỡ , lúc trông vô cùng yếu đuối, giống như một tảng đá lớn đang dốc sức chống đỡ giữa một trận sơn băng địa liệt… chỉ để níu lấy một .
Dù là trái tim băng giá đến mấy, khoảnh khắc cũng tan chảy. Tô Liên Y mặt, cuối cùng cũng nỡ tiếp tục giày vò nữa.
“Thứ d.ư.ợ.c … đúng là uống trong lúc . Lý công t.ử thì . Hắn kéo chạy khỏi đó, còn sắc t.h.u.ố.c giải cho uống. Cho nên… cả.” Nàng mỉm , đôi mắt tựa nước mùa thu, dịu dàng lấp lánh.
Vân Phi Tuân ngây nàng, mãi một lúc niềm vui mừng như vỡ òa trong tim.
“Cảm ơn nàng… Liên Y.” Giọng run nhẹ, như trút gánh nặng đè nén suốt bao lâu.
Tô Liên Y khẽ bật mà nên nên mắng: “Cảm ơn gì? Nếu cảm ơn, thì nên cảm ơn Lý công t.ử. Chuyện … thật sự khiến đổi cách về . Chuyện cũ bỏ qua . Mọi thứ đều nguyên do của nó, bây giờ xem như là bắt đầu .”
Dù những chiêu trò đây của Lý Ngọc Đường phần dính dáng đến bản , nhưng … cứu nàng.
Ngỡ rằng một trận kinh hoảng thế là kết thúc, nào ngờ Vân Phi Tuân trong lòng vẫn còn dư âm sợ hãi. “Liên Y… nàng còn nhớ đưa nàng ngân phiếu ?” Hắn hỏi.
Tô Liên Y hiểu định gì, bèn gật đầu: “Ta vẫn dùng nhiều, phần lớn còn nguyên đó. Phát triển xưởng rượu của Tô gia, đều là dùng tiền tích góp của đại ca .”
Vân Phi Tuân ngập ngừng, cất giọng nhẹ nhàng nhưng giấu bất an: “Vậy… từ nay nàng đừng ngoài lộ diện ăn buôn bán nữa, ?”
Đôi mắt dịu dàng của Tô Liên Y chợt lạnh xuống.
“Ý ngươi là… đàn bà thì chỉ nên quanh quẩn trong hậu viện, lấy việc chăm chồng dạy con thiên chức, cả đời mưu cầu sự nghiệp theo đuổi lý tưởng?”
Vân Phi Tuân lập tức nhận sự đổi trong thái độ của nàng, vội lắc đầu, dáng vẻ luống cuống đầy khẩn trương: “Không ! Liên Y, nàng hiểu lầm . Bao tháng ngày bên , nàng chí hướng? Chỉ là…”
Hắn dừng một chút, ánh mắt đượm buồn: “Chỉ là… thế đạo đối với nữ t.ử vốn chẳng công bằng. Chỉ cần một câu chuyện phiếm, một lời đồn thổi… cũng đủ để hủy hoại thanh danh cả một đời .”
“Ta tuy rành chuyện giao thiệp, nhưng cũng từng chứng kiến. Hồi ở kinh thành, một vị quan to, đích thê của ông vu oan rằng tư thông với kẻ khác. Lời đồn truyền càng lúc càng ác độc, dậy sóng cả thành. Cuối cùng… vị phu nhân treo cổ tự vẫn.”
Tô Liên Y sững . Nàng nghĩ một lúc, chậm rãi gật đầu.
Nàng nhớ đến lời tuyệt mệnh của nữ minh tinh Nguyễn Linh Ngọc năm xưa, một phụ nữ thời hiện đại, mà đến c.h.ế.t vẫn để câu khiến rợn lòng: Nhân ngôn khả úy.
(Lời , đáng sợ bao.)
Bình thường Vân Phi Tuân vốn là ít , nhưng nghĩa là suy nghĩ. Những chuyện xảy xung quanh, đều thấy, ghi nhớ trong lòng. Hắn tuy thích gây chú ý công khai đối đầu với thế tục, nhưng trong tâm chủ kiến riêng. Một nữa, Tô Liên Y càng thêm khẳng định điều .
Nàng khẽ thở dài một : “Phi Tuân, một điều ngươi lầm . Ta vốn là chí lớn gì. Điều mong nhất… chỉ là một cuộc sống bình dị. Như ngươi từng : Nam cày ruộng, nữ dệt vải. Ta như , ngươi thấy bất ngờ ?”
Quả thực phần bất ngờ. Vân Phi Tuân khẽ gật đầu.
Tô Liên Y tiếp lời, giọng nhẹ như gió thoảng nhưng khiến lặng vì nỗi chua xót trong đó: “Ngươi là chứng kiến rõ nhất mà. Hãy nhớ xem, bắt đầu phát triển sản nghiệp Tô gia, chẳng là bởi vì Lý Ngọc Đường sức chèn ép, phong tỏa đường buôn bán ? Để phá vỡ thế cục , mới nghiên cứu rượu t.h.u.ố.c, mới tìm kiếm bí phương. Ban đầu vốn định cứ thế mà ăn yên , ai ngờ nảy sinh chuyện Thắng t.ửu. Để giữ đường sống, mới đưa rượu Tô gia bán ngoại thành.”
