Tái Giá - 2

Cập nhật lúc: 2025-08-14 08:21:18
Lượt xem: 2,231

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong mộng, trải qua một đời hẩm hiu, lạnh nhạt.

 

Sau khi Lục Văn Cảnh đưa chị dâu trở về kinh thành, quả thực thực hiện hôn ước với .

 

chẳng bao lâu, bắt đầu một gánh vác hai phòng.

 

Thậm chí, còn đem hài t.ử của bọn họ ký danh tên .

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Khi c.h.ế.t , uất hận nguôi, bọn họ vui vầy, đầm ấm một nhà.

 

Bừng tỉnh giấc mộng kinh hoàng, khẽ run lên.

 

Khoảnh khắc mở mắt, kịp hồi tưởng mộng cảnh, liền đối diện một gương mặt tuấn tú mà lạnh lùng.

 

Dưới ánh đuốc, nam t.ử mày mắt tuấn tú, ngũ quan khắc sâu rõ ràng, khoác quan phục Binh Mã Ty Chỉ huy sứ thêu văn mang, càng thêm phong thần tuấn lãng, nhưng cũng toát một cỗ sát khí nghiêm nghị.

 

Không ngờ là… Thẩm Từ!

 

Kiếp , chính là uống say mộ , tỏ bày tình ý.

 

Trong giấc mộng , Thẩm Từ cũng từng đến dẹp giặc, cứu . khi , vì sợ liên lụy, dù trúng độc d.ư.ợ.c cũng cố sức đẩy .

 

Đến giờ vẫn nhớ rõ, lúc đẩy , trong mắt Thẩm Từ lóe lên một tia sáng vụn vỡ.

 

Giọng lạnh lùng vang lên: “Chúc cô nương, nàng vẫn chứ?”

 

Thuốc trong cơ thể bắt đầu phát tác, hai lời, lập tức áp sát : “Thẩm đại nhân, cứu …”

 

Chỉ trong khoảnh khắc, ánh mắt Thẩm Từ chợt khựng .

 

Trong mộng, khi c.h.ế.t, Thẩm Từ và Lục Văn Cảnh trở mặt thành thù, trở thành hai phe đối lập chốn triều đình.

 

Thẩm Từ nơi triều chính chèn ép Lục Văn Cảnh khắp nơi, cho đến khi bức đường cùng.

 

Nếu vì giấc mộng , thể ngờ rằng, một nam t.ử vốn lạnh lùng băng giá như , dành cho thứ tình ý sâu nặng đến .

 

Lúc , thể chắc rằng thực tại và mộng cảnh trùng khớp .

 

Bởi , thử .

 

Thừa lúc lý trí còn sót đôi chút, chăm chú quan sát thần sắc của Thẩm Từ, mềm mại tựa xương mà tựa bờ vai , kề tai khẽ than: “Thẩm đại nhân, khó chịu quá… ngài cứu , chăng?”

 

Thẩm Từ xưa nay vốn xa cách lạ.

 

Vậy mà đẩy .

 

Khóe mắt thoáng thấy yết hầu khẽ động.

 

Bên cạnh vang lên tiếng c.h.é.m g.i.ế.c, lúc tiến đến bẩm báo:

“Đại nhân, quá nửa bọn cướp tiêu diệt, những tên còn sống cũng khống chế.”

 

Thẩm Từ nghiêng , chặn tầm mắt của kẻ , che chở trong bóng dáng của .

 

Nghe xong, cởi tấm trường bào ngoài, khoác kín lấy , dứt khoát bế ngang.

 

Giọng trầm thấp, như nhuốm cả bóng đêm vô tận: “Hồi thành.”

 

Trong vòng tay Thẩm Từ, ngửi thấy mùi trầm hương nhàn nhạt , chỉ cảm thấy khao khát vô cùng, tự chủ áp sát hơn nữa.

 

Bên tai là tiếng gió rít khi ngựa lao nhanh, nhịp phi nước đại khiến thể khẽ lay động.

 

Ta khẽ cọ yết hầu của Thẩm Từ, dùng giọng chỉ đủ để một thấy, : “Thẩm đại nhân… đừng đưa trở về Quốc Công phủ.”

 

Trong mộng, khi Thẩm Từ cứu , đưa trở về Tượng Trung.

 

lúc , bà mối nhà họ Lục phái đến chuẩn lễ cưới phát hiện sự khác thường của .

 

vốn là kẻ nhiều chuyện, một truyền mười, mười truyền trăm, chẳng mấy chốc liền hỏng danh tiếng của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tai-gia-larm/2.html.]

 

Ta thì chẳng còn bận tâm việc Lục Văn Cảnh chán ghét, chỉ là liên lụy đến Quốc Công phủ.

 

Hơn nữa…

 

Lần , nắm thật c.h.ặ.t Thẩm Từ.

 

Trong mộng của , phụ chẳng bao lâu nữa sẽ vì công cao chấn chủ mà sinh nghi, cần kết minh cùng một thế lực đủ mạnh.

 

Lúc , duy nhất thể tin tưởng, e rằng chỉ còn Thẩm Từ.

 

Ngay khi , Thẩm Từ bỗng siết c.h.ặ.t eo , giọng khàn trầm: “Đừng động.”

 

Ta thúc giục: “ khó chịu lắm… ngài nghìn vạn đừng đưa trở về.”

 

Thẩm Từ thúc ngựa, cúi mắt một thoáng: “Chúc cô nương, nàng thế nào?”

 

Môi khẽ kề bên tai , chậm rãi thốt hai chữ:

“Tái giá.”

 

Giấc mộng Hoàng Lương ngắn ngủi , tựa như cách mấy đời.

 

Giống hệt như kiếp từng trải qua một .

 

Bởi thế, dù trong lòng vẫn còn vương chút chua xót, vẫn lập tức hạ quyết tâm.

 

Lục Văn Cảnh… thể lấy nữa.

 

Hắn gánh vác trọng trách trưởng phòng của Lục gia đến , liền thành cho .

 

Ta còn chuyện quan trọng hơn cần .

 

Trong mộng, khi c.h.ế.t, hồn phách vẫn tan, phiêu bạt nhân gian mấy chục năm, chứng kiến bao gia tộc thịnh suy.

 

So với tình ý lòng của Lục Văn Cảnh, càng nên quan tâm đến hưng vong của gia tộc.

 

Nghĩ như thế, thêm t.h.u.ố.c trong bắt đầu phát tác, chút do dự mà cọ cằm Thẩm Từ.

 

Phụ chỉ một là con gái, tìm cách lừa về cho ông nửa đứa con trai.

 

So với việc chọn kẻ khác, chẳng bằng chọn luôn Thẩm Từ.

 

“Thẩm đại nhân, ngài… thật tuấn tú.”

 

Ta cố ý khen .

 

Đôi mắt nam nhân thoáng trầm xuống, dẫu bên tai là gió ngựa cuốn ào ạt, vẫn thấy tiếng hô hấp của trở nên rối loạn.

 

Nhịp tim nơi l.ồ.ng n.g.ự.c , mạnh mẽ mà hữu lực.

 

Bỗng Thẩm Từ siết c.h.ặ.t eo , buộc nghiêng tránh một chút.

 

Giây phút cúi mắt xuống, nơi đáy mắt đọng bóng đêm dày đặc: “Chúc cô nương, nàng gì?”

 

Ta đáp: “Ta … Thẩm đại nhân thật là mắt.”

 

Thẩm Từ khẽ siết tay nơi eo , hỏi: “Câu nữa.”

 

Quả nhiên… tâm tư .

 

Nếu , để ý đến hai chữ “tái giá”.

 

Thử qua một phen, lòng càng thêm xác định, bèn thẳng thắn : “Thẩm đại nhân, chi bằng… tái giá với ngài . Ngày mai vốn là ngày đại hôn của , nhưng vị hôn phu rời thành rước quả phụ là chị dâu của .”

 

Ý thức của còn minh mẫn, nhân lúc vẫn còn chút tỉnh táo, liền tranh thủ mà trêu ghẹo thêm: “Thẩm đại nhân, ngài cũng hai mươi ba , đến nay vẫn lớn tuổi thành . Ngài thấy thế nào? Có xứng đôi với ngài chăng?”

 

Bờ môi đẽ của Thẩm Từ khẽ mím .

 

Dưới tác động của d.ư.ợ.c lực, buột miệng thốt : “Thẩm đại nhân, hôn ngài.”

Loading...