Tái Giá - 4
Cập nhật lúc: 2025-08-14 08:23:12
Lượt xem: 5,096
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ký ức bất chợt ùa về, nhớ chính là thủ phạm, nhưng chẳng thấy chút e thẹn.
Trải qua những chuyện trong giấc mộng , danh tiết và thanh danh chẳng còn là điều quá quan trọng.
Ngay mặt phụ , cố ý : “Thẩm đại nhân, c.ắ.n ngài đau lắm ? Hôm nay thật đa tạ Thẩm đại nhân tay cứu giúp, bằng hậu quả khó mà tưởng tượng. Thẩm đại nhân báo đáp thế nào đây?”
Dưới ánh sáng nhạt, thần sắc Thẩm Từ khẽ sững, nhưng nhanh liền đáp: “Chỉ là việc tiện tay, Chúc cô nương cần để trong lòng.”
Phụ nhận điều khác thường, cố tình thêm mắm dặm muối: “ khi Thẩm đại nhân đưa trở về, còn ôm thật c.h.ặ.t nữa .”
Ánh mắt Thẩm Từ khóa c.h.ặ.t lấy , trong đáy mắt tối tăm khó dò.
Phụ hít sâu một , tựa như cảm thấy tiểu bạch thái* của thoát miệng sói, rơi hang hổ. (*ý chỉ con gái cưng)
Người gượng , cho qua chuyện: “Đêm khuya, lão phu đưa tiểu nữ hồi phủ. Ân tình của Thẩm đại nhân, lão phu sẽ báo đáp .”
Thẩm Từ gật đầu, khẽ đưa tay động tác “mời”.
Phụ kéo rời , lúc ngang qua, ánh mắt và giao trong trung.
Bề ngoài vẫn trấn định như núi, tựa thần phật bảy tình sáu d.ụ.c của nhân gian trói buộc.
…
Yết hầu khẽ động, vẫn bán .
Hồi phủ Quốc Công, phụ còn mắng c.h.ử.i Lục Văn Cảnh một trận, nhưng ngăn , bởi mắt còn việc quan trọng hơn cần .
“Phụ , trong quân gian tế, nhất định cảnh giác. Không bao lâu nữa, bệ hạ sẽ hạ chỉ lệnh dẫn binh xuất chinh, nhất định đề phòng vị phó tướng bên cạnh.”
Trong mộng, phụ chính là trận xuất chinh mà mất tích tung tích.
Dẫu lời “tiền thế” phần huyền hoặc, nhưng khi kể sơ qua những việc thể sẽ gặp , phụ vẫn chịu nhượng bộ.
Người : “Được, vì con gái của , vi phụ tất sống lâu trăm tuổi, để bất cứ ai ức h.i.ế.p con .”
Ta nhớ tới một chuyện, bèn : “Phụ , Vân nương là một nữ t.ử , nếu hai thật sự tình đầu ý hợp, nhi nữ ý kiến gì.”
Vân nương là đầu bếp trong phủ, phụ thích ăn mì chan dầu ớt do chính tay nàng .
Nàng vốn là một quả phụ, nhà chồng đuổi cửa, nơi nương tựa, đành bán mì chan dầu ớt bên đường mưu sinh.
Nào ngờ, bởi Vân nương là “bán lão Từ nương”*, vẫn còn vài phần nhan sắc, nên gặp tai họa vô cớ. (*ý chỉ phụ nữ trung niên nhưng vẫn còn quyến rũ)
Phụ cưỡi ngựa ngang, hùng cứu mỹ nhân, dần dà qua mà nảy sinh tình cảm.
Trước đây vốn nữ nhân khác thế vị trí của mẫu , nên luôn phần bài xích Vân nương.
trong mộng, những năm Lục Văn Cảnh giam trong hậu viện, chính Vân nương là đến thăm , còn chuẩn bạc, định chinh tới biên quan tìm phụ , tiếc là… về cũng tin tức gì.
Phụ tuấn diện thoáng ửng đỏ. Từ khi mẫu rời , bên cạnh từng oanh yến bầu bạn, một nuôi khôn lớn, tất nhiên thể ngăn phụ “lửa cũ bùng ”.
“Con gái … đang yên đang lành, nhắc tới chuyện của vi phụ gì?”
Ta : “Phụ , nhân sinh ngắn ngủi mấy chục năm, chỉ cần sơ sẩy là uổng phí cả đời. Nếu gặp hợp ý, chi bằng nắm tay mà sống trọn kiếp.”
Mặt phụ càng đỏ, đỏ như Quan Công múa đao, đỏ từ mặt xuống tận cổ.
Ta: “…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tai-gia-larm/4.html.]
Quả thật là “lửa cũ bùng cháy” !
07
Phụ chút ngượng ngùng, giọng cũng dịu mấy phần: “Con hủy bỏ hôn sự, … ngày mai còn một trận cứng đ.á.n.h, cứ nghỉ ngơi .”
Khóe môi phụ đè xuống cũng đè nổi.
Người và Vân nương đưa tình bằng ánh mắt nhiều ngày, nhưng bởi ngại , nên cả hai vẫn chỉ dừng ở mức giao tiếp bằng mắt.
Vân nương trầm lặng, phụ là võ tướng chính trực, nên từng vượt quá lễ độ.
Ta cố nhịn bật : “Phụ cũng nên nghỉ sớm, đêm quá nửa, đừng quấy rầy Vân nương nữa, gì thì mai hãy .”
Ánh mắt phụ thoáng né tránh, dám , nhanh ch.óng rời , còn chu đáo khép cửa phòng từ bên ngoài.
Sáng hôm , ngủ một mạch mộng mị.
Vì dặn trong phủ phiền, nên chẳng ai tới gọi rời giường.
Chỉ mụ bà mà nhà họ Lục phái đến chuẩn hôn sự tự tìm tới gây chuyện.
Vừa , cũng đang tính sổ với ả!
“Tân nương nên rời giường !”
“Đã là giờ nào ?!”
“Nếu trang điểm ngay, sẽ lỡ mất giờ lành!”
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Ta mở mắt, khẽ nhếch môi lạnh.
Lục Văn Cảnh còn chẳng lo lỡ hôn lễ, hà tất bận tâm giờ lành?
Ta bước khỏi phòng, lập tức lệnh cho hộ vệ: “Người , vả miệng ả cho ! Đánh nát miệng, tiễn thẳng sang Lục phủ!”
Trong mộng, khi Thẩm Từ đưa về phủ Quốc Công, tin tức trúng nhiệt độc truyền ngoài, chính là do ả mụ bà chạy sang Lục gia bịa đặt, tung tin khắp nơi.
Hộ vệ chỉ do dự chốc lát, bọn họ vốn luôn lệnh .
Chỉ tiếc, trong mộng, đôi cánh của Lục Văn Cảnh bẻ gãy, bằng , tất nhiên sẽ rơi kết cục như thế.
Đủ thấy, tiền và quyền đều nắm c.h.ặ.t trong tay .
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết của mụ bà vang liên hồi, mãi cho đến khi ả kéo khỏi phủ Quốc Công, tai mới yên tĩnh.
Phụ đích tới dùng bữa sáng cùng , Vân nương cũng đến.
Vân nương dung mạo thanh tú, tay nghề nấu nướng tuyệt hảo, mặc một bộ váy lụa màu nhạt sạch sẽ, kỹ còn thấy b.úi tóc một cây trâm mới toanh.
Mỗi khi phụ Vân nương, nàng e lệ cúi đầu.
Vừa ngẩng mắt, phụ liền mím môi trộm.
Tựa như một đôi nam nữ mới chớm nở tình cảm.
Ta khẽ hắng giọng: “Khụ khụ… dùng bữa sáng thôi.”