“Nếu chỉ thì cũng thôi, nhưng ngươi hiểu rõ mà, bí phương của rượu Tô gia, thể che giấu mãi. Một khi quy mô sản xuất mở rộng, thì sớm muộn cũng sẽ phát hiện. Để giữ bí mật , buộc mở xưởng mỹ phẩm bình phong. Nói cho cùng, vì chí lớn gì, mà là phận ép ngừng bước tiếp.” Tô Liên Y khổ.
Những lời , Vân Phi Tuân đều , nhưng khi nàng tự , vẫn khỏi thở dài thật dài.
“Phải … tạo hóa trêu .” Hắn cúi đầu Tô Liên Y, ánh mắt dịu , như thêm vài phần thương xót và xót xa.
“Sau khi thành nhiệm vụ … nàng giao xưởng mỹ phẩm cho khác quản lý . Nàng hãy sống cuộc sống mà , ?”
Trong lòng Tô Liên Y dâng lên một dòng cảm xúc ấm áp đến nghẹn ngào. Nàng thích cảm giác cưng chiều, thấu hiểu và tôn trọng từng quyết định. … chính vì sự yêu thương , nàng càng tiếp tục theo đuổi sự nghiệp của .
Bởi vì…
“Phi Tuân, nếu ngươi chỉ là con trai một nhà dân thường, là một công t.ử thế gia địa phương, thì lẽ… đúng như ngươi , sẽ chọn sống cuộc đời mà . ngươi xuất hiển hách, nếu và ngươi thực sự đến cuối cùng… thì nhất định nên một sự nghiệp riêng.”
Vân Phi Tuân ngẩn : “Điều đó… liên quan gì đến gia thế của ?”
Tô Liên Y khẽ lắc đầu, ánh mắt xen lẫn bất đắc dĩ và thương cảm: “Đừng ngốc nữa, cũng đừng mơ mộng nữa. Chẳng lẽ ngươi hiểu thế nào gọi là ‘môn đăng hộ đối’? Ngươi nghĩ ? Khi nhiệm vụ kết thúc, ngươi dắt về nhà, quỳ phụ mẫu ngươi, dốc lòng kể về tình yêu đích thực giữa và ngươi… họ sẽ cảm động rơi lệ, phá bỏ lễ giáo, đồng ý để ngươi chỉ cưới một vợ môn đăng hộ đối ?”
Nàng lạnh một tiếng, giọng sắc như gió đêm thổi qua rừng khô.
“Những cảnh như … chỉ trong tiểu thuyết của Quỳnh Dao.”
Vân Phi Tuân rốt cuộc cũng thể thêm gì nữa. Hắn trầm mặc.
“Về nhà , ngươi sẽ giải thích với phụ mẫu ngươi thế nào?”
“Bảo rằng trong lúc nhiệm vụ, ngươi yêu một cô thôn nữ tay trắng, quyết tâm cả đời chỉ cưới một vợ?”
“Có thể giữa và ngươi là tình yêu đích thực, nhưng giữa và gia đình ngươi, chẳng chút chân tình nào. Họ sẽ bao giờ hiểu.”
Tô Liên Y những lời sắc bén, xé toang ảo tưởng đẽ về tình yêu. Bởi nàng bao giờ là sống trong mộng tưởng viển vông.
“Vậy thì họ hiểu cũng mặc họ. Chúng hai , cùng bỏ thật xa!” Vân Phi Tuân xúc động .
Tô Liên Y khẽ , nụ chan chứa bất lực: “Ngươi vì mà cắt đứt với gia đình, lìa xa quê hương, còn thì ? Chẳng lẽ thể bình thản, vui vẻ đón nhận tất cả những điều đó? Mấy chục năm , mỗi mùa trùng dương, ngươi trăng nhớ quê, chẳng lẽ cảm thấy day dứt? Phi Tuân, ngươi vẫn còn quá ngây thơ.”
Vân Phi Tuân chau mày, lông mày rậm kéo thành một đường đầy trăn trở: “Sao nàng cứ luôn ngây thơ? Rõ ràng nàng còn nhỏ hơn hai tuổi mà.”
Tô Liên Y nhướng mày, đôi mắt giảo hoạt lấp lánh: “Bí mật đấy.”
Vân Phi Tuân dở dở : “Ta mặc kệ là trưởng thành ngây thơ, đều quan tâm. Chỉ cần ở bên nàng, thế nào cũng .”
Tô Liên Y hiểu tại Vân Phi Tuân yêu nàng sâu đậm như thế. Có lẽ tình yêu vốn chẳng cần lý do, chẳng thể dùng bất kỳ kinh nghiệm quy luật nào để đo lường. một điều nàng chắc, nàng thích cảm giác một yêu đến si mê, yêu điều kiện như thế .
“Phi Tuân, như , là để đẩy hết gánh nặng cho ngươi, bắt ngươi chống cả gia đình. Một khó khăn, cùng ngươi vượt qua. Một vài hủ tục lạc hậu, cùng ngươi phá bỏ. Như , chẳng hơn ?”
Vân Phi Tuân trầm ngâm một lát : “Ta lòng tin, thể giúp nàng tránh khỏi những lời gièm pha.”
