Ta Và Thái Tử Đều Là Đồng Hương - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-14 15:42:37
Lượt xem: 46

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

10

Sau những ngày đầu chìm trong cảm giác tồi tệ.

Ta cũng dần dần lấy tinh thần.

Ký lai chi tắc an chi (Đã đến thì cứ an tâm mà ở).

Đâu cần thiết vì chuyện buồn bã mà đến miếng thịt cũng màng ăn nữa chứ?

Ta gõ cửa thư phòng của Lý Thừa Dận.

“Sau đành trông cậy cả bảo kê cho !”

Lý Thừa Dận ngây ngốc , dường như vẫn kịp phản ứng .

vẫn trịnh trọng gật đầu một cái thật mạnh.

Lưng tựa đại thụ Lý Thừa Dận, đương nhiên là dễ bề hóng mát.

Nhờ sự dung túng ngầm của , bắt đầu tận hưởng những tháng ngày sung sướng mà đây mơ cũng dám nghĩ tới.

Ngày hôm đó, khi đang đong đưa hóng mát chiếc xích đu tự chế.

Ta chợt thấy bóng dáng Pizza ngang qua hành lang gấp khúc.

Đôi mắt khẽ đảo một vòng, trong đầu liền nảy một chủ ý tinh quái.

Bởi vì lúc Lý Thừa Dận ngự b.út ban thưởng hai chữ , cũng ngầm chứng tỏ thực sự ăn Pizza ?

Nói là .

Ta lập tức trưng dụng căn bếp nhỏ của Đông cung từ tay Lý Thừa Dận.

Hạ quyết tâm một chiếc Pizza thật hoành tráng cho thưởng thức.

Kết quả đến nơi mới vỡ lẽ đây là thế kỷ hai mươi mốt, thời đại căn bản đào những nguyên liệu bánh .

Để một chiếc Pizza, ngoài bột mì và sốt thịt , thứ quan trọng nhất chính là phô mai.

Ta kiên nhẫn thử nghiệm thử nghiệm bao nhiêu .

Còn về những mẻ bánh hỏng.

Giữ vững nguyên tắc tiết kiệm lãng phí, tất thảy chúng đều nghiễm nhiên trở thành bữa ăn nhẹ ép buộc của đám cung nhân Đông cung.

Mãi cho đến khi cả Đông cung hễ thấy bóng dáng bịt miệng co giò bỏ chạy, mới thành công nghiên cứu một phiên bản thế hảo nhất cho phô mai.

Ta phủ một lớp hỗn hợp trứng gà và dầu mè lên đế bánh khi đem nướng.

Kết hợp cùng loại sốt thịt xào bí truyền do chính tay cất công điều chế.

Thêm thắt chút thịt dê nướng than hoa, vài lát thịt muối mỏng tang, rắc thêm chút thù du và nấm hương.

Tada, một chiếc Pizza phiên bản xuyên cuối cùng cũng xuất xưởng !

Ta cẩn thận nâng niu chiếc Pizza nóng hổi mang đến mặt Lý Thừa Dận.

“Mặc dù sinh nhật của rơi ngày nào, nhưng nhân cảnh tượng lãng mạn , nhân cơ hội ước một điều ?”

Lý Thừa Dận lâm trầm mặc.

Hắn cứ như bốn mắt với .

Mãi cho đến khi cổ tay mỏi nhừ tê dại.

Hắn mới khẽ khàng nhắm c.h.ặ.t hai mắt .

Hồi lâu từ từ mở .

“Đến cả một ngọn nến cũng chẳng …”

“Sẽ thành hiện thực mà!”

Ta toe toét cướp lời, “Lý Thừa Dận, điều ước của nhất định sẽ thành hiện thực.”

Hắn đưa tay bẻ một miếng Pizza cho miệng.

Vừa nhai nhai nhai khẽ lắc đầu,

“Ngươi cũng chẳng thèm hỏi ước điều gì.”

Hắn đơn độc giam ở nơi nhiều năm đến .

Khát khao mãnh liệt nhất, chắc hẳn cũng giống hệt như , chính là trở về nhà đúng ?

Ta nở nụ tươi rói nháy mắt với .

“Vậy cũng ước một điều, đoán thử xem là gì ?”

Lý Thừa Dận phồng hai má nhai thức ăn, trông đáng yêu hệt như một chú chuột hamster nhỏ.

“Về nhà.”

Thực chỉ .

Điều mà ước nguyện, chính là mong chứng trầm cảm của Lý Thừa Dận sớm ngày chữa khỏi.

thể cùng Lý Thừa Dận bình an trở về thế giới của chúng .

11

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ta-va-thai-tu-deu-la-dong-huong/chuong-4.html.]

Nhờ sự đồng hành của Lý Thừa Dận.

Ta và cùng trải qua một quãng thời gian vô cùng bình yên và hạnh phúc tại Đông cung.

Bên cạnh việc cố gắng tìm kiếm manh mối để trở về.

