Tái Giá - 5

Cập nhật lúc: 2025-08-14 08:24:13
Lượt xem: 5,261

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vân nương xuống, thỉnh thoảng lén sắc mặt . Cuối cùng nhịn , nàng nhỏ giọng : “Cô nương, thật sự gả nữa ? Nhỡ bên Lục gia đưa đội đón dâu đến cướp thì ? Danh tiết nữ t.ử vốn quan trọng, lo…”

 

Ta hiểu Vân nương vì lòng .

 

Nàng những năm khi mất chồng, nhà chồng cũ chèn ép, hứng chịu đủ lời mắng nhiếc.

 

Ta khẽ mỉm , đổi cách xưng hô: “Vân di, Lục Văn Cảnh còn chẳng mặt ở phủ, hôn sự tất nhiên cũng cần cử hành. Thế gian nữ t.ử phần nhiều coi trọng danh tiết, nhưng danh tiết thực sự quan trọng ? Ta thì thấy, gặp thực lòng mới là quan trọng nhất. Nếu , thủ tiết cô quạnh trong hậu viện mới là bi ai nhất.”

 

Vân nương sững , nhanh ch.óng ửng hồng đôi má. Xem phụ cho nàng , đồng ý chuyện của hai .

 

Nàng giòn giã đáp một tiếng: “Vâng! Cô nương chỗ dựa, văn võ song , gì cũng đúng cả!”

 

08

 

Ta vốn tưởng rằng, khi đem mụ bà chuẩn hôn sự trả về Lục phủ, Lục gia sẽ cân nhắc chuyện thành .

 

Nào ngờ, đội ngũ đón dâu vẫn cứ gõ trống thổi kèn, rộn ràng kéo tới.

 

Phụ lệnh cho hộ vệ cầm kiếm chặn đại môn, còn đích đối diện.

 

Nếu để phụ mặt, e rằng sẽ ầm ĩ tới tai hoàng thượng.

 

Quản sự Lục phủ hối thúc: “Tân nương chớ để lỡ giờ lành! Sao còn điểm trang? Hôm nay là ngày đại hỷ mà!”

 

Tiếng ồn náo thu hút ít tới xem. Ta dứt khoát thẳng: “Lục Văn Cảnh hiện đang ở Kinh Châu, gả tới Lục phủ rốt cuộc là gả cho ai? Cùng ai bái đường thành ? Là con gà trống ?”

 

Trong mộng của , Lục phủ quả thực dùng một con gà trống lớn Lục Văn Cảnh.

 

Chuyện từng khiến trở thành trò khắp kinh thành.

 

Đường đường là ái nữ của Quốc Công phủ thì , một khi gả Lục gia, vẫn chịu cảnh chèn ép.

 

Sắc mặt quản sự thoáng cứng , vội nở nụ gượng: “Tân nương, công t.ử nhà việc khẩn, thực sự phân bất thuật, đây cũng là bất đắc dĩ.”

 

Hừ, Lục gia lúc nào cũng lý do.

 

Ta cất cao giọng hỏi: “Bất đắc dĩ? Ý là chuyện Lục Văn Cảnh khăng khăng đòi cứu quả phụ là đại tẩu ? Lẽ nào Lục gia các ngươi chỉ một Lục Văn Cảnh mọc chân? Người khác chẳng thể Kinh Châu một chuyến ?”

 

Chung quanh vang lên tiếng xì xào, bàn tán khe khẽ.

 

Tân lang chỉ một Lục Văn Cảnh, nên ai thế .

 

để rước đại tẩu, Lục gia từ xuống đều thể , chỉ cần là kẻ chút năng lực quản sự là .

 

Dù hôm nay bước lên kiệu hoa, cũng chẳng ai thể trách là vô lý.

 

Đội ngũ đón dâu của Lục gia lộ vẻ khó xử, quản sự liếc mắt hiệu cho mấy mụ bà, bọn họ lập tức bộ tiến lên lôi kéo .

 

Ý tứ , là cưỡng ép bước lên kiệu hoa cho bằng .