Tô Liên Y nheo mắt, đầy hứng thú: “Ồ? Nói xem, ngươi định thế nào?”
Bởi bản nàng nghĩ mãi vẫn tìm cách. Nàng thực sự tò mò, Phi Tuân kế sách kỳ diệu gì.
Ánh mắt đen thẳm của nàng chăm chú, kiên định vô cùng: “Chỉ cần d.a.o động, là đủ . Nếu nàng đồn ngoài , thì sẽ là đầu tiên bênh vực nàng.”
Tô Liên Y suy nghĩ một chút, nhịn mà khen ngợi Vân Phi Tuân: “ , lẽ thực sự lời đồn đ.á.n.h gục trong chuyện ở kinh thành, là vị phu nhân , mà chính là phu quân của nàng . Chính ông là đầu tiên tin nàng , đó lời đồn như mặc nhiên thừa nhận mà lan . Chuyện vốn đơn giản thôi.”
“Không chỉ .” Vân Phi Tuân nghiêm túc : “Ta, Vân Phi Tuân, thề rằng từ nay sẽ dốc sức thăng tiến con đường quan. Khi đủ thực lực, thì sẽ chẳng còn ai thể can thiệp chuyện của nữa.”
Huynh trưởng của , Vân Phi Dương, chính là ví dụ sống. Kim Bằng đại tướng quân lừng danh thiên hạ, trong nhà tự nhiên chẳng ai dám quản nhiều.
Tô Liên Y cũng mỉm gật đầu, khẽ rút tay về. Khi Vân Phi Tuân còn kịp hiểu gì, nàng đưa tay , nhẹ nhàng nâng khuôn mặt lên.
Nàng chăm chú gương mặt khôi phục phần lớn vẻ tuấn tú ban đầu. Tuy lạnh lùng kiêu ngạo như Lý Ngọc Đường, cũng chẳng yêu mị như Diệp Từ, nhưng mang theo một nét tuấn thanh nhã riêng.
Vân Phi Tuân bất giác căng thẳng, thích cảm giác đôi bàn tay nhỏ bé ôm lấy mặt .
Tô Liên Y khẽ đặt một nụ hôn nhẹ lên trán . Gương mặt Vân Phi Tuân lập tức đỏ ửng như thiêu đốt.
“Vậy thì… chúng cùng cố gắng nhé.” Tô Liên Y mỉm , buông tay .
Chỉ một cái hôn đơn giản thế thôi, nhưng đối với Phi Tuân tựa như bay v.út lên tận chín tầng trời, như thể uống liền mấy vò rượu ngon, chẳng còn hôm nay là ngày nào nữa.
Tô Liên Y Vân Phi Tuân mặt, nhịn bật . Đứa trẻ , thật dễ dỗ, cũng dễ thỏa mãn.
Nàng dậy: “Không trò chuyện nữa , rửa mặt ngủ đây.”
khi định rời , Vân Phi Tuân gọi giật : “Liên Y, nàng thể… hứa với một chuyện ?” Giọng của nhanh và đầy khẩn thiết.
“Ừ, ngươi .” Tô Liên Y hỏi.
“Ta… nàng thể…” Gương mặt Vân Phi Tuân đỏ rực, rõ là vì cái hôn lúc nãy, vì điều sắp quá khó mở lời.
Tô Liên Y âm thầm nghi ngờ: Không lẽ… định động phòng ngay tối nay?
Vân Phi Tuân nghiến răng một cái, dứt khoát: “Nàng… thể đừng tiếp xúc với Lý Ngọc Đường nữa ?”
Ngay khi Tô Liên Y còn đang nghĩ cách từ chối "yêu cầu tưởng tượng" , thì thấy một câu hỏi thuần khiết đến thể thuần khiết hơn. Nàng lúng túng đáp: “Thật và Lý Ngọc Đường quan hệ gì cả.”
Vân Phi Tuân rõ Tô Liên Y hạng nữ t.ử tùy tiện, nhưng chuyện … hiểu vẫn thấy bất an: “Không , Liên Y, trừ chuyện , những chuyện khác đều thể để tâm. Chỉ riêng chuyện , chỉ riêng về Lý Ngọc Đường…”
“Ờ, .” Tô Liên Y khó hiểu gật đầu.
Thật Tô Liên Y hề , rằng năm xưa nguyên chủ từng si mê Lý Ngọc Đường đến mức nào, mà Vân Phi Tuân là tận mắt chứng kiến tất cả. Dù rõ Tô Liên Y bây giờ còn là Tô Liên Y của ngày , tính tình đổi kỳ lạ. hiểu , cứ liên quan đến Lý Ngọc Đường là một nỗi bất an khó diễn tả thành lời.
“Còn chuyện gì nữa ?” Tô Liên Y nghiêng đầu hỏi.
Vân Phi Tuân : Ta nỡ rời xa nàng như , nàng vẫn đủ, vẫn ở bên nàng thêm chút nữa. đến cuối cùng, chỉ cố nén cảm xúc đang cuồn cuộn trong lòng: “Hết .”
“Ừ, ngủ ngon nhé.” Tô Liên Y mỉm gật đầu, phòng, nhẹ nhàng đóng cửa .
