Ta Và Phu Quân Là Hai Kẻ Tâm Cơ Xứng Đôi Vừa Lứa - Phần 4

Cập nhật lúc: 2025-12-27 01:54:28
Lượt xem: 74

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn ngón tay , khẽ lắc đầu, bảo tiểu nhị theo lời .

"Sau đến đây, ăn uống gì đều tính cho , chỉ cần nàng vui là ."

Ta đáp lời, chỉ cầm một nắm hạt dưa bạc ném lên sân khấu.

Kép hát nổi tiếng Liên Sinh đang cảm tạ khán giả, vài động tác múa may, cùng hò reo vui vẻ.

"Nàng thích ?"

Mạnh Thanh Chu đặt chén xuống, đột nhiên ghé sát tai : "Ta dẫn nàng gặp , ?"

12.

Ta và Liên Sinh thể là hận gặp muộn. Ta bảo dạy vài chiêu, tay định chạm , Mạnh Thanh Chu ho mạnh một tiếng.

Liên Sinh rút tay , che mặt nhẹ: "Thôi , cô nương, Thế t.ử nhà coi trọng, dễ gì đụng ."

Ta lập tức phản bác: "Ngươi đừng bừa, phu quân là tân nhiệm Điện tiền Chỉ huy sứ, chẳng oai phong hơn cái gì mà Thế t.ử ? Ta với Thế t.ử nhà các ngươi chẳng quan hệ gì."

Mạnh Thanh Chu nhíu mày, lúng túng một bên, sắc mặt dám gì.

Ta chẳng quan tâm nhiều như thế, tự thấy vui : "Xem sai nhỉ? Thôi, ."

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Ta bước khỏi Thính Vũ lâu, Mạnh Thanh Chu theo , trầm giọng : "Lần nàng đến, học gì sẽ bảo Liên Sinh dạy nàng."

Ta để ý đến , bước lên xe ngựa.

Qua khe cửa sổ xe, thấy vẻ mặt ảm đạm, chắc là thất vọng. Ta tính toán thời gian. Đợi đến khi giằng co đủ giữa hy vọng và thất vọng, đẩy cửa sổ , vẫy tay gọi , như đang gọi một con ch.ó.

Có lẽ Mạnh Thanh Chu cũng cảm thấy chút nhục nhã, một lúc lâu mới miễn cưỡng đến gần.

Ta tựa cửa sổ, tỏ chút vẻ nữ nhi, với : "Vậy ngươi với Liên , chuyện học hát với , đừng để Phương Tất Hồi ."

Ta nghiêng về phía , thì thầm với .

"Đây là bí mật nhỏ của chúng ."

Mạnh Thanh Chu như trời trồng, dám thở mạnh, sợ phá hỏng bầu khí.

Ta thu , phóng khoáng vẫy tay, chỉ : "Ta đây."

Rồi chút lưu luyến đóng cửa sổ khởi hành, để một tại chỗ thưởng thức vị đắng cay ngọt bùi của ngày hôm nay.

13.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-va-phu-quan-la-hai-ke-tam-co-xung-doi-vua-lua/phan-4.html.]

Sau đó, thường xuyên đến Thính Vũ lâu, nhưng bao giờ báo cho Mạnh Thanh Chu .

đoán thời gian đến nên ngày nào cũng ghé qua một .

Ta thường tỏ thái độ thờ ơ với , nhưng cũng như câu cá , thỉnh thoảng cũng cho mồi để khiến đối phương thèm thuồng.

Những món điểm tâm do chính tay , đem chia cho nhưng riêng thì , tuy nhiên luôn để dư một phần, chỉ một phần duy nhất đặt bàn. Để tự đoán xem đó là món quà cố tình để cho .

Sau thích đồ ngọt, nên những món điểm tâm đều bớt nhiều đường mật. Để đoán xem cố tình chiều theo khẩu vị của .

Cảm giác gần xa, đau khổ vui vẻ khiến nghiện.

Hôm nay, Liên Sinh mời thử trang phục biểu diễn của .

Đã nhiều năm đụng đến những bộ y phục , khi chạm trong tay, bất giác cảm thấy nước mắt dâng tràn.

Mạnh Thanh Chu nhạo : "Vui đến thế ? Xem dáng vẻ tiền đồ của nàng kìa."

Hắn tỏ vẻ quan tâm, nhưng trong mắt rõ ràng vẻ kinh ngạc. Giống như đầu tiên thấy .

Tại cái trấn lớn nhỏ , sân khấu cũ kỹ tồi tàn, mặc bộ y phục cũ, trang điểm sơ sài. Mà lúc đó tuy lưu lạc, nghèo túng nhưng vẫn che giấu khí chất cao quý.

Chỉ là vật đổi dời, cảnh vật đổi. Ngày xưa một cái say đắm, thề non hẹn biển chỉ lấy . Giờ đây , chỉ còn căm hận, chỉ còn chán ghét, còn kìm nén kích động đâ-m chế-t , cùng góp vui lấy lệ.

Khi giọng của Chu Nhược vọng , hoảng hốt vội vàng trốn tủ quần áo, tiện tay kéo luôn cả Mạnh Thanh Chu theo.

"Hôm nay biểu ca  đến ? Gần đây chỗ các ngươi tiểu mỹ nhân nào mới đến khiến biểu ca mê mẩn đến mức cả ngày thấy bóng dáng ? Là ngươi? Hay là ngươi?"

Ta thấy Chu Nhược ở bên ngoài oai, cầm thước đ.á.n.h mặt những khác, tiếng nức nở nghẹn ngào khiến khó chịu.

Chủ gánh hát dám ngăn cản nàng , chỉ còn cách trừ: "Cô nương, mấy đều là lâu năm, là những gương mặt quen thuộc, xin cô nương nương tay, đ.á.n.h hỏng mặt bọn họ thì ngày mai thể lên sân khấu , bọn cách nào báo cáo với Thế t.ử."

"Ngươi đừng lấy biểu ca dọa ! Chẳng lẽ hắnh uynh còn vì mấy con hát hèn mọn mà giận ? Ta là thế nào, bọn chúng tư cách gì để nhớ mặt? Đánh! Đánh thật mạnh cho ! Đừng tưởng ngày thường các ngươi phóng đãng thế nào!"

Chu Nhược ở bên ngoài hoành hành ngang ngược suốt nửa canh giờ, khiến cả gánh hát náo loạn cả lên.

14.

"Nàng trốn thì trốn, kéo gì?"

Mạnh Thanh Chu quan tâm đến tình hình bên ngoài, tủ nhỏ, cứ nhất định chen chúc một chỗ với .

Hắn những lời trách móc , nhưng qua khe hở của tủ lọt ánh sáng, thấy rõ vẻ mặt đầy ý của .

"Vậy ngươi cút ngoài ."

Ta bộ đẩy ngoài, nắm lấy tay , nhịn thì thầm: "Đừng loạn."

Loading...