Tái Giá - 6
Cập nhật lúc: 2025-08-14 08:24:51
Lượt xem: 4,875
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục mẫu sững , lập tức đưa tay xoa thái dương, trông như sắp ngất đến nơi.
Bà miệng lải nhải ngừng: “Ôi trời ơi, sớm , con gái nhà tướng môn là ngạo mạn nhất, Chúc Quốc Công phủ quanh năm chinh chiến bên ngoài, trong phủ chính thất chủ mẫu, thì thể dạy dỗ đứa con gái t.ử tế?!”
Tốt lắm!
Ngay cả phụ và cố mẫu cũng bà lôi mắng c.h.ử.i.
Ta phất tay, bảo hộ vệ đặt bộ sính lễ cổng Lục phủ, trả canh , đồng thời yêu cầu Lục gia giao trả tất cả những thứ vốn thuộc về .
Toàn bộ quá trình mây trôi nước chảy, dứt khoát gọn gàng, hề dây dưa.
Trên đường hồi phủ, còn sai truyền khắp nơi tin tức giải trừ hôn ước với Lục Văn Cảnh.
Ngoài những việc , còn đích tới chợ đen mua mấy chục nô lệ trai tráng cường kiện, lệnh cho hộ vệ ngày ngày huấn luyện, phòng khi chuyện.
Hôm nay, tới gặp Thẩm Từ.
Tùy tùng bên cạnh thấy , lập tức thu mắt, mũi, tim, ngẩng đầu ngắm trời.
Sắc mặt Thẩm Từ lộ biểu cảm gì, chỉ động tác xoay vòng đeo tay khựng .
Ta vỗ tay, để tỳ nữ dâng lên mấy món tiểu hào thanh đạm: “Thẩm đại nhân, ngài và gặp . Lỗ tai của ngài khá hơn ? Lần c.ắ.n mạnh quá, khiến ngài chịu tội. Lần , nhất định sẽ nhẹ tay hơn.”
Thẩm Từ: “…”
Tùy tùng phía mím môi thật c.h.ặ.t, ánh mắt đảo qua đảo .
Ta : “Thẩm đại nhân, đến giờ dùng bữa trưa, mấy món đều là sở trường của đầu bếp trong phủ. Ngài cứu một , tất nhiên báo đáp.”
Đôi môi mỏng của Thẩm Từ khẽ động, liền đích đưa bát đũa tới mặt .
Bàn tay thật , xương khớp rõ ràng, mạch m.á.u mu tay nổi lên càng thêm nổi bật.
Ta tiếc lời khen: “Bàn tay của Thẩm đại nhân, quả thật .”
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Bàn tay cầm đũa trúc của Thẩm Từ khựng , khi , ánh mắt trở nên tối tăm khó lường: “Chúc cô nương, rốt cuộc… nàng gì?”
Ta đáp: “Thẩm đại nhân hỏi thẳng, cũng thẳng. Dám hỏi… Thẩm đại nhân tra rõ , hôm đó là ai bắt cóc ? Sau bọn cường đạo, ắt hẳn còn kẻ .”
Thẩm Từ chậm rãi dùng bữa.
Tùy tùng kinh hãi kêu lên: “Đại nhân! Cần nghiệm độc!”
Thẩm Từ lia mắt một cái như d.a.o c.h.é.m: “Câm miệng, lui .”
Rất nhanh, trong phòng chỉ còn và Thẩm Từ.
Công đường của Binh Mã Ty vốn nghiêm trang, nhưng bàn án của Thẩm Từ bày trí vô cùng tao nhã.
Hắn cúi mắt, dáng ăn uống nhã nhặn, hờ hững đáp một tiếng: “Ừm.”
10
“Vậy… là ai hại ?”
Ta chống cằm, chăm chú quan sát từng biểu cảm của .
Hắn rốt cuộc là từ khi nào sinh tâm tư với ?
Quả thật giấu quá kỹ, chẳng để lộ nửa phần.
cảnh giác như Thẩm Từ, mà dám ăn ngay món mang đến mà hề nghiệm độc, đủ để thấy… đối với mà , vốn khác biệt.
Thẩm Từ ngẩng mắt, giọng lạnh nhạt: “Đích thực kẻ bỏ bạc thuê hại cô nương, nhưng kẻ cẩn trọng, chỉ đưa bạc, lộ phận.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tai-gia-larm/6.html.]
Nói xong, chuyển giọng: “Chúc cô nương, nàng xem… ai thể đoán chính xác hành tung của nàng? Theo lẽ thường, sắp thành hôn, nàng hẳn ở trong phủ.”
Nghĩa là, sẽ đuổi theo Lục Văn Cảnh, còn sẽ về một .
Sâu hơn nữa, đối phương thậm chí chắc hôm đó Lục Văn Cảnh sẽ rời thành.
Trong lòng đáp án.
Ta vội phát tác, chỉ mỉm với : “Thẩm đại nhân, ân cứu mạng suông, chi bằng… lấy báo đáp, thế nào?”
Thẩm Từ bất chợt ho khan: “…”
Hắn tựa như sặc, nhưng cố nhịn xuống, đến mức gương mặt tuấn mỹ đỏ bừng.
Ta bèn thêm một câu: “Ngài cưới, gả. Ngài quan cư nhất phẩm, dung nhan như hoa, chẳng là đôi lứa xứng đôi ? Thẩm đại nhân, mặt ngài đỏ kìa.”
Thẩm Từ cầm khăn lau môi.
ấn tay xuống:
“Thẩm đại nhân, ngài vẫn giải độc cho . Loại độc trúng gọi là ‘Bán Nguyệt Điên’, nửa tháng sẽ phát tác một .”
Trong mộng, khi Lục Văn Cảnh cưới , vì chuyện bắt cóc mà sinh đủ loại chán ghét, nhưng mỗi khi độc trong phát tác, buộc tìm giúp đỡ.
Sau đó, thái độ của Lục Văn Cảnh với càng thêm khinh miệt.
Hắn thậm chí còn nghĩ rằng, vì tranh thủ tình cảm của mà tự hạ độc chính .
Đồng t.ử Thẩm Từ chấn động, mày khẽ nhíu:
“Chúc cô nương, rốt cuộc nàng gì?”
Ta đáp: “Muốn ngài đó.”
Thẩm Từ bỗng bật dậy, nghiêng mặt sang chỗ khác, như thể nổi giận:
“Nếu Chúc cô nương chỉ chọc giận Lục công t.ử, thì thể tìm khác giúp, Thẩm mỗ công cụ cho ai hết.”
Ta khẽ thở dài.
Cũng khó trách Thẩm Từ sinh nghi.
Dù , cả kinh thành đều và Lục Văn Cảnh là thanh mai trúc mã, còn theo đuổi nhiều năm.
Người khác thà tin tám con ngựa thể đầu, chứ tin sẽ đổi .
Ngay chính cũng thấy bất ngờ.
Ngày đuổi theo Lục Văn Cảnh hôm , vẫn còn chua xót trong lòng.
giấc mộng dài, tâm như luyện một nữa.
Giờ đây, ngoảnh , chỉ thấy bản khi đó như che mờ đôi mắt.
Lúc , đành quấn quýt buông với Thẩm Từ:
“Thẩm đại nhân, là ngài cứu , thì cứu cho trót. Ngài giúp ? Chẳng lẽ để tìm tiểu quan ? Nay hủy bỏ hôn sự, tất nhiên là còn bất cứ liên quan gì tới Lục Văn Cảnh nữa.”
Thẩm Từ bóp c.h.ặ.t ngọc bàn chỉ, mu bàn tay nổi gân xanh, đang quan sát , cũng đang dò xét lòng .
Khi kịp đề phòng, kiễng chân hôn lên.
Thân hình nam nhân quá cao, chỉ chạm tới cằm .
lúc bước , một đại nam nhân sững sờ hoảng hốt:
“Đa… đại nhân! Thuộc hạ cái gì cũng thấy! Thuộc hạ Chúc cô nương hôn ngài!”