Vân Phi Tuân yên cửa phòng, nhưng , đầy luyến tiếc bóng hình mảnh mai khuất cánh cửa. Tại đến miệng mà những lời trong lòng chẳng thể ? Đáng c.h.ế.t thật!
…
Mỹ phẩm "Thần Tiên Phương" chính thức tung thị trường.
Ngay khi lên kệ, xưởng mỹ phẩm lượt nhận vô đơn đặt hàng từ các quý phu nhân khắp nơi gửi về. Những quý bà tiêu tiền như nước , vì nhan sắc và tuổi xuân, căn bản chẳng thèm để tâm đến giá cả, ít thì đặt mười hộp, nhiều thì đặt cả trăm hộp.
Tô Liên Y đống đơn đặt hàng mà chỉ khổ, lô hàng đầu tiên chỉ năm trăm hộp, lấy mà cung cấp đủ cho họ chứ?
Cuối cùng, nàng quyết định: Mỗi đặt hàng sẽ chỉ nhận một thùng. Dù , vẫn còn gần cả trăm nhận sản phẩm.
Tô Liên Y sắp xếp đơn hàng nguyên tắc, tuyệt đối dựa lượng đặt phận của khách hàng, chỉ căn cứ thời gian đơn đến xưởng .
Tất nhiên, nàng cũng quá thanh cao đến mức màng quyền thế. Ngoài năm trăm hộp phân phối chính thức, nàng còn để dành riêng năm mươi hộp hàng dự trữ, đề phòng trường hợp khẩn cấp.
Nếu thật sự gặp quý phu nhân mà thể đắc tội, nàng cũng sẽ linh động mà cho " cửa ".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-the-tu-nay-ve-sau-khong-bao-gio-hanh-y-cuu-nguoi/chuong-91-thuoc-me.html.]
Cứ như , lô mỹ phẩm đầu tiên, dù còn chính thức bày bán thị trường, cháy hàng.
Tô Liên Y đếm bạc, tính toán sổ sách. Việc đưa sản phẩm thị trường , nàng thật chẳng mấy bận tâm. Vì mỹ phẩm chỉ là lớp ngụy trang để che giấu bí phương của rượu Tô gia. Sản phẩm mắt, danh tiếng cũng , thế là coi như nhiệm vụ thành.
Mỹ phẩm "Thần Tiên Phương" nổi tiếng như , kẻ bắt chước nhất định ít. Cứ bắt chước , những phương t.h.u.ố.c cứ là theo .
Mỹ phẩm nhái chắc chắn sẽ giá rẻ, thể bán cho các cô gái nhà thường dân, điều cũng coi như nàng góp một phần công đức. Còn bán cho các quý phu nhân ư? Còn lâu mới đủ tư cách.
Chuyện cũng giống như khi xưa giữa Thắng t.ửu và danh t.ửu, sự khác biệt rõ ràng.
Xưởng mỹ phẩm vẫn tiếp tục sản xuất đều đặn, mở rộng quy mô, vẫn giữ nguyên sản lượng như cũ. Cứ để các quý phu nhân từ từ xếp hàng mà đợi .
…
Hôm , Tô Liên Y hiếm hoi rảnh rỗi, nên đến nhà Sơ Huỳnh chơi một lát.
Sơ Huỳnh vẫn như xưa, ăn chế độ dinh dưỡng do Tô Liên Y kê đơn. Ngoài giờ nghỉ ngơi, nàng thường bà cụ Tôn dìu dạo quanh sân nhỏ gần nhà.
Ngày sinh nở càng lúc càng gần.
Sơ Huỳnh là điển hình của một cô gái nhỏ nhắn, vóc dáng thấp bé nhưng hết sức tinh xảo, tựa như yêu tinh . Lúc , chiếc bụng tròn càng trở nên nổi bật, khiến Tô Liên Y từng nghi ngờ là song thai. bà cụ Tôn – nhiều kinh nghiệm – bảo, chỉ một đứa thôi. Nhìn bụng lớn thế , khả năng cao là con trai.
Nói chuyện với Tô Liên Y một lúc, Sơ Huỳnh mệt, liền .
Tô Liên Y nhẹ nhàng đắp chăn cho nàng, đó rón rén bước ngoài. Bà cụ Tôn đang đợi nàng trong sân.
“Bà , bà thấy… thế nào?” Tô Liên Y nắm lấy tay bà, cùng bà bước khỏi cổng, nhỏ giọng hỏi.
Bà cụ Tôn khẽ thở dài: “Ta thấy… hầy…” chỉ thở dài, nỡ tiếp.
Lông mày xinh của Tô Liên Y chợt nhíu , đầu về phía phòng Sơ Huỳnh. Dù thế nào nữa, nàng cũng sẽ để Sơ Huỳnh xảy chuyện! Nàng sẽ dùng tất cả những gì học để cứu Sơ Huỳnh, nàng thề!
Bỗng nhiên, một câu của ai đó thoáng vụt qua trong đầu nàng, khiến nàng lập tức vui mừng khôn xiết.
Lúc đó , nàng vốn để tâm, giờ nhớ , chẳng chính là thứ nàng đang c.ầ.n s.ao?
“Bà Tôn, dạo phiền bà chăm sóc nhiều . Giờ việc gấp, ngoài một chút.” Tô Liên Y vội vàng .
