Tái Giá - 7

Cập nhật lúc: 2025-08-14 08:25:18
Lượt xem: 4,708

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

11

 

Thẩm Từ đẩy .

 

cũng nhắm mắt.

 

Hắn cứ thế lạnh nhạt .

 

Tựa như thể khơi dậy nổi một gợn sóng nào trong lòng .

 

Môi rời , cánh môi còn vương chút cảm giác râu lún phún của chạm .

 

Yết hầu nam nhân lăn lên mấy lượt:

 

“Chúc Khanh Hảo, nàng nghĩ kỹ ?”

 

Hắn đang chủ động hỏi .

 

Có trò !

 

Ta gật đầu: “Ừm, nghĩ kỹ . Theo thấy, Thẩm đại nhân so với Lục Văn Cảnh, ở phương diện nào cũng hơn một bậc. Trước đây là mắt mù, .”

 

Thẩm Từ dường như vẫn tin, hỏi: “Nàng hối hận?”

 

Ta tiến thêm một bước, dải lưng bên hông khéo chạm tay của Thẩm Từ, ngón tay khẽ động, đó liền vòng lấy dải lưng .

 

Ta chớp chớp mắt: “Ít nhất bây giờ hối hận.”

 

Ta kiễng chân, định hôn lên môi Thẩm Từ, nhưng nghiêng đầu, dễ dàng tránh : “Chúc cô nương, còn mấy ngày nữa mới tới lúc độc tính trong nàng phát tác.”

 

Ta: “Ý của Thẩm đại nhân là… ngài bằng lòng giúp giải độc Bán Nguyệt Điên?”

 

Sắc mặt Thẩm Từ chút kỳ quặc, ba phần gượng gạo, ba phần e thẹn, còn bốn phần bình tĩnh:

 

“Ta loại tùy tiện. Sẽ cùng bất kỳ nữ t.ử nào ngoài thê t.ử của , bất kỳ tiếp xúc da thịt nào.”

 

Ta lập tức tươi: “Ta hiểu! Ta gả cho ngài, hoặc ngài cưới , đều !”

 

Thẩm Từ: “…”

 

Rời khỏi Binh Mã Ty bao lâu, thám t.ử mà bố trí ở cửa thành gửi tin về.

 

“Cô nương, Lục công t.ử đón đại thiếu nãi nãi của Lục gia về, tin gả qua đó, vội vàng chạy đến Quốc Công phủ của chúng .”

 

Lần nữa tin tức liên quan đến Lục Văn Cảnh, thấy chán ngán.

 

Con quả thật thể chỉ một đêm, mà đổi đến mức như hai kẻ khác .

 

 

12

 

Khi gặp Lục Văn Cảnh, chút tiều tụy, sắc da cũng đen hơn.

 

Trên thì một bộ gấm xanh mới toanh.

 

Lục Văn Cảnh liếc qua một vòng của hồi môn đầy sân, lạnh :

 

“Nàng , nàng gây họa lớn cỡ nào ? Nàng nổi nóng cũng chừng mực. Ta chẳng qua chỉ trì hoãn vài ngày, nàng cần đến mức ?”

 

“Ta đủ nhanh ch.óng thúc ngựa, Yên nhi đường thậm chí còn kịp uống t.h.u.ố.c, nàng còn hài lòng?”

 

Lục Văn Cảnh trút hết tức giận lên .

 

Ta gương mặt quen thuộc mắt, bỗng thấy xa lạ.

 

Ta thật sự… từng yêu ư?

 

Hay là, điều để tâm, nỡ buông bỏ, chỉ là chính bản khi còn là thiếu nữ đầu rung động?

 

Tình cảm của nồng nhiệt mà thẳng thắn, phủ lên Lục Văn Cảnh một tầng ánh sáng.

 

Khi tình ý tan biến, ánh sáng từng bao phủ cũng biến mất.

 

Nhìn như , vẫn là Thẩm Từ mắt hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tai-gia-larm/7.html.]

 

Ta vốn định để ý tới, nhưng Lục Văn Cảnh quá mức bức bách.

 

Ta :

 

“Ta lui hôn , giữa và ngươi còn gì để .”

 

Lục Văn Cảnh tức đến bật :

 

“Lui hôn? Ta đồng ý ?”

 

Ta nghi hoặc:

 

“Là chính tay ngươi thư, để một quyết định, Lục gia các ngươi cũng đồng ý .”

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Lục Văn Cảnh như chợt nhớ điều gì, sững , lập tức giải thích:

 

“Ý là để nàng tự do xử sự trong Lục gia! Ta khi nào đồng ý lui hôn? Ta đồng ý!”

 

Hắn vung tay áo rộng, chỉ cả sân đầy của hồi môn, giỏi tự an ủi , còn mỉm :

 

“Khanh Hảo, ngay cả của hồi môn nàng cũng thu dọn, đủ thấy nàng vẫn đang chờ trở về, đích rước nàng qua cửa.”

 

“Được, chiều theo nàng là chứ gì.”

 

“Ta sẽ bảo chọn một ngày hoàng đạo, rước nàng qua cửa thật phong quang.”

 

Lục Văn Cảnh đơn phương quyết định tất cả.

 

Hắn thậm chí còn tiến gần, nắm lấy bờ vai , mỉm :

 

“Ta nàng đang ghen, nhưng đại tẩu ngoài, may là nàng và Yên nhi chuyến đều bình an vô sự.”

 

“À đúng , đại tẩu cũng áy náy, nàng còn đích tới xin nàng. Nàng trách nàng . Là tự tới Kinh Châu đón nàng .”

 

Ta đẩy Lục Văn Cảnh , lùi một bước, giữ cách với .

 

Đại tẩu bình yên, nhưng thì suýt gặp bất trắc.

 

chuyện giờ còn quan trọng.

 

Lục Văn Cảnh :

 

“Khanh Hảo, ý nàng là gì? Đừng gây chuyện nữa, nàng nên rộng lượng một chút.”

 

Ta khẽ lắc đầu, bật :

 

“Lục Văn Cảnh, giữa và đại tẩu ngươi, ngươi đưa lựa chọn. Đã như , cũng quyền lựa chọn khác.”

 

Sắc mặt Lục Văn Cảnh đổi, giọng đầy mất kiên nhẫn:

 

“Đủ ! Đừng bậy! Nàng và hai bên đều tình cảm, từ nhỏ quen , nàng gả cho thì còn thể gả cho ai? Năm ngoái, tiết Hoa Triêu, mắt bao , nàng và cùng cưỡi một con ngựa, khắp thành đều thấy. Chúc Khanh Hảo, nàng chỉ thể gả cho .”

 

Ta cũng mất kiên nhẫn, dứt khoát đuổi khách:

 

“Người ! Tiễn Lục công t.ử khỏi phủ. Từ nay về , sự cho phép của , để bước nữa!”

 

Lục Văn Cảnh chắc là mới về kinh, còn kịp tìm hiểu rõ tin tức, canh và hôn thư giữa hai nhà Chúc – Lục trao trả .

 

Ta và từ nay còn liên quan gì nữa.

 

Lục Văn Cảnh vung tay áo:

 

“Ta tự ! Chúc Khanh Hảo, đợi nàng nghĩ thông suốt , hãy cùng bàn ngày thành !”

 

Hắn trừng mắt , thì xoay trở về chính sảnh.

 

Lục Văn Cảnh gọi với:

 

“Chúc Khanh Hảo!”

 

Hộ vệ rút kiếm:

 

“Lục công t.ử, mời!”

Loading...