Ta Và Phu Quân Là Hai Kẻ Tâm Cơ Xứng Đôi Vừa Lứa - Phần 7

Cập nhật lúc: 2025-12-27 01:55:18
Lượt xem: 82

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

18.

Tất nhiên chơi trò ngu ngốc như với nàng . Muốn nhảy hồ thì cứ nhảy, chỉ đừng liên lụy đến .

Ta lùi hai bước, tránh xa nàng .

Mạnh Khúc Doanh đuổi theo, quát : "Ngươi dám thử ?"

Ta Mạnh Thanh Chu , từ nhỏ chịu nhiều khổ cực, tính tình phần cực đoan. Hôm nay mới thực sự mở mang. Nơi còn xa bờ, đợi Phương Tất Hồi đến, chừng tắt thở. Vì một nam nhân, thật đáng để đ.á.n.h cược mạng sống.

Ta tùy tiện kéo lấy một vị nương nương trò chuyện vài câu, thoát khỏi sự quấy rầy của Mạnh Khúc Doanh. vị nương nương đó giật , vật trong tay keng một tiếng rơi xuống bàn. Là một cây kéo màu vàng.

Ta còn tưởng là dùng để cắt hoa, nhưng nàng đột nhiên nhặt lên lao về phía Hoàng hậu, miệng hét lớn: "Đồ tiện nhân, trả con cho !"

Trong đình lập tức hỗn loạn, kéo nàng một cái, nhưng sức nàng mạnh đến đáng sợ, đẩy ngã về phía bàn.

Phương Tất Hồi dẫn chạy đến, che chắn mặt Mạnh Khúc Doanh, ánh mắt tìm kiếm trong đình. Khi thấy , vị nương nương gây sự áp giải . Hắn tiến lên đỡ dậy, nắm tay kiểm tra.

"Có thương chỗ nào ?"

"Có."

Ta lạnh lùng rút khỏi vòng tay .

"Chỗ nào?"

Ta chọc chọc áo giáp n.g.ự.c , : "Bị thương ở tim, khi che chắn cho Mạnh Khúc Doanh, chỗ nhói lên một cái."

Phương Tất Hồi há miệng, như gì đó.

Hoàng hậu đột nhiên gọi : "Đa tạ Phương phu nhân liều kéo dài thời gian, khiến  bổn cung thoát khỏi một kiếp nạn."

thưởng cho , đoán là lấy gương, thể hiện đức tính ơn tất báo của bà . Dù nhiều , Hoàng thượng liên tiếp mất con, thể liên quan đến Hoàng hậu. Bà cũng tìm cách tu bổ cho .

Ta vui vẻ nhận thưởng, chỉ là, phần thưởng nào thể khiến lấy thể diện mất đây?

Ta Phương Tất Hồi, Mạnh Khúc Doanh. Nghĩ rằng nàng hẳn vui mừng, bởi vì khi và nàng cùng gặp nạn, Phương Tất Hồi chọn là nàng . Chuyện hôm nay, chắc chắn sẽ khiến nàng càng thêm tự tin trong việc chiếm Phương Tất Hồi. Về , nàng chỉ càng thêm ân cần, cũng nên rút lui thôi.

Ta cân nhắc một lúc, quỳ xuống chân Hoàng hậu. Ta cầu xin, xin bà ban cho và Phương Tất Hồi hòa ly.

Hòa ly chuyện dễ dàng, nhưng thánh nhân lên tiéng, chắc hẳn sẽ bớt nhiều phiền phức. 

Nói , cũng coi như là nữ nhân đầu tiên trong triều bỏ chồng, thật sự nở mặt nở mày một phen. 

ốn phía xôn xao, ngay cả Mạnh Khúc Doanh cũng ngờ buông tay một cách phóng khoáng như .

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Phương Tất Hồi nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm, cuối cùng cảm thấy mất mặt, phất tay áo cáo lui, để một câu: "Vậy do nương nương chủ."

19.

Ngày chuyển khỏi Phương phủ, đặc biệt chọn thời điểm gần tối để lên đường.

Xe ngựa chạy về phía thôn trang ngoại thành, giữa đường bắt cóc.

Mất sự che chở của Phương Tất Hồi, Chu Nhược sẽ dễ dàng bỏ qua cho . Nàng trói đến bên sông, trời tối gió lớn, vắng lặng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-va-phu-quan-la-hai-ke-tam-co-xung-doi-vua-lua/phan-7.html.]

"Ngươi tưởng ngươi đang tính toán gì ? Hòa ly với họ Phương, chẳng là để tiện quyến rũ biểu ca ?"

Nàng sai, nhưng cũng chỉ đúng một nửa.

"Ta , nữ nhân như ngươi dìm l.ồ.ng heo."

Ta nhổ nước bọt mặt nàng , lạnh: "Ngươi tưởng ai cũng coi là báu vật ? Cái loại khốn nạn thấy sắc mờ mắt..."

"Ai là loại khốn nạn thấy sắc mờ mắt?"

Không Mạnh Thanh Chu trốn trong bóng tối lén bao lâu, cuối cùng nhịn lên tiếng.

Hắn bước , khiến Chu Nhược sợ tới mức lập tức im bặt.

"Biểu ca..."

Bàn tay đang giơ của nàng Mạnh Thanh Chu gạt sang một bên, giọng lạnh đến đóng băng.

"Ta từng động nàng ?"

Chu Nhược hét lên: "Rốt cuộc là tại ! Biểu ca! Chỉ vì nàng giống với ca kỹ ?”

“Ngươi nhớ kỹ, ca kỹ mà ngươi đó từng cứu mạng ngươi."

Mạnh Thanh Chu nhảm với nàng , vẫy tay, gọi kéo nàng .

Hắn xuống cởi trói cho , khó chịu : "Ta thấy sắc mờ mắt? Có nàng nghĩ ?"

Ta bĩu môi, chẳng lẽ ?

Ta cố ý hỏi: "Sao Thế t.ử đến đây?"

"Ta gửi cho nàng bao nhiêu thư, nàng thèm hồi âm, thế, định một trở ? Nàng thật sự nghĩ một phụ đạo nhân gia như nàng tiền là thể sống yên ?"

Hắn luôn cho theo dõi , .

Mạnh Thanh Chu mắng : "Bao nhiêu nữ nhân xếp hàng Quốc công phủ của , nàng thật là cao quá."

Ta cúi đầu gì, vỗ vỗ gáy , bảo dậy.

Ta bấu móng tay, lâu mới lí nhí: "Chân mềm , ngươi đỡ ."

Hắn bật , bế ngang lên, mắt đầy trêu chọc, trêu : "Ta còn tưởng nàng là kẻ ngốc sợ hãi."

Hắn trầm giọng, ghé tai hỏi: "Tiếp theo , theo nàng."

Ta trừng mắt một cái, ? Ta lựa chọn ?

Hắn vẻ mặt của , vô cùng thỏa mãn mà , giọng mang đầy mê hoặc: "Đi với , sẽ đối với nàng, mãi mãi đối với nàng."

20.

Từ khi Mạnh Thanh Chu cứu một mạng, luôn bám lấy , dám rời xa chút nào.

Trước câu, như gần như xa, giờ đây cần đến như , vui đến gần như mất trí, đáp ứng yêu cầu của .

Loading...