Bà cụ Tôn nhanh ch.óng gật đầu: “Vâng, Liên Y cô nương cứ lo việc, nhưng nhớ giữ gìn sức khỏe đấy nhé.”
“Vâng, phiền bà .”
Tạm biệt bà cụ Tôn xong, Tô Liên Y vội vàng trở về nhà. Trong nhà, Vân Phi Tuân đang khắc gì đó để g.i.ế.c thời gian, thấy nàng hớt hải trở về, liền đặt d.a.o khắc xuống: “Có chuyện gì gấp ?”
“Đi huyện thành.” Tô Liên Y vội vàng .
Vân Phi Tuân lặng lẽ bước sân, chuẩn xe lừa cho nàng: “Đi sớm về sớm.”
Tô Liên Y một bộ y phục khác bước : “Cảm ơn.”
Nói xong, nàng liền lên xe, rời .
…
Biệt viện của Lý phủ, trời ngả về chiều.
Lý Ngọc Đường dùng bữa trưa xong thì bắt đầu bàn, kiểm sổ sách. Gần đây, phụ - Lý Phúc An lượt giao thêm nhiều cửa hàng cho tiếp quản.
Thời buổi binh đao loạn lạc, Lý lão gia cũng giống như Tô Liên Y, bắt đầu thu hẹp sản nghiệp ở những nơi xa xôi, chỉ giữ các cửa hàng quanh thành, nơi dễ quản lý hơn. Mà sản nghiệp của Lý gia tại huyện Nhạc Vọng, ông giao bộ cho Lý Ngọc Đường.
Cũng vì lão gia nhận , từ vụ việc liên quan đến Thắng Tửu, con trai ông đổi ít, tính cách trở nên trầm , tác phong việc cũng cẩn trọng và đầu óc hơn nhiều.
Lý Ngọc Đường đầu óc tính toán, xử lý sổ sách luôn rõ ràng rành mạch. một thói quen đặc biệt: Làm việc thì thật yên tĩnh. Trong thư phòng, ngoại trừ bản thì cho ai , ngay cả hầu cận như Mặc Nông cũng ít bén mảng. Nếu việc quan trọng thì đừng mong phiền.
Thế mà hôm nay, bên ngoài lên tiếng: “Thiếu gia, tiểu nhân chuyện bẩm báo.”
Lý Ngọc Đường nhíu mày. Thường ngày ai dám cắt ngang giờ việc của chứ?
Một tuần trôi qua, bên ngoài vẫn chịu , gọi thêm một tiếng: “Thiếu gia, thật sự là chuyện quan trọng, xin thứ mạo .”
Gia nhân trong lòng kêu khổ, hôm nay Mặc Nông ở nhà, tìm ai đỡ đầu bây giờ?
Lý Ngọc Đường suýt nữa nổi giận, nhưng chợt nhớ tới một câu Tô Liên Y từng : “Tính cách quyết định vận mệnh. Làm việc gì cũng giữ sự trầm tĩnh.”
Nghĩ đến đó, lửa giận trong lòng như dội một gáo nước lạnh, dần nguội .
Hắn gác b.út, thu sổ sách, giọng bình thản: “Nói , chuyện gì?”
Nghe thiếu gia trách mắng, gia nhân như trút gánh nặng: “Bẩm thiếu gia, bên ngoài cầu kiến.”
Lý Ngọc Đường nhướng mày: “Ai?”
Hắn là kỹ tính, chuyện ăn đều thiệp mời đàng hoàng, hẹn giờ rõ ràng. Tự tiện đến cửa, trong mắt là vô cùng thất lễ. Nếu là , chỉ một câu “thiếu gia tiếp khách” là đủ tiễn về.
hôm nay, đổi bản . Thay đổi sự kiêu ngạo và cố chấp bấy lâu nay. Thế là, dậy, đích xem vị khách mời là ai.
Không tự chủ , nghĩ đến Tô Liên Y. Có lẽ, duy nhất khiến đổi… cũng chỉ nàng. Chỉ là, giờ phút , nàng đang gì?
“Bẩm thiếu gia, là Nhị tiểu thư của xưởng rượu Tô gia, Tô Liên Y.” Gia nhân bên ngoài dè dặt đáp.
Lý Ngọc Đường giật : “Ngươi ai?”
Hắn lập tức buông quyển sổ còn đang xem dở, vòng qua bàn, bước nhanh ngoài phòng. Vì hành động quá bất ngờ, tiểu đồng chờ ngoài cửa dọa đến giật .
Xong ! Nghe đồn Nhị thiếu gia ghét nhất là Tô Liên Y, giờ nàng chủ động đến tìm, liệu chuốc giận đây?
Gia nhân nọ c.ắ.n răng, mặt như đưa đám, cố gắng bẩm : “Bẩm thiếu gia… là Tô cô nương, Tô Liên Y.”
Trong đôi mắt dài hẹp của Lý Ngọc Đường thoáng qua một tia vui mừng khó giấu, ngay cả khóe môi vốn hiếm khi mỉm cũng khẽ nhếch lên một nét xúc động: “Nàng ở ? Mau dẫn .”
Gia nhân ngẩn , vội vàng đáp: “Ở tiền sảnh, thưa thiếu gia.”
