Tái Giá - 10

Cập nhật lúc: 2025-08-14 08:29:16
Lượt xem: 4,801

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta giả vờ trấn định:

 

“Bắt đầu ? Thẩm đại nhân, ngài nhất định đừng căng thẳng.”

 

Thẩm Từ vung tay áo, dập tắt ngọn nến trong khoang thuyền.

 

Trong ánh sáng mờ ảo, thể dần nóng lên, là d.ư.ợ.c hiệu bắt đầu phát tác? Hay là do tâm trí khởi niệm? Ta cũng phân biệt nữa.

 

Khi đôi môi mỏng lạnh áp gần, run lên một cái, đó liền đè xuống chiếc đệm mềm mại.

 

Thẩm Từ từ lấy một dải lụa đỏ, che kín đôi mắt .

 

Trong khoảnh khắc, năm giác quan của liền trở nên nhạy bén gấp bội.

 

Hắn dường như thành thạo.

 

Không kém gì những gì sách kể.

 

Khi cảm giác tê dại mềm nhũn ập đến, thể khống chế mà phát tiếng khiến khác đỏ mặt tía tai.

 

Ta gắng giữ chút lý trí, hỏi:

 

“Thẩm đại nhân, ngài dám … ngài thật sự là đầu?”

 

Thẩm Từ khẽ hừ, bật tiếng trầm thấp:

 

“Chúc cô nương ngại thì tự cảm nhận một phen.”

 

Ta: “…”

 

Họa phường vẫn êm ả, nhưng chỉ cảm thấy cả trầm nổi bồng bềnh.

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

Thẩm Từ giữa lúc bận rộn vẫn cố ý hỏi:

 

“Chúc cô nương, nàng cảm thấy thế nào?”

 

Ta ôm lấy đầu , tâm trạng khoan khoái:

 

“Rất… …”

 

Hai chữ “ ” rốt cuộc .

 

Khoảng cách giữa nam nhân và nam nhân quả thật khác biệt lớn.

 

Nếu duyên phận cùng Thẩm Từ đêm nay, e rằng cả đời cũng kiếp sống nhạt nhẽo đến mức nào.

 

Nam nhân như Lục Văn Cảnh, còn dám vác vai hai phòng?

 

Nghĩ , thấy vui lòng nhường Lục Văn Cảnh cho Giang Thư.

 

Lời của Thẩm Từ nhiều hơn, nhưng giọng lúc đặc biệt trầm thấp từ tính, khiến ngứa ngáy màng tai.

 

“Chúc cô nương, nàng , xem hài lòng.”

 

“Sao ? Nói… hài lòng ?”

 

17

 

Nửa đêm canh ba, và Thẩm Từ lưng về phía , mỗi tự mặc y phục.

 

Trong khoang thuyền vẫn còn vương mùi hoa thạch nam.

 

Không lâu , hai chúng còn chìm đắm trong đó, lúc bỗng nhiên trở nên xa lạ.

 

Ta mở miệng, giọng khàn khàn:

 

“Tối nay phiền Thẩm đại nhân .”

 

Thẩm Từ im lặng một lúc, giọng cũng khàn đục:

 

“Nếu thể Chúc cô nương vẫn thấy khó chịu, thể tìm . Phòng khi… giải độc triệt để.”

 

Ta: “…”

 

Không!

 

Đã giải triệt để !

 

Ta khó khăn dậy, dù là tập võ cũng phần chống đỡ nổi.

 

đỏ bừng, khách khí :

 

“Thẩm đại nhân lòng .”

 

Thẩm Từ khẽ hắng giọng:

 

“Ta đưa nàng về.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tai-gia-larm/10.html.]

Ta gượng bình tĩnh:

 

“Được.”

 

Thẩm Từ đưa đến ngõ nhỏ ngoài Quốc công phủ, bước cổng, còn thì dừng tại đó.

 

Trong lòng bỗng dâng lên một cảm xúc khác lạ.

 

Khi tắm rửa, khắp đầy những dấu hồng mai, trong đầu là những hình ảnh họa phường.

 

Ta từng hỏi Thẩm Từ, vì đợi đến lúc d.ư.ợ.c hiệu phát tác mới giúp giải độc.

 

Câu trả lời của khiến nghĩ xa xôi:

 

“Ta Chúc cô nương ghi nhớ rõ tất cả lúc , chứ mơ mơ hồ hồ cùng hoan hảo.”

 

Ừm…

 

Quả thật nhớ rõ.

 

… đầu óc chẳng thể tỉnh táo nữa.

 

Hôm , tiếng ồn đ.á.n.h thức, tỳ nữ báo:

 

“Cô nương, Thẩm đại nhân sai gửi tới một đôi chim nhạn.”

 

Chim nhạn…

 

Đây chính là thứ dùng để cầu hôn.

 

Ta mím môi, khẽ trộm.

 

Hai con chim nhạn béo khỏe, hộ viện cố lắm mới mỗi ôm một con.

 

Ta dặn:

 

“Thả hồ trong vườn , đừng để chúng bay mất.”

 

Độc “Bán Nguyệt Điên” giải, đồng thời, còn nhận thư của phụ .

 

Phụ bắt tất cả nội gián, đợi trận chiến thắng lợi, sẽ thể khải về kinh.

 

Mọi chuyện dường như khác so với kiếp trong mộng.

 

Tâm trạng , cho đến khi Lục Văn Cảnh tới cửa xin gặp.

 

Ta vốn gặp , nhưng ngoài cổng phủ la lối, ồn ào mà tự .

 

Trước , khi một lòng một hướng về , chán ghét vô cùng.

 

Nay chủ động từ hôn, cố tình tìm cách lấy lòng.

 

Hắn quả thực nông cạn và vô vị đến .

 

“Lục công t.ử, xin dừng bước!”

 

“Lục công t.ử, nếu ngươi còn tiến thêm một bước, đừng trách chúng tay!”

 

Lục Văn Cảnh cố tình xông phủ.

 

Ta bảo hộ viện tạm thời cho qua, để xem còn gì để , tiện thể cảnh cáo thêm một nữa.

 

“Lục Văn Cảnh, ngươi gì? Ta rõ, ngươi và từ nay còn liên quan.”

 

Lục Văn Cảnh nhíu c.h.ặ.t mày, thấy hộ viện ôm đôi chim nhạn rời .

 

“Chim nhạn từ ?”

 

Ta đảo mắt: “Liên quan gì đến ngươi?”

 

Lục Văn Cảnh , cố nặn một nụ với : “Khanh Hảo, ầm ĩ bấy lâu, nàng cũng nên nguôi giận chứ? Tháng ngày lành, chúng vẫn nên tổ chức hôn lễ thôi.”

 

Ta hít sâu một , tức đến bật .

 

“Lục Văn Cảnh, ngươi trì hoãn hôn lễ là cứ thế trì hoãn. Nay ngươi tổ chức đại hôn, liền theo ngươi ?”

 

Lục Văn Cảnh : “ Khanh Hảo, giữa chúng nên so đo như thế. Chẳng lẽ nàng thể hiểu ? Sau khi trưởng qua đời, đau lòng khôn xiết, tất nhiên chăm sóc thật cho đại tẩu.”

 

Ta buột miệng: “Huynh trưởng của ngươi mất, ngươi tưởng nhớ là , cớ lên giường với đại tẩu ngươi?! Ngươi còn mặt mũi nào đối với trưởng ?”

 

Ngay lập tức, Lục Văn Cảnh như gà trống dựng lông: “Khanh Hảo, nàng đừng năng hồ đồ! Ta với đại tẩu… như nàng nghĩ!”

 

Ta : “Đủ ! Lục Văn Cảnh, lười phí lời với ngươi. Ngươi với quả phụ thế nào, chẳng còn bận tâm. Ngươi , sắp thành .”

 

Lục Văn Cảnh như tin nổi: “Nàng… thành ? Ngoài , nàng còn định gả cho ai? Nàng coi c.h.ế.t ?!”

 

Hắn mà còn sốt ruột.

 

Thực sự là vô lý, thể nào hiểu nổi!

Loading...