Như thể đây là một trò chơi thú vị. Đương nhiên phần nhiều còn sự kích động mà kìm nén từ lâu. Trong giây phút , một chút an ủi từ sự chạm da thịt.
Ta và thở đan xen, đầu gần như chôn l.ồ.ng n.g.ự.c . Ta thể thấy nhịp tim của giả vờ bình tĩnh, nhưng kiểm soát .
Ta định phá hỏng những tưởng tượng viển vông của , thậm chí còn cố tình thể hiện một biểu hiện mờ ám, căng thẳng. Giống như một thiếu nữ đang hoài xuân. Khiến một nữ nhân bạn lữ ưu tú động lòng vì , là nam nhân ai cũng sẽ cảm thấy vô cùng đắc ý.
Trong ánh sáng mờ ảo, trơ mắt Mạnh Thanh Chu tiến gần , khi môi răng chỉ còn cách gang tấc, nghiêng đầu, môi chỉ chạm tai .
"Mạnh Thanh Chu, Tùy Tân Ý thế của ai cả."
Ta cố tình để đoán xem, ghét , là ghét coi như khác. Ta đưa cho vô câu hỏi, khiến ngày ngày trong đầu chỉ còn , còn chỗ cho bất kỳ ai khác.
"Tùy Tân Ý, ..."
Lời giải thích của cắt ngang, những lời cơ hội , sẽ khiến nghẹn đến phát điên.
Chu Nhược , đẩy cửa tủ , thấy cả phòng những thiếu nữ chật vật.
Ta để nhiều tiền, lời xin với bọn họ.
Ta rời khỏi Thính Vũ lâu nhanh nhất thể, Mạnh Thanh Chu chỉ nghĩ hoảng loạn vì sự mờ ám . Hắn tủm tỉm theo , rõ ràng thích thú khi thấy lúng túng vì .
Cho đến khi lên xe ngựa, qua cánh cửa sổ đóng kín, với : "Sau sẽ đến nữa."
Lúc mới rối loạn, mang theo giọng điệu vô cùng hiểu hỏi tại .
"Nếu là mạo phạm..."
"Không thế."
Ta dùng ba chữ với , để ý đến sự mạo phạm của , khiến d.ụ.c vọng chinh phục của lên đến đỉnh điểm.
tiếp tục : "Ta thể đến nữa, liên lụy vô tội thương, biểu của ngươi dễ đối phó, ngươi và , chúng đều... nên an phận một chút."
15.
Vài ngày , Thế t.ử Mạnh phủ và thiên kim Chu phủ cãi vui, chỉ vì mấy con hát.
Tay của Chu Nhược quả thật vươn xa quá. Thời buổi bây giờ, dù nàng gả cho Mạnh Thanh Chu cũng thể tùy tiện động đến của . Huống chi, lúc nàng vẫn còn mang họ Chu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-va-phu-quan-la-hai-ke-tam-co-xung-doi-vua-lua/phan-5.html.]
Chu phu nhân thưởng cho mấy cô nương đ.á.n.h nhiều bạc, bắt Chu Nhược xin Mạnh Thanh Chu, việc coi như xong. nhạn qua để dấu vết, dù đôi bên đều cảm thấy mất mặt, trong lòng khỏi cắm một cái gai. Điều , chính là khiến cái gai cắm sâu hơn nữa, khiến vết thương thối rữa, bốc mùi.
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Buổi trưa xách cháo đậu xanh đón Phương Tất Hồi tan ca, tình cờ gặp Mạnh Thanh Chu và Chu Nhược cổng cung.
Hôn kỳ của bọn họ sắp đến, Hoàng đế quan tâm, chuyện vui mấy ngày liền triệu bọn họ cung trò chuyện, ban thưởng ít đồ để thể hiện sự coi trọng.
Mạnh Thanh Chu ngoài với vẻ ủ rũ, ngẩng đầu thấy , mắt sáng lên, vẫn còn vẻ thiếu niên mới đến tình yêu.
Chu Nhược vốn đang vui vẻ, nhưng theo ánh mắt thấy , nụ lập tức biến mất. Rồi khi thấy hộp đựng thức ăn trong tay , khi sững sờ, nàng dần dần nổi lên sự ghen ghét.
Hộp đựng thức ăn của là do chính tay vẽ, Mạnh Thanh Chu còn nó kỳ quặc, cả kinh thành tìm cái thứ hai. Chu Nhược chắc chắn nhận , hôm đó ở gánh hát, đặt nó bàn, nó khả năng khiến một quên.
Nàng lao thẳng về phía , còn kịp hành lễ nàng hất đổ hộp đựng thức ăn, một cái tát giáng xuống.
Ta tránh, nàng đ.á.n.h lệch đầu, trâm vàng cũng bay sang một bên.
Tiếng quát mắng của Mạnh Thanh Chu tác dụng với nàng , nàng điên tiết, quả nhiên biểu ca yêu quý của nàng quên con tiện nhân . Dù là Mạnh Loan Loan , dù , vẫn là gương mặt đó khiến Mạnh Thanh Chu hồn xiêu phách lạc!
"Biểu ca, chúng sắp thành ! Sao còn thể thông đồng với nàng , với ! Con tiện nhân hổ..."
Nàng Mạnh Thanh Chu ngăn cản, chân vẫn đá đạp về phía , gọi gia nhân của nàng vây quanh , đem dìm l.ồ.ng heo.
Trong cảnh hỗn loạn , thấy Phương Tất Hồi giương cung, một mũi tên dài xuyên qua bà t.ử đang túm tóc .
Đám đông lập tức im lặng, dừng ngựa bên cạnh , từ cao xuống, híp mắt hỏi: "Mặt nàng do ai thương?"
Chu Nhược c.ắ.n răng, mắng: "Ta đ.á.n.h đấy, thì ?! Phương Chỉ huy oai phong thật, ngươi giế-t của phủ , sẽ khiến ngươi chế-t yên lành!"
Phương Tất Hồi mấy để ý, : "Xiun cứ tự nhiên."
Hắn nhảy xuống ngựa, mặt nàng , ánh mắt đảo qua đảo giữa tay trái tay của nàng , mang theo sự uy h.i.ế.p thản nhiên.
"Tay nào của ngươi to gan, dám động phu nhân nhà ?"
Lúc , Chu Nhược dám lên tiếng nữa. Nàng co rúm trong lòng Mạnh Thanh Chu, co thật c.h.ặ.t.
Phương Tất Hồi : "Nếu Chu cô nương , Phương mỗ sẽ tự đoán ."
Hắn đột ngột nắm lấy tay của Chu Nhược, thấy nàng hét lên một tiếng: "Đau! Biểu ca cứu !"
Mạnh Thanh Chu quát lớn: "Phương Chỉ huy, ngươi xem cho kỹ mặt ngươi là tiểu thư nhà ai!"