Không đợi dẫn đường, Lý Ngọc Đường xoay bước , sải chân lớn, mỗi bước đều đầy phấn khởi và nhẹ nhàng, tựa như chờ đợi ngày lâu.
Tiền sảnh rộng rãi, ánh sáng dịu dàng. Tô Liên Y yên ghế, nét mặt trầm tĩnh. Trà thơm bốc khói nghi ngút bên cạnh nhưng nàng động đến, như đang mãi suy nghĩ điều gì.
Khung cảnh bình thường, một cô gái áo quần giản dị, cúi đầu trầm mặc. trong mắt Lý Ngọc Đường lúc là một bức tranh khiến thể rời mắt.
Hắn bước , dịu giọng: “Tô cô nương.”
Tô Liên Y thoáng giật , ngẩng đầu lên thì thấy Lý Ngọc Đường mặc trường sam trắng đang bước qua ngưỡng cửa tiến , nàng liền dậy hành lễ: “Lý công t.ử, thật xin vì đường đột quấy rầy trong lúc công t.ử bận rộn.”
Nàng tới đây là để cầu một chuyện.
Lý Ngọc Đường khẽ , vẻ mặt ôn hòa: “Sao gọi là quấy rầy .” Buổi trưa buồn tẻ , nàng đến, khiến lòng vui tả xiết.
Hắn đưa tay động tác mời: “Mời .”
Tô Liên Y mỉm , xuống ghế: “Chuyện là thế . Lý công t.ử còn nhớ hôm qua, ở phía tiệm t.h.u.ố.c, công t.ử từng nhắc, hồi mới bước thương trường, Lý lão gia từng dạy công t.ử cách nhận các loại xuân d.ư.ợ.c, mê d.ư.ợ.c, cùng t.h.u.ố.c tê… đúng ?”
Lý Ngọc Đường khẽ gật đầu, tỏ ý hiểu: “Tô cô nương đến đây… là học cách nhận các loại t.h.u.ố.c ?”
Tô Liên Y lắc đầu: “Không, thật hỏi cụ thể, t.h.u.ố.c mê và t.h.u.ố.c tê… là những thứ gì?”
Tốt nhất là loại tác dụng như Ma Phí Tán, thứ t.h.u.ố.c tê liệt cảm giác đau đớn khi phẫu thuật.
Lý Ngọc Đường ngạc nhiên câu hỏi phần kỳ lạ : “Thuốc mê và t.h.u.ố.c tê đều là các loại độc d.ư.ợ.c dùng để khống chế con . chúng điểm khác : Người trúng t.h.u.ố.c mê sẽ bất tỉnh, rơi trạng thái hôn mê . Còn nếu trúng t.h.u.ố.c tê thì tay chân sẽ vô lực, thể cử động, nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo, miệng vẫn thể chuyện .”
Tô Liên Y gật đầu, thầm nhủ: “Thì là thế.”
Nàng hỏi tiếp: “Vậy… Lý công t.ử sẵn hai loại t.h.u.ố.c đó ?”
Lý Ngọc Đường ngớ , dở dở : “Không . Ta giữ mấy thứ t.h.u.ố.c hại như ? Tô tiểu thư nghĩ là loại đó ?”
Tô Liên Y sốt ruột, giọng thấp mấy phần: “Vậy… công t.ử ở thể mua ?”
Lý Ngọc Đường càng lúc càng khó hiểu, nhịn hỏi: “Nàng cần hai loại t.h.u.ố.c đó gì?”
Tô Liên Y thành thật đáp, ánh mắt tha thiết : “Ta việc gấp. Là để cứu , hại . Làm ơn giúp tìm hai loại t.h.u.ố.c , xin hứa, tuyệt đối dùng mục đích .”
Lý Ngọc Đường nàng, thấy vẻ lo lắng hề giả tạo, bèn trầm ngâm một lúc gật đầu: “Được, nàng chờ một chút.”
Nói đoạn, xoay rời khỏi tiền sảnh, cho gọi quản sự trong biệt viện đến. Người quản sự ban đầu còn tỏ vẻ ngạc nhiên, nhưng khi Lý Ngọc Đường ghé tai nhỏ vài câu, ông lập tức cúi đầu nhận lệnh, định chuẩn .
Tô Liên Y thấy thế, Lý Ngọc Đường quả nhiên đường dây mua những thứ , liền vội vã chạy khỏi tiền sảnh: “Quản sự đại thúc, xin hãy dừng bước một chút!” Cả Lý Ngọc Đường và quản sự đều đầu nàng, hiểu chuyện gì.
Tô Liên Y hỏi: “Lý công t.ử, trong biệt viện của công t.ử sẵn kim châm d.a.o y tế ?”
Lý Ngọc Đường lắc đầu: “Biệt viện đại phu túc trực, nên cũng chuẩn kim châm gì cả.”
Tô Liên Y liền ngay: “Vậy… phiền công t.ử cho chuẩn thêm cho một bộ kim châm nữa, ?”
Người quản sự thì khỏi nghi hoặc, Tô tiểu thư cần kim châm gì chứ? Lý Ngọc Đường đầu dặn dò rõ ràng, yêu cầu tiện thể đến d.ư.ợ.c phòng mua luôn một bộ kim châm, nên ông cũng hỏi nhiều, chỉ gật đầu lĩnh mệnh rời phủ chuẩn .