Ta vẫn luôn mải mê miệt mài nghiên cứu cách phục dựng hàng loạt những món ăn ở thế giới hiện đại.

Mỗi khi dâng món mới lên mặt Lý Thừa Dận.

Hắn luôn tỏ y hệt như một kẻ nhà quê từng trải sự đời.

“Kỳ thực cũng cần diễn sâu phối hợp đến ? Lẽ nào là vị vua tâng bốc vô địch thiên hạ hahaha!”

Lý Thừa Dận .

Sau đó chính cũng tự bật thành tiếng.

Đôi khi, cũng sẽ kể cho những câu chuyện về công việc của ở hiện đại.

Hắn ở thời đại nhiều đem lòng ái mộ .

Ta ngắm nghía gương mặt ngày càng góc cạnh thanh tú của .

“Cũng thôi, nếu diện mạo ở thế giới của cũng nhường , thì sớm debut minh tinh từ lâu .”

Lý Thừa Dận lập tức im bặt.

Xem ở hiện đại diện mạo của mang dáng dấp như thế .

phần lớn thời gian, vẫn là ở bên cạnh ríu rít huyên thuyên kể đủ thứ chuyện ở trường lớp.

“Lão sư chủ nhiệm lớp là một ông lão vô cùng hiền từ, nhưng mà ai trong lớp cũng nơm nớp lo sợ mỗi khi đến tiết của thầy, đặc biệt là mấy đứa bàn đầu.”

“Bạn cùng bàn của cực kỳ đam mê lịch sử và văn học, nàng còn mạnh miệng thề thốt sẽ trở thành một nhà khảo cổ học, còn tiểu thuyết nữa cơ.”

“Món tủ của bố chính là cá quế xù, năm nào trong bữa cơm tất niên cũng món đó, cũng từng định nấu thử cho nếm, nhưng mà cái kỹ thuật khía hoa cắt cá đó mãi xong, cả cái thứ nước xốt chua ngọt cũng pha cái hương vị tuyệt đỉnh của bố.”

“Mẹ là bác sĩ, công việc hàng ngày vô cùng bận rộn, nhưng vẫn luôn dành thời gian để kiểm tra việc học hành của , thỉnh thoảng còn tám chuyện buôn dưa lê mấy tin đồn ở bệnh viện với hai bố con nữa, cái tính lắm lời của chắc mẩm là di truyền từ .”

“…”

Cứ như ,

Ta kể cho Lý Thừa Dận nhiều, nhiều chuyện.

Thấm thoắt xuân qua thu , cứ thế kể mãi cho đến tận khi bước sang tuổi mười lăm.

Ở nơi đây,

Thiếu nữ mười lăm tuổi là chính thức cập kê.

Theo lẽ thường thì lễ cập kê sẽ do trưởng bối trong gia tộc đích lo liệu lo liệu.

hiện tại tại Đông cung, gánh vai chức danh Thái t.ử Tiển mã.

Nên nghi thức cập kê rườm rà gì đó đương nhiên cũng chẳng cần thiết nữa.

Hôm đó bắt gặp Lý Thừa Dận đang lén la lén lút ở thư phòng lục lọi cái gì đó.

Ta tò mò ghé sát định nghía thử, thế mà nhất quyết giấu giếm né tránh.

Ta tức tối hậm hực chạy thẳng bếp.

Không cho xem thì thôi, ai thèm chứ.

thì đây cũng là lễ trưởng thành của bản .

Kiểu gì thì cũng tự tay một chiếc bánh kem sinh nhật để tự thưởng cho mới .

Thực đây từng thử sức qua.

nắm bắt cách điều chỉnh lửa, nên một nào thành công mỹ mãn.

Nhân dịp sắp đến tuổi cập kê, quyết định cho bản thêm một cơ hội thử nghiệm cuối cùng.

12

Ta vẫn đang đ.á.n.h vật với đống bột mì lấm lem trong góc bếp.

Lý Thừa Dận chẳng từ lúc nào âm thầm xuất hiện ngay phía lưng .

“Chúc Nhẫm, sinh nhật vui vẻ.”

Vừa dứt lời, ngượng nghịu lôi từ trong tay áo một chiếc châu hoa.

“Cái là do tự tay , chắc chắn thể tinh xảo, đẽ bằng tay nghề của các tượng nhân Thượng cung cục, nhưng vẫn mong là ngươi sẽ thích nó.”

Nói là châu hoa.

thực chất cũng chẳng khác gì lấy chỉ vàng quấn lấy ngọc trai cả.

“Đẹp lắm!”

Chỉ xét đến độ dày dặn của sợi chỉ vàng, cùng kích thước to lớn tròn trịa của viên trân châu .

Thì chẳng lý do gì để chê bai nó cả.

“Để cài lên tóc cho ngươi.”

Ta cúi đầu, ngoan ngoãn để Lý Thừa Dận nhẹ nhàng cài châu hoa lên mái tóc.

Loading...