Tái Giá - 9

Cập nhật lúc: 2025-08-14 08:28:03
Lượt xem: 4,797

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta khen: “Thẩm đại nhân đúng là .”

 

Thẩm Từ khẽ bật một tiếng mỉa gần như thấy:

 

“Ta đối với ngoài từng nhân từ, bên cạnh cũng chẳng ong ong én én. Tuy là thứ xuất của Thẩm gia, nhưng nay lập công lao, tự tách ở riêng.”

 

Hắn đang khai lý lịch gia thế của ?

 

Ta còn đang khó hiểu, Thẩm Từ bổ sung một câu:

 

“Ta cũng góa phụ đại tẩu.”

 

Ta: “…”

 

Thật sự nhịn , bật thành tiếng.

 

Trong mộng, khi c.h.ế.t, Thẩm Từ vẫn từng lấy vợ. Dù hạ bệ Lục Văn Cảnh, vẫn cô độc một .

 

Ta rõ, tình nghĩa dành cho rốt cuộc từ , nhưng tin .

 

Ta chỉ giường phía , thẳng thừng hỏi:

 

“Vậy… tối nay ngài sẽ giúp giải độc ? Ngài ? Có cần tham khảo ‘Bích Hỏa Đồ’ ?”

 

Lần đến lượt Thẩm Từ cứng họng.

 

Hắn vốn nghiêm nghị, gương mặt tuấn tú một khi căng lên càng khiến xa lánh, nhưng kỹ thì ngũ quan vô cùng tinh xảo.

 

Thẩm Từ khẽ nhíu mày:

 

“Nếu nàng tin , thì hãy cùng ngoài. Ta một thể tránh khỏi thị vệ của quý phủ, nhưng nếu mang theo nàng e rằng sẽ phát hiện. Vì , nàng cần tự bước khỏi Quốc công phủ.”

 

Hắn nghiêm túc.

 

Ta lập tức quần áo.

 

Thẩm Từ bỗng , động tác nhanh gọn dứt khoát, lộ vài phần hoảng hốt.

 

Ta trêu chọc :

 

“Thẩm Đại nhân, ngài sợ ?”

 

Đáp , là sự im lặng của .

 

Nghĩ đến ngày mai còn cần giải độc, liền dừng đúng lúc, trêu chọc thêm.

 

Trước đây nhận , Thẩm Từ thú vị như ?

 

Thẩm Từ một bước, lặng lẽ rời khỏi Quốc công phủ. Hắn chờ ở con hẻm nhỏ ngoài phủ.

 

Ta mang theo tùy tùng, chạy thẳng đến bên , hỏi:

 

“Sao ngài lén lút như thế?”

 

Thẩm Từ nghiêm túc, gương mặt ẩn trong vầng sáng, đến kinh :

 

“Nam nữ cách. Nếu khác thấy, sẽ cho danh tiếng của nàng.”

 

Ta :

 

chúng định chuyện đó , còn sợ gì nữa?”

 

Thẩm Từ vẫn nghiêm túc:

 

“Chưa thành , đương nhiên bảo vệ nàng.”

 

Ta kinh ngạc:

 

“Thì Thẩm đại nhân là như .”

 

Trước chỉ thấy lạnh lùng vô tình, ngờ nghĩ cho nữ t.ử đến thế.

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Hắn đưa cho một chiếc mặt nạ, chính cũng đeo .

 

Thẩm Từ dẫn đến phố Chu Tước.

 

Hôm nay chợ đêm, khắp nơi đèn hoa rực rỡ như ban ngày, vô cùng náo nhiệt.

 

Ta càng thêm tò mò về :

 

“Thẩm đại nhân đây cũng thích dạo chợ đêm ?”

 

Thẩm Từ chắp tay lưng, dáng cao ráo thẳng tắp:

 

“Chưa từng, tối nay là đầu.”

 

Ta buột miệng:

 

“Nhiều ‘ đầu’ của Thẩm đại nhân đều dành cho ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tai-gia-larm/9.html.]

Người nam nhân dường như khựng một thoáng.

 

Ta liếc , bắt gặp vành tai đỏ ửng lên trong chớp mắt.

 

Ta: “…”

 

quá dễ trêu chọc ?

 

Hay là quá đường đột?

 

Lúc , từ phía đối diện tới một , chính là Lục Văn Cảnh.

 

Ta và thoáng một thoáng, giây tiếp theo, liền nắm lấy tay Thẩm Từ, giả vờ như một đôi tình nhân, thẳng bước lướt qua bên cạnh Lục Văn Cảnh.

 

Hắn thêm mấy , nhíu mày, rốt cuộc cũng nhận .

 

đột nhiên gọi với theo lưng một tiếng:

 

“Vị cô nương , xin dừng bước.”

 

Thẩm Từ lập tức nắm c.h.ặ.t t.a.y , dẫn tiếp tục về phía .

 

Ta cũng giả vờ như thấy.

 

May mắn , Lục Văn Cảnh gặp quen, phía vang lên một giọng quen thuộc.

 

“Nhị , ở đây?”

 

Là Giang Thư.

 

Hai đúng là duyên, tùy tiện cũng thể chạm mặt. Là trùng hợp? Hay sắp đặt từ ?

 

Rất nhanh, liền lắc đầu — bất kể giữa Lục Văn Cảnh và Giang Thư gì, đều còn liên quan gì tới nữa.

 

Lục Văn Cảnh đáp:

 

“Trong lòng bực bội, nên ngoài dạo một chút.”

 

Lúc , Lục Văn Cảnh đầu thêm mấy , luôn cảm thấy nữ t.ử lướt qua khi nãy giống Chúc Khanh Hảo.

 

nhanh ch.óng phủ định ý nghĩ .

 

Chúc Khanh Hảo là vị hôn thê của , thể tay trong tay với nam nhân khác dạo chợ đêm?

 

Người đó nhất định là Chúc Khanh Hảo.

 

Nghĩ , tâm trạng Lục Văn Cảnh kỳ lạ mà trở nên thoải mái hơn.

 

Giang Thư thấy Lục Văn Cảnh thất thần, gọi:

 

“Nhị , trùng hợp gặp , chi bằng cùng về phủ .”

 

Lục Văn Cảnh từ chối:

 

“Được.”

 

Từ khi trưởng qua đời, đại tẩu góa bụa thật sự đáng thương và cô độc, là tiểu thúc, đương nhiên quan tâm, chăm sóc nhiều hơn.

 

Chỉ tiếc, Chúc Khanh Hảo luôn gây gổ với , chẳng hiểu nỗi khổ tâm và bất đắc dĩ của .

 

16

 

Đi một lúc phố Chu Tước, Thẩm Từ bỗng dưng lý do hỏi một câu:

 

“Chúc cô nương, nàng thật sự sẽ hối hận chứ? Đợi đến ngày mai, nàng mà hối hận thì sẽ kịp .”

 

Rốt cuộc ý là gì?

 

Ta chọn để giải độc, tự nhiên sẽ suy nghĩ khác.

 

Nhìn dáng vẻ phong thần tuấn lãng của Thẩm Từ, nhịn mà trêu chọc:

 

“Thẩm đại nhân, ngài đấy thôi, nóng lòng thể chờ nổi, thể hối hận? Ngược là Thẩm đại nhân, chẳng lẽ định bỏ trốn giữa chừng? Ngài là đầu, khó tránh khỏi hồi hộp. , sẽ cho ngài thời gian để thích ứng.”

 

Thẩm Từ: “…”

 

Nam nhân bỗng siết c.h.ặ.t t.a.y .

 

Lòng bàn tay ấm nóng, chút mồ hôi rịn .

 

Ta thấy yết hầu khẽ lăn lên lăn xuống, đôi mắt chiếc mặt nạ sâu thẳm, tối tăm khó lường.

 

“Không cần.”

 

Thẩm Từ trầm giọng một câu, liền kéo lên một chiếc họa phường.

 

Hắn bảo tháo sợi dây neo thuyền, mặc cho họa phường trôi giữa hồ.

 

Ta và đơn độc ở trong thuyền, cách biệt với bên ngoài.

 

Bầu khí bỗng trở nên mờ ám.

Loading...