Trong lúc quản sự ngoài thu xếp, hai trở tiền sảnh.
Lý Ngọc Đường vốn nhịn , mở lời hỏi: “Không Tô tiểu thư cần những thứ để gì?”
Tô Liên Y do dự thật lâu, nhất thời chẳng nên trả lời thế nào. Nàng nên rõ rằng định thực hiện một ca phẫu thuật? Rằng nàng sẽ m.ổ b.ụ.n.g một sản phụ để lấy t.h.a.i nhi ? Chuyện nếu , liệu dọa Lý Ngọc Đường sợ c.h.ế.t khiếp ?
Thấy nàng trầm ngâm đáp, Lý Ngọc Đường vội : “Nếu tiện , Tô tiểu thư cần miễn cưỡng.”
Tô Liên Y càng cảm thấy áy náy. Lý Ngọc Đường nhiều giúp nàng, hôm nay vì nàng mà sai tìm cả t.h.u.ố.c mê lẫn kim châm, nếu nàng cứ giấu mãi, e rằng chính bản cũng qua lương tâm .
Suy nghĩ một chút, hàng mi thanh tú của nàng chau . Nàng khẽ c.ắ.n môi, chậm rãi : “Thật cho ngươi … chỉ là, sợ… sẽ khiến ngươi khiếp sợ.”
Lý Ngọc Đường dở dở : “Chẳng lẽ… trông yếu bóng vía lắm ?”
Tô Liên Y kẻ nhát gan, khẽ thở dài một tiếng, rời ghế của , bước đến bên cạnh Lý Ngọc Đường, cúi thấp giọng : “Chuyện là thế . Một bạn của sắp đến ngày sinh, nhưng thể nàng quá nhỏ bé, trong khi t.h.a.i nhi quá lớn. Ta sợ nàng thể sinh thường… nên chuẩn cho tình huống nhất. Nếu thật sự thể, sẽ thực hiện một cuộc… mổ lấy thai.”
Nàng dừng , giải thích thêm, giọng cực nhỏ: “Nghĩa là… rạch bụng , lấy đứa bé ngoài, đó khâu …”
Khuôn mặt luôn điềm tĩnh của Lý Ngọc Đường thoáng chốc đỏ bừng, dù cũng là một nam nhân thành , đến chuyện sinh nở nữ t.ử thấy bối rối. , sắc mặt dần trắng bệch. Mổ bụng? Rạch để lấy thai!?
Cặp mắt hẹp dài của mở lớn, hoảng hốt nàng: “Ngươi… ngươi cái gì cơ? Rạch bụng… lấy con?”
Tô Liên Y nhẹ nhàng gật đầu, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: “Phải, chính là… m.ổ b.ụ.n.g lấy thai.”
Lý Ngọc Đường cảm thấy Tô Liên Y điên , nếu nàng điên, thì chính là phát điên mất.
“Rạch bụng … còn sống nổi ?”
Tô Liên Y thở dài một : “Đương nhiên là sống . Thật nguyên nhân t.ử vong thường chia c.h.ế.t não và c.h.ế.t cơ thể. Chỉ cần tránh tổn thương đến các cơ quan chính, né động mạch, tĩnh mạch, và kiểm soát lượng m.á.u chảy, thì sẽ c.h.ế.t .”
Lý Ngọc Đường mà đầu óc cuồng, hiểu nổi mấy điều đó chứ?
“Không , tuyệt đối ! Mổ bụng còn sống ? Tô Liên Y, ngươi tỉnh ! Chẳng lẽ mổ chuột nhiều quá nên tẩu hỏa nhập ma ?”
Tô Liên Y ngẩn : “Mổ chuột? Là gì ?”
Lý Ngọc Đường lập tức ngậm miệng, sắc mặt cứng đờ: Tiêu , lỡ lời .
"Mổ chuột" chẳng chính là chuyện hôm đó ở Vạn Trân Lâu, Tô Liên Y tự giải phẫu con chuột trong vò rượu Tô gia ? chuyện đó và Diệp Từ chỉ bình phong lén , đáng lý nên … chỉ vì quá lo lắng mà buột miệng.
Lý Ngọc Đường bối rối vô cùng.
Ánh mắt Tô Liên Y chuyển động một vòng, đó đầy nghi ngờ : “Chẳng lẽ là… chuyện ở Vạn Trân Lâu?”
May mà Lý Ngọc Đường phản ứng nhanh, tự nhiên gật đầu, gương mặt hiện vẻ quân t.ử ngay thẳng: “Phải, chưởng quầy Trương kể chuyện đó. Tuy tận mắt chứng kiến, nhưng đối với Tô cô nương thì… quả thật khâm phục.”
Tô Liên Y bật : “Khâm phục ? Vừa còn bảo mổ chuột.”
lúc đó, quản sự . Vì thiếu gia dặn cần gấp, ông sai tiểu đồng chạy vội đến tiệm t.h.u.ố.c gần nhất lấy t.h.u.ố.c, nên chỉ mất thời gian uống một chén là về.