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Ta phất tay, lập tức hộ vệ tiến , chặn mặt mấy mụ bà .

 

Ta ngại khiến chuyện ầm ĩ hơn, cố ý dẫn dắt đám xem: “Lục Văn Cảnh và quả phụ là đại tẩu … ắt hẳn tình cảm sâu đậm lắm nhỉ, nếu , bỏ mặc ngày thành , để rước đại tẩu về?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tai-gia-larm/5.html.]

Quả nhiên, đám đông lập tức hiểu ý tứ.

 

Đội ngũ đón dâu của Lục gia còn giữ nổi vẻ bình thản.

 

Tiểu thúc cùng đại tẩu góa bụa… mối quan hệ quả thật khiến nghĩ nhiều.

 

Ta xoay trở phủ, phân phó hộ vệ: “Canh giữ cho kỹ, Lục gia bất kỳ ai cũng bước nửa bước!”

 

Đội ngũ đón dâu đến náo nhiệt bao nhiêu, khi về liền chật vật bấy nhiêu.

 

Lục Văn Cảnh màng thể diện của , thì cũng đừng trách giẫm nát thể diện của .

 

Phụ chứng kiến xử lý chuyện, gương mặt đầy vẻ vui mừng: “Con gái của trưởng thành .”

 

Phụ trọng tình cảm, tuy là võ tướng thô cuồng nhưng cũng dễ dàng đỏ mắt: “Chỉ là…con chịu ấm ức.”

 

Ấm ức ư?

 

Không…

 

Ta như từng trải qua gian khổ của tiền kiếp, nhớ tới cảnh trong mộng mà khỏi thấy rùng .

 

Quả nhiên, ngay buổi chiều hôm , trong cung liền ban thánh chỉ, lệnh cho phụ lập tức khởi hành tới biên quan.

 

Ta dặn dặn phụ , nhất định cẩn trọng đề phòng gian tế ẩn trong quân, lúc chia tay, ôm c.h.ặ.t vị đại hán : “Nhất định sống trở về, ở kinh thành còn nữ nhi tọa trấn. Nữ nhi cũng sẽ chăm sóc thật cho Vân di.”

 

Phụ đến nước mắt giàn giụa, lên ngựa vẫn liên tục lau lệ.

 

là một đại hán thô kệch mà bằng nước.

 

09

 

Hai ngày , nhận thư truyền bằng bồ câu của Lục Văn Cảnh.

 

Trong thư chỉ vỏn vẹn một câu: “Yên nhi cảm phong hàn, tạm thời tiện gấp rút hồi kinh, chuyện đại hôn nàng thể tự quyết định.”

 

Vài chữ sơ sài, cực kỳ qua loa.

 

Ta tự nhiên Lục Văn Cảnh sẽ về, quả phụ là đại tẩu của luôn lý do để giữ .

 

Yên nhi là con gái của trưởng Lục Văn Cảnh.

 

Cầm mảnh giấy , liền dẫn oai phong lẫm liệt đến thẳng Lục phủ.

 

Người Lục gia ban đầu còn hằm hằm trừng mắt, cho rằng khiến Lục gia mất mặt.

 

Lục mẫu lạnh giọng quát:

 

“Chúc Khanh Hảo, mấy hôm bảo ngươi qua cửa, ngươi bộ tịch, chịu bước lên kiệu hoa, khiến danh tiếng Lục gia bôi nhọ. Hôm nay tự tới cửa, ngươi còn gì? Đợi khi Văn Cảnh trở về, chắc chịu tám khiêng kiệu mà rước ngươi phủ.”

 

Ta buồn phí lời với Lục mẫu, kiếp hao mòn một đời, nay chỉ thấy thật chẳng đáng.

 

Ta đưa bức thư của Lục Văn Cảnh lên: “Lục Văn Cảnh , việc đại hôn đều do một quyết định. Hôm nay tới cửa, là để trả sính lễ.”

 

“Từ giờ khắc , và Lục Văn Cảnh còn bất cứ liên quan gì. Mối lương duyên giữa hai nhà Chúc – Lục, cũng chính thức chấm dứt.”

Loading...