Tái Giá - 11

Cập nhật lúc: 2025-08-14 08:29:44
Lượt xem: 4,613

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

18

 

Ta đang cùng Lục Văn Cảnh căng như dây đàn, thì Giang Thư dắt theo một đứa bé tới cửa.

 

Giang Thư mặc một bộ váy lụa màu nhạt, nếu chuyện, còn tưởng nàng đang để tang cho ai.

 

Quả thực đúng là “ theo kiểu mặc tang phục”.

 

Tuy nàng dung mạo kiều diễm như hoa phù dung, nhưng cách ăn mặc khiến vẻ ngoài trở nên thanh tú, thoát tục, dễ khơi gợi lòng che chở của nam nhân.

 

Phải rằng, bộ trang phục của Giang Thư dụng ý, y như con nàng .

 

Vừa xuất hiện, Giang Thư liền bắt đầu diễn trò, lộ vẻ vô cùng khó xử, lời lẽ tha thiết :

 

“Chúc cô nương, lầm đều do . Nếu và Yên Nhi gặp thổ phỉ, thì nhị cũng sẽ trì hoãn hôn sự.”

 

“Cô nương oán khí gì thì cứ trút lên . Nhị thật lòng với cô nương, hôn sự của hai tuyệt đối thể chậm trễ nữa.”

 

“Chúc cô nương, xin cô nương hãy tha thứ cho nhị .”

 

“Chỉ cần cô nương chịu tha thứ cho nhị , gì cũng .”

 

Nói , Giang Thư liếc mắt hiệu cho đứa bé bên cạnh, đứa bé lập tức quỳ xuống mặt :

 

“Nhị thẩm, xin thẩm hãy đồng ý với nhị thúc, sớm cửa ạ.”

 

Lục Văn Cảnh vốn thương cháu gái, lập tức kéo bé dậy. Vốn ý tức giận, nhưng khi cháu gái quỳ xuống , liền trừng mắt với :

 

“Chúc Khanh Hảo, nàng nhất định gây chuyện đến mức ? Yên Nhi chỉ là một đứa trẻ thôi!”

 

Ta: “…”

 

Ta chứ!

 

Giang Thư, giống hệt như trong giấc mộng, luôn giỏi diễn trò “bạch liên hoa” như thế.

 

Ta bỗng bật thành tiếng.

 

“Hahaha! Thật thú vị, các diễn kịch như , chẳng lẽ thấy mệt ?”

 

Giang Thư tự tìm đến cửa hôm nay, thì đừng trách nể tình.

 

Vốn dĩ, đủ chứng cứ, nhưng bây giờ xem , cho dù chứng cứ thật sự xác thực, cũng x.é to.ạc lớp mặt nạ bạch liên hoa của Giang Thư.

 

Lục Văn Cảnh nổi giận:

 

“Chúc Khanh Hảo, đây là thái độ gì? Rốt cuộc nàng đang cái gì?”

 

Ta khôi phục vẻ nghiêm túc:

 

“Lục Văn Cảnh, chẳng lẽ ngươi thấy kỳ lạ ? Vì đại tẩu ngươi về nhà đẻ sớm hơn hai tháng, mà mãi vẫn kinh thành, đúng lúc ngươi sắp thành thì nàng gặp chuyện?”

 

“Khu vực Kinh Châu vốn giàu , dân sinh yên , nhiều năm từng xảy nạn thổ phỉ, thì thổ phỉ từ ?”

 

“Cháu gái ngươi khéo đúng lúc thì cảm lạnh?”

 

Lục Văn Cảnh nhíu mày:

 

“… Chúc Khanh Hảo, rốt cuộc nàng gì?”

 

Lúc , sắc mặt Giang Thư tái .

 

Ta tiếp tục :

 

“Lục Văn Cảnh, hôm đó đuổi theo ngươi đến cổng thành, ngươi như thấy mà thẳng.

 

“Còn đường về, thì bắt cóc.”

 

“May là… Thẩm đại nhân kịp thời cứu . Nếu , e rằng c.h.ế.t .”

 

“Qua thẩm vấn của Thẩm đại nhân, kẻ hành hung khai nhận, là cố ý bố trí mai phục, chỉ chờ để bắt cóc .”

 

“Ngươi chẳng lẽ thấy lạ, vì chuyện trùng hợp đến ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tai-gia-larm/11.html.]

Lục Văn Cảnh sững .

 

Hắn rõ ràng chột , mặt sang Giang Thư, buông tay cháu gái , lùi một bước:

 

“Không… Nàng vẫn ! Nàng cả!

 

Nàng là tiểu thư của Quốc công phủ, thể gặp chuyện ?!”

 

Giang Thư siết c.h.ặ.t khăn gấm trong tay.

 

Nàng càng hoảng loạn hơn.

 

Ta chằm chằm Lục Văn Cảnh:

 

“Trong lòng ngươi, đại tẩu góa bụa của ngươi thì cần ngươi chăm lo, còn – đường đường là tiểu thư độc nhất của Quốc công phủ – thể tự chống đỡ?

 

Ngươi , khi ngươi bỏ mặc hôm , suýt nữa kẻ bắt cóc nhục ?”

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

19

 

Giang Thư cuống quýt:

 

“Nhị , chuyện của Chúc cô nương thực sự khiến đau lòng, nhưng… thật sự gì cả.”

 

Lục Văn Cảnh bắt đầu d.a.o động, tin , nhưng dường như cũng lung lay đối với Giang Thư.

 

Sắc mặt Lục Văn Cảnh trắng bệch, ngơ ngác :

 

“Khanh Hảo, so với bất kỳ ai đều mong nàng bình an.

 

Ta thật lòng, thật yêu nàng.”

 

Ta suýt nữa nôn .

 

Giống hệt như trong mơ, miệng thì yêu , nhưng ngày ngày phòng của đại tẩu góa.

 

Hộ viện vội vã bước tới:

 

“Cô nương, Thẩm đại nhân đến .”

 

Thẩm Từ sải bước như gió, vẫn mặc quan bào, trông như từ nha môn vội vàng chạy tới.

 

Ta liếc mắt thấy vết xước do móng tay — đó là do để .

 

Thẩm Từ bên cạnh , cho Lục Văn Cảnh và Giang Thư cơ hội mở miệng, giọng nghiêm nghị lạnh lẽo:

 

“Giang thị, bản quan tuy thể trực tiếp định tội ngươi, nhưng một khi tra ngươi hành vi bất chính với Chúc cô nương, bản quan nhất định tự bắt ngươi!”

 

Giang Thư giỏi tính toán, việc để sơ hở, nên và Thẩm Từ đều chứng cứ xác thực.

 

Sắc mặt Giang Thư lúc xanh lúc trắng.

 

Nàng sang Lục Văn Cảnh:

 

“Nhị , … chuyện liên quan đến .”

 

Lục Văn Cảnh Giang Thư, chỉ chăm chăm :

 

“Khanh Hảo, nàng với Thẩm đại nhân… các …”

 

Ta vốn đặt nặng chuyện danh tiết, dù Thẩm Từ luôn hết sức bảo vệ thanh danh cho .

 

Ta thẳng:

 

“Hôm đó bỏ d.ư.ợ.c nóng, là Thẩm đại nhân giúp giải độc.

 

Giữa quan hệ phu thê, nếu gì bất ngờ, chẳng bao lâu nữa sẽ thành .”

 

Thẩm Từ bỗng :

 

“Chúc cô nương… bản quan sẽ cho phép bất kỳ ai lời gièm pha.”

 

Lục Văn Cảnh sững sờ một thoáng, giây tiếp theo bất ngờ phun một ngụm m.á.u, thể loạng choạng.

 

Giang Thư định đỡ, nhưng gạt tay .

Loading...