“Thiếu gia, lấy .” Quản sự đem hai gói t.h.u.ố.c và một bộ kim châm đặt lên bàn mặt Lý Ngọc Đường, đó lui ngoài.
Tô Liên Y bước tới cầm lấy hai gói t.h.u.ố.c, cân nhắc độ nặng nhẹ, đưa lên ngửi. “Cái … dùng thế nào?”
Lý Ngọc Đường sững sờ: “Ngươi gì? Ngươi … uống ?”
Tô Liên Y gật đầu: “. Còn nhớ với ngươi về ca mổ lấy t.h.a.i ? Mổ thì chắc chắn sẽ đau, cho nên cần một loại t.h.u.ố.c tương tự t.h.u.ố.c gây tê để giảm đau cho bệnh nhân.”
Hôm nay Lý Ngọc Đường quả thật kinh hãi ít, thậm chí cảm thấy đang mơ. Tô Liên Y mà vẫn nghĩ là trầm , thanh nhã, giờ m.ổ b.ụ.n.g một phụ nữ mang thai!?
Hắn kinh ngạc! Rất kinh ngạc!
“Tô cô nương, ngươi thật sự đùa đấy chứ?”
Tô Liên Y thu nụ thường ngày, sắc mặt trở nên nghiêm túc, ánh mắt thẳng thắn mắt : “Ta hề đùa.”
Lý Ngọc Đường bỗng cảm thấy choáng váng, ngất xỉu. Đây là đầu tiên trong đời cảm thấy lúng túng đến thế, và khiến nên nỗi … chính là nữ t.ử mà kính trọng, thậm chí là tình cảm.
Tô Liên Y thấy vẫn còn ngơ ngác, bèn để mặc đờ , còn thì mở từng gói t.h.u.ố.c . Ngửi một gói, chấm một chút nếm thử.
“Cái là t.h.u.ố.c tê ?” Bột t.h.u.ố.c chạm đầu lưỡi liền mang theo cảm giác tê dại, chắc hẳn nguyên lý cũng giống với loại t.h.u.ố.c gây tê mà nàng từng đến.
Gói còn mở , liền thoảng mùi cam nhè nhẹ. Nếu gói là t.h.u.ố.c tê, thì gói , thể là t.h.u.ố.c mê.
**Thuốc tê mùi, chạm đầu lưỡi sẽ tê tê.
**Thuốc mê hương cam.
**Thuốc độc mùi hoa.
Có lẽ, đây chính là cách mà Lý Ngọc Đường để phân biệt các loại t.h.u.ố.c độc khi ngoài hành tẩu.
Tô Liên Y cất gói t.h.u.ố.c mê, đổ gói t.h.u.ố.c tê chén của , đậy nắp lắc cho tan đều.
“Tô cô nương, ngươi… ngươi định gì ?” Lý Ngọc Đường hôm nay coi như mở rộng tầm mắt. Trước đây thấy Tô Liên Y thần bí khó đoán, mỗi gặp gỡ đều khiến phát hiện một điều mới. hôm nay… nàng là bí ẩn nữa, mà là một cái hố sâu đáy!
Mỗi tiếp xúc, nàng đều khiến kinh ngạc. Lần cũng ngoại lệ, rốt cuộc nàng định gì? Hay đây mới chính là con thật của Tô Liên Y?
“Ta uống thử.” Nàng đáp. Nàng từng nghĩ sẽ về nhà tự thử, nhưng chắc chắn Vân Phi Tuân sẽ nỡ xuống tay với nàng, dù gì Vân Phi Tuân cũng thích nàng. Còn Lý Ngọc Đường thì , hai chỉ là bạn bè xã giao, chắc hẳn sẽ .
Lý Ngọc Đường hoảng hốt: “Tô Liên Y, hôm nay ngươi ? Có chuyện gì kích động ? Hay là gặp cú sốc gì? Nàng với , chúng cùng nghĩ cách giải quyết. Đừng như mà…”
Tô Liên Y bật : “Thật , ngươi sợ. hiện giờ, thể giúp … chỉ ngươi thôi.”
Lý Ngọc Đường kinh ngạc: “Chỉ ?”
Tô Liên Y gật đầu: “Thuốc là để dùng trong tình huống khẩn cấp với bạn . Trước khi dùng, nhất định thử nghiệm kỹ xem hiệu quả ? Thuốc tác dụng thế nào? Vì lát nữa cần châm cứu, thậm chí rạch , gia nhân nhà thể , nên tìm đến ngươi.”
Lý Ngọc Đường dở dở : “Chẳng lẽ thì ?”
Tô Liên Y suýt nữa buột miệng “chẳng từng quấy rầy ngươi nhiều ”, nhưng lời đến miệng nuốt xuống, sợ nhập vai quá sâu c.h.é.m thật mất mạng.
“Người , đàn ông tàn nhẫn hùng. Muốn đại sự, quyết tâm.”
Lý Ngọc Đường bật : “Hôm qua, nhớ còn trách quá nóng vội.”
Tô Liên Y ngượng ngùng , đúng là tự vả. Không buồn giải thích, nàng liền cầm chén lên, uống một cạn. Vì lượng t.h.u.ố.c đậm đặc, từ khoang miệng đến thực quản xuống dày, chẳng mấy chốc, cả nàng tê dại, còn cảm giác gì nữa.