Tâm Động Giáng Lâm - Chương 1: Sao không nổi (Sorry không nổi)
Cập nhật lúc: 2026-03-28 22:30:01
Lượt xem: 2
Chút ánh chiều tà cuối cùng nơi chân trời ẩn làn mây, màn đêm lẳng lặng buông xuống.
Kinh Đô bắt đầu lên đèn. Tại một con hẻm nhỏ cuối phố trung tâm sầm uất, bảng hiệu "Bar Night" tỏa những ánh đèn màu rực rỡ nhấp nháy.
Giữa sàn nhảy, những cặp nam nữ đang cuồng nhiệt đung đưa theo điệu nhạc. Tiếng ồn ào huyên náo đó chẳng hề ảnh hưởng đến nhóm đang uống rượu trong góc khuất.
Hai bên bàn Thẩm Khanh say gục xuống với ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ.
Cung Tiêu Tiêu lắc lắc cô: "Khanh Khanh, kém cỏi quá đấy, mới uống vài ly gục ."
Trần Tiễn lúc cũng uống đến mức mặt mày đỏ gay, gương mặt vốn trắng trẻo giờ phủ một tầng hồng nhạt. Cậu nấc cụt một cái, loạng choạng dậy, huých tay Thẩm Khanh.
"Này, Thẩm Khanh, là chúc mừng rơi 'bể khổ' mà, là đứa đổ thế?"
Trong cơn mê , Thẩm Khanh nhu cầu sinh lý đ.á.n.h thức. Cô bật dậy như cá gặp nước, khiến hai giật b.ắ.n .
Đôi má cô ửng hồng, đôi mắt mơ màng liếc hai chống tay bàn vững.
"Khanh Khanh, đấy?"
Cung Tiêu Tiêu là t.ửu lượng nhất trong ba , cũng là duy nhất còn tỉnh táo. Thấy Thẩm Khanh dậy, cô yên tâm hỏi dồn.
"Tớ vệ sinh."
"Chờ chút, còn nhận tớ là ai ?" Cung Tiêu Tiêu giữ cô , chỉ tay mũi .
"Tiêu Tiêu mà," Thẩm Khanh cau mày đầy vẻ khó hiểu: "Sao hỏi câu ngớ ngẩn thế?"
Thấy cô vẫn còn ý thức, Tiêu Tiêu thở phào: "Được , ."
Cô ở trông chừng Trần Tiễn, bởi gương mặt quá mức trắng trẻo của dễ thu hút những khác giới.
Khu vực gần nhà vệ sinh ai , nên Thẩm Khanh thuận lợi men theo tường tìm đến cửa. Cô ngẩng đầu biển báo, nhưng tầm mờ mịt, chẳng phân biệt nổi hình vẽ gì.
Giữ đúng nguyên tắc "nam trái nữ ", Thẩm Khanh quyết định rẽ sang bên .
Vừa vòng qua bồn rửa tay, những thiết mắt khiến cô nhíu mày nghi hoặc.
Tại nhà vệ sinh nữ bệ tiểu ?
Đặc biệt là khi thấy một bóng cao ráo đang ở đó, ý thức của cô lập tức tỉnh táo một nửa.
Hình như... cô nhầm nhà vệ sinh !
Trong lòng Thẩm Khanh lướt nhanh qua các từ xin , miệng định "Đối bất khởi" (Xin ), não bộ hiện từ "Sorry", nhưng giây tiếp theo, cô thốt một câu: "Sao nổi" (Sao bất khởi).
Chàng trai thấy tiếng động thì khựng , thầm may mắn vì xong việc.
Tạ Minh Triều lạnh xoay : "Cậu xông xem vệ sinh , mà còn chê đủ '' (lẳng lơ) ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tam-dong-giang-lam/chuong-1-sao-khong-noi-sorry-khong-noi.html.]
Có lẽ do uống rượu phản ứng chậm, Thẩm Khanh mãi một lúc mới đường lưng .
"Xin , ý đó!"
Nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài vang lên, cô kịp giải thích thêm, ôm mặt bỏ chạy thục mạng.
Một thanh niên đang định bước nhà vệ sinh nam thì thấy một cô gái lao từ trong . Cậu ngơ ngác lùi hai bước, ngẩng đầu biển báo, rõ ràng là biểu tượng màu xanh cơ mà.
Chẳng lẽ là "đại lão giả gái"?
Cậu lầm bầm trong: "Giờ giả gái mà cũng xinh thế ?"
"Nhanh, chúng mau về thôi."
Cung Tiêu Tiêu còn đang đau đầu để đưa cái tên đang phát điên vì say về, thì thấy Thẩm Khanh mặt mày hoảng hốt chạy .
Cô nghi hoặc đôi mắt tỉnh táo của Thẩm Khanh: "Sao thế?"
"Không kịp giải thích , mau thôi," Thẩm Khanh trực tiếp lôi cánh tay Trần Tiễn lên: "Cậu đỡ bên ."
Cung Tiêu Tiêu hiểu chuyện gì nhưng vẫn theo. Trần Tiễn cao nhưng gầy, hai cô gái hợp sức lôi vẫn còn khá dư sức.
Mãi đến khi khỏi cửa bar, Thẩm Khanh mới thở phào nhẹ nhõm như trút gánh nặng.
"Khanh Khanh, gì mà như gặp ma thế?" Cung Tiêu Tiêu lau mồ hôi mỏng trán cho bạn: "Rượu cũng tỉnh luôn kìa."
Cô ngượng ngùng giải thích: "Tớ vô tình nhầm nhà vệ sinh, đụng trúng một tên đang giải quyết."
Cung Tiêu Tiêu thấy "biến" liền gian xảo sát gần: "Uầy, thế thấy gì ?"
Thẩm Khanh vốn thích đùa mặt bạn , liền vờ như khinh bỉ hừ lạnh một tiếng: "Trông thì cũng dáng con đấy, nhưng mà... lắm."
"Hừ, yêu cầu cao nhỉ."
Một tiếng nhạt bất chợt vang lên từ phía khiến sống lưng Thẩm Khanh cứng đờ.
"Thế xem, thế nào mới gọi là ''?"
Cung Tiêu Tiêu đang đối diện Thẩm Khanh, lúc thấy diện mạo của trai thì kinh ngạc há hốc mồm.
Đó rõ ràng là một gương mặt còn nét trẻ con, nhưng giữa lông mày và mắt toát lