Tái Giá - 3
Cập nhật lúc: 2025-08-14 08:22:41
Lượt xem: 4,865
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong khoảnh khắc, Thẩm Từ bất chợt ho khẽ, nhưng dường như kìm nén xuống.
Hắn thúc ngựa nhanh hơn, áp lòng , sức tìm kiếm thứ .
Không bao lâu, ngựa mới dừng .
Ta bế xuống, chỉ tiểu đồng kinh hãi kêu lên: “Đa… đại nhân!”
Giọng Thẩm Từ trầm thấp, mang theo một tia khó kềm chế: “Đi một chuyến đến Quốc Công phủ, mời Chúc Quốc Công đến đây!”
Hửm…
Sao gọi phụ tới?
Tầm mắt trở nên mơ hồ, trong bụng nóng ran như đặt lên lửa hơ.
Khi Thẩm Từ đặt xuống giường, thuận thế áp môi hôn lên bên má .
Động tác của khẽ khựng , lập tức nghiêng đầu tránh .
Nụ hôn của liền rơi đúng vành tai , đó hung hăng c.ắ.n một cái.
Nam nhân bật một tiếng hừ trầm thấp, gần như nghiến răng nghiến lợi: “Chúc Khanh Hảo, nàng là loài ch.ó chắc? Mau buông !”
Lúc , chỉ rằng hương khí thật dễ chịu, vành tai chạm mềm mại ý, c.ắ.n một chút còn thể tạm thời xoa dịu cơn khó chịu trong .
Ta vẫn c.ắ.n c.h.ặ.t, chịu buông.
eo khẽ cù nhẹ, sợ đến run lên, khẽ oán than thì thầm: “Nhột…”
Giọng bật , đến chính cũng thấy mà mị hoặc, diễm lệ, đủ khiến khác đỏ mặt nóng tai.
Thẩm Từ ấn c.h.ặ.t vai , cho tiếp tục áp sát, hướng ngoài cất giọng quát: “Người ! Lấy t.h.u.ố.c đến!”
Ta: “…”
Đã thế , vẫn còn giữ kẽ ư?
Người quỳ mộ lóc thổ lộ trong mộng… thật sự là cùng một với nam nhân mắt ?
Giữa cơn mê loạn, thấy giọng nam t.ử trầm khàn, xen lẫn vài phần luống cuống và sốt ruột.
“Chúc Khanh Hảo! Đừng sờ loạn!”
“Đủ !”
“Thế chứ.”
“Nghe lời, há miệng, uống t.h.u.ố.c .”
“Nàng… chớ c.ắ.n !”
Một viên đan tròn trịa theo cổ họng trôi xuống, bóp nhẹ gáy , dùng chút lực để chìm hôn mê.
Ta mộng mị.
Lần , cảnh trong mộng càng thêm rõ ràng.
Sau khi cùng Lục Văn Cảnh thành bao lâu, phụ gian thần hãm hại, mười vạn binh mã vây khốn tại Hà Tây Vân Long Quan, sinh t.ử rõ.
Ta tận mắt thấy Lục Văn Cảnh cùng quả phụ là đại tẩu của tư thông trong phòng.
Lấy tính tình của , ắt thể chịu đựng.
Ta như kẻ ngốc giấu kín trong bóng tối, lửa giận bùng lên, hòa ly.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tai-gia-larm/3.html.]
Lục Văn Cảnh lấy tung tích của phụ để uy h.i.ế.p, giam lỏng trong hậu viện, c.h.ặ.t đứt đôi cánh của , đoạn tuyệt liên hệ với bên ngoài.
Hắn khuyên giải đường mật: “Khanh Hảo, nàng là chính thê cưới hỏi đàng hoàng của , đời chỉ thể là của . Đại tẩu cô độc đáng thương, nếu chăm sóc nàng , còn ai thể?”
Hắn kiêm cả hai phòng, đối với đại phòng thì gì chu .
Ta tức giận đến tổn thương tâm mạch, mất đứa con đầu tiên, thể từ đó suy yếu, thể m.a.n.g t.h.a.i thêm.
Người cũng héo mòn .
Lục Văn Cảnh cưỡng ép gửi con của bọn họ danh nghĩa của , còn đường đường chính chính : “Khanh Hảo, đại tẩu đối với nàng chẳng bạc, ngay cả hài t.ử của cũng cho nàng, nàng còn gì mà hài lòng?”
Khi dầu cạn đèn tàn, liền giận dữ mắng : “Ngươi rõ ràng chẳng hề yêu , vì còn cứ níu c.h.ặ.t buông?”
Hắn giám sát quá c.h.ặ.t, mấy năm về , ngay cả khi khỏi phủ một chuyến, bọn hạ nhân cũng bẩm báo cho .
Lục Văn Cảnh ở đầu giường, mày nhíu thật sâu: “Khanh Hảo, vốn thật lòng yêu nàng, bao nhiêu năm qua, từng bạc đãi nàng khi nào? Chẳng qua chỉ thuận tiện chăm sóc đại tẩu, nàng nhỏ nhen đến thế? Chỉ vì chút chuyện , mà giữa và nàng lỡ dở bao nhiêu năm, đáng ?”
Ta tức đến hộc một ngụm m.á.u, hận thể hóa thành lệ quỷ, bóp c.h.ế.t Lục Văn Cảnh.
Trong mộng, e rằng chính là chọc tức mà c.h.ế.t.
Khi mở mắt nữa, thấy phụ .
Gương mặt phụ giận dữ chan chứa lo lắng.
Phụ yêu thương như mạng, tất nhiên thương xót cho cảnh ngộ của , nhưng cũng giận đến cực điểm.
Người từng dặn dò , chớ nên đặt quá nhiều tâm tư Lục Văn Cảnh.
Bởi Lục Văn Cảnh bề ngoài gần như chê , văn võ song , cư xử hòa nhã, dung mạo cùng dáng vóc đều là hạng nhất, tìm một tỳ vết.
Phụ từng : “Kẻ càng tỏ mỹ, vấn đề càng lớn.”
thuở thiếu thời quen Lục Văn Cảnh, lòng thiếu nữ xuân tình sớm trao trọn cho , thể dễ dàng đầu ?
Giờ thì , mộng dài tỉnh, tỉnh ngộ.
“Phụ …”
Ta nghẹn ngào, nắm lấy tay phụ .
Thật , vẫn là bàn tay ấm áp, mạnh mẽ của Thường Thắng tướng quân.
Phụ trầm giọng một tiếng, là thống soái tam quân, vốn luôn nghiêm nghị, nhưng với thì ôn hòa khác thường, khẽ thở dài: “May mà con gái của bình yên vô sự. Lục Văn Cảnh đặt con vị trí đầu tiên, thì lễ thành hôn ngày mai, cũng chẳng cần cử hành nữa!”
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Phụ ắt rõ ngọn ngành việc, nghĩ càng thêm giận: “Thật là phách lối! Lục Văn Cảnh, bỏ mặc con gái , suýt hại nó rơi cảnh vạn kiếp bất phục!”
Lúc , cảm giác nóng rực trong cơ thể tan biến, thể ngoài chút mỏi mệt thì còn gì khác thường.
Thẩm Từ…
Quả thật là một quân t.ử!
Đến thế mà vẫn lấy ?
06
Phụ đưa rời , bước khỏi phòng liền thấy Thẩm Từ đang một gốc lê hoa.
Gió khẽ lay, những cánh hoa trắng như tuyết rơi lả tả, nam nhân chắp tay lưng, một tay khác cầm khăn áp lên tai.
Trông thấy phụ , Thẩm Từ chắp tay hành lễ: “Quốc Công gia, lệnh ái giao tay ngài.”
Thẩm Từ kiêu ngạo cũng xu nịnh, lễ độ chu , chẳng giống lời đồn là kẻ tàn khốc, lạnh lùng.
Khi mới chú ý tới vành tai trái của , đó rõ ràng vết răng, thậm chí còn rớm m.á.u.