Dưới ánh tà dương, những bọt nước lấp lánh rơi rụng. Gương mặt thanh tú, nho nhã của Lục Ngôn Khanh khoảnh khắc như tỏa vầng hào quang của bậc tiên nhân hạ phàm, khiến thể t.ử Thiên La Sơn Trang sững sờ chiêm ngưỡng.
Thẩm Hoài An nhận sự bất thường của đám t.ử xung quanh, thấy bọn chúng đều đang há hốc mồm thán phục, cơn khó chịu trong lòng càng dâng trào.
Thế là ? Múa may vài đường tạo chút bọt nước mà cũng đủ dọa đám ?
Trong mắt thiếu niên ngạo mạn, nếu bỏ qua những dòng nước màu mè , bộ kiếm pháp của Lục Ngôn Khanh thực sự chẳng gì đáng khen ngợi, trình độ căn bản thể coi là thượng thừa.
Hắn càng thêm tin chắc rằng Lục Ngôn Khanh thùng rỗng kêu to, chỉ dùng pháp thuật để lòe thiên hạ.
Thẩm Hoài An mạnh bạo túm lấy tên t.ử , hạ giọng lệnh: "Bảo đ.á.n.h một bộ kiếm pháp thuần túy, dùng pháp thuật xem nào!"
Tên t.ử khẽ gật đầu. Khi Lục Ngôn Khanh kết thúc bài múa kiếm, giữa tiếng vỗ tay rào rào, lên tiếng: "Lục tiên trưởng, ngài thể cho chúng t.ử mở rộng tầm mắt bằng một bộ kiếm pháp truyền thống của giới Tu Tiên ạ?"
" đấy tiên trưởng, xin hãy cho chúng t.ử chiêm ngưỡng ạ!" Đám đông tiếp tục hùa theo.
Lục Ngôn Khanh thoáng chốc rơi thế khó. Tuy mang tiếng là kiếm tu, nhưng mới cầm kiếm bốn năm, trọng tâm tu luyện vẫn luôn dồn bí kíp Tinh Thần, chuyên bề củng cố nền tảng nội lực.
Đánh bại tất cả những kẻ mặt ở đây, thừa sức . để biểu diễn một bộ kiếm pháp truyền thống đủ để khiến đám võ lâm cao thủ tâm phục khẩu phục là một thử thách khó nhằn.
Không khí đẩy lên cao trào, Lục Ngôn Khanh nhất thời xử trí .
Bên võ đài, Thẩm Hoài An chống cằm, đắc ý Lục Ngôn Khanh đang lúng túng. Hắn thực lòng xem kẻ huênh hoang sẽ giải quyết tình huống .
"Các ngươi thực sự xem đến ?" Chợt, một giọng nữ trầm ấm, mang theo chút lạnh lùng vang lên từ phía đám đông.
Toàn thể t.ử Thiên La Sơn Trang ngoái , bắt gặp Ngu Sở trong bộ bạch y thanh thoát. Nàng uyển chuyển bước lên võ đài, chẳng do ánh hào quang tiên nhân tỏa , mà ngay cả những bước chân lên bậc thềm của nàng cũng toát lên vẻ tao nhã, thoát tục đến lạ thường.
Lúc Lục Ngôn Khanh xuất hiện, đám t.ử còn dám hò reo trêu chọc, nhưng khi Ngu Sở bước lên, tất cả đều im bặt, đưa mắt ai dám hó hé nửa lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-thu-nhan-cac-dai-lao-thoi-nien-thieu-lam-do-de/chuong-53.html.]
"Nếu Ngu tiên trưởng nhã hứng, tại hạ xin mạn phép hầu kiếm." Giọng Thẩm Hồng bỗng cất lên.
Ông rút kiếm nhảy lên đài, ôm quyền thi lễ với Ngu Sở, vang: "Tiên trưởng, chúng hãy tỉ thí một phen, chỉ điểm đến đến đó thôi nhé."
Ngu Sở khẽ gật đầu chấp thuận.
Nàng tiếp nhận thanh kiếm từ tay Lục Ngôn Khanh, khẽ nghiêng đầu nhỏ: "Lùi xuống quan sát ."
Lục Ngôn Khanh hiểu Ngu Sở đang mặt giải vây cho , đôi môi mỏng khẽ mím , mang theo chút tự trách, khẽ cúi thi lễ lưng bước xuống bậc thềm.
Giữa tiếng vỗ tay và hò reo vang dội, Ngu Sở rút trường kiếm, chính thức giao đấu cùng Thẩm Hồng.
Thẩm Hồng vốn là một trong những cao thủ kiếm thuật danh trấn phương Bắc, nhưng khi mũi kiếm của ông chạm kiếm của Ngu Sở, trong lòng ông liền dâng lên một nỗi kinh ngạc.
Chỉ qua vài chiêu thức giao phong, ông nhận định rõ ràng: Ngu Sở am hiểu kiếm pháp đến mức tinh thông, thậm chí thể vượt trội hơn cả ông.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Khi hai cao thủ so tài, đám đông bên chỉ còn hoa mắt ch.óng mặt theo dõi. Ngay cả Thẩm Hoài An, kẻ nãy giờ vẫn vắt vẻo ghế, cũng bật dậy, dán mắt rời trận chiến đài.
Trong mắt những t.ử bình thường, dường như hai vị cao thủ đang giao đấu ngang tài ngang sức. Thẩm Hoài An tuy tuổi đời còn trẻ, con mắt tinh tường hơn bất cứ ai ở đây.
Hắn nhận Ngu Sở thi triển kiếm pháp vô cùng nhẹ nhàng, thong dong, trong khi sắc mặt của phụ – Thẩm Hồng – đang mỗi lúc một căng thẳng hơn.
Sau một màn giao tranh quyết liệt, cả hai như giao ước từ , đồng loạt thu kiếm lùi về hai phía.
Trong khoảnh khắc, cả võ đài chìm sự im lặng tuyệt đối. Phải mất vài giây , đám t.ử mới sực tỉnh, vỗ tay hò reo tán thưởng nồng nhiệt. Thẩm Hoài An cũng cảm thấy nhiệt huyết sôi sục, lòng hồi hộp mãi thôi.
Trên võ đài, Thẩm Hồng khẽ thở phào nhẹ nhõm. Vừa định cất lời khách sáo để kết thúc trận đấu giao hữu, bỗng một giọng thiếu niên trong trẻo vang vọng từ phía đài: