"Ngọc Vinh!" Thái t.ử nổi giận, nghiêm giọng lệnh cho kéo . Thị vệ tiến lên, Ngọc Vinh náo loạn, cuối cùng vẫn áp giải ngoài. Dưới hành lang chỉ còn tiếng hận thù của .
Thôi Hương nhẹ nhàng che tai . Trong lúc thẫn thờ, vô tình ngã lòng tỷ , thở ấm áp phả bên tai, giọng của tỷ dường như đặc biệt dịu dàng:
"Kiều Kiều đừng , tiểu đồ ngốc, chỉ là sinh quá đỗi ngây thơ lãng mạn thôi."
Mặt nóng bừng, trong lòng dâng lên cảm giác thẹn thùng lạ kỳ: "Cảm ơn Hương Hương tỷ tỷ."
Tinhhadetmong
Tỷ đúng như cái tên, luôn tỏa hương thơm thoang thoảng. Gọi như thật hợp. Thôi Hương thấy cách xưng hô thì sững một lát, đáy mắt xẹt qua ý , kìm mà nhéo má một cái. Đoạn, tỷ sang Thái t.ử, đột nhiên lên tiếng đầy tự nhiên:
"Điện hạ, Tô tiểu thư nhạn, chắc là mong nhớ từ lâu nên mới quên như ."
Vừa nhắc đến nhạn, mắt lập tức sáng rực. Nỗi buồn lúc nãy quẳng đầu, chằm chằm Thái t.ử đầy mong đợi. Thái t.ử lời Thôi Hương , trong mắt thoáng hiện một tia tổn thương, khi , rặn một nụ gượng gạo:
"Kiều Kiều, dạo cô gia bận, chuyện con nhạn... cứ đợi thêm nhé."
Sự kỳ vọng của như bong bóng chọc thủng, tan tác khắp nơi. Lòng chua xót nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu, khó . Chỉ là cảm thấy tủi . nghĩ , ngước mắt Thôi Hương:
"Hương Hương tỷ tỷ, thể đến tìm tỷ chơi ?"
Ta ở kinh thành bạn bè gì, ai cũng chê ngốc, chơi cùng. Chỉ tỷ tỷ nhà Thừa tướng hàng xóm là với , nhưng tỷ sắp gả , ngày nào cũng bận rộn, dám phiền. Đệ ở nhà cũng chẳng ưa gì . Bên cạnh chẳng lấy một bạn để bầu bạn tâm tình.
Ta dứt lời, Thái t.ử ca ca nhíu mày: "Kiều Kiều, Thôi tiểu thư thương, cần tĩnh dưỡng..."
"Đương nhiên là ." Lời của dứt Thôi Hương ngắt lời. Tỷ mỉm , mắt phượng cong cong: "Tất nhiên là , cũng thích Kiều Kiều, chỉ mong Kiều Kiều ngày nào cũng đến bầu bạn với thôi."
Lời của Thái t.ử nghẹn nơi cổ họng, sắc mặt sa sầm nhưng thêm gì nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-va-nguoi-trong-mong-cua-vi-hon-phu-o-ben-nhau-roi/chuong-3.html.]
...
Chẳng vì , từ khi từ Đông Cung trở về, trong kinh thành bắt đầu râm ran những lời đàm tiếu. Người bảo Thái t.ử đột nhiên say mê Thôi tiểu thư đang tá túc ở Đông Cung, vì đổi lấy nụ của mỹ nhân mà chuyện gì cũng dám .
Khi những lời truyền đến tai gia đình, a nương đến viện của . Bà giường, ngơ ngẩn, thở dài đầy vẻ "rèn sắt thành thép":
"Kiều nhi ngốc của ơi! Ta thấy cái ả Thôi Hương rõ ràng là hạng đàn bà xa đến cướp phu quân của con đấy! Con mau tránh xa ả !"
Ta chun mũi, lý nhí phản bác: "A nương, ngốc, Hương Hương tỷ tỷ cũng , tỷ ."
A nương cho tức , dí tay trán : "Tốt cái nỗi gì! Đó là loại ' xanh' hồ ly tinh chuyên ăn cắp lòng ! Thủ đoạn cao cường lắm! Con xem mới bao lâu mà hớp hồn Thái t.ử mất ! Con mà tỉnh táo , đến lúc đó cũng chẳng chỗ mà !"
Ta ôm trán đau, lòng đầy hoang mang. Ăn cắp lòng ? Lòng thì ăn cắp thế nào nhỉ?
4.
Ta vẫn cứ lén lút chạy đến Đông Cung tìm Hương Hương tỷ tỷ. Trong viện của tỷ luôn bày đủ loại điểm tâm, còn cả những món đồ mới lạ mà từng thấy. Có bánh quế hoa vùng Giang Nam, nho khô vùng Tây Vực, và cả vải tươi nữa.
Nhìn thấy vải, sững . Hằng năm lúc , vùng Lĩnh Nam sẽ tiến cống vải, quý giá vô cùng, chỉ hoàng thất mới dùng. Trước đây, Thái t.ử luôn sai gửi một giỏ lớn đến phủ cho . năm nay, chẳng nhận lấy một quả.
Thôi Hương bóc một quả vải đưa tận miệng , thịt quả thanh ngọt, mọng nước. Ta vô thức há miệng c.ắ.n, vị ngọt lịm tan trong miệng. Ta thấy hụt hẫng: "Thật hằng năm Thái t.ử ca ca cũng tặng nhiều."
Ánh mắt Thôi Hương thoáng d.a.o động. Đầu ngón tay tỷ khẽ lau khóe miệng , động tác dịu dàng vô cùng: "Thái t.ử điện hạ chắc hẳn dạo bận rộn công việc, còn tâm trí mà nhớ đến sở thích của Kiều Kiều nữa."
Tỷ ghé sát tai , giọng mềm mỏng: "Không , Hương Hương tỷ tỷ gì thì đều cho Kiều Kiều hết."
Hương Hương tỷ tỷ đột nhiên ghé quá gần, chỉ thấy tim đập thình thịch. Ta bỗng cảm thấy Thái t.ử hình như cũng quan trọng đến thế. Vì ở bên cạnh Hương Hương tỷ tỷ cũng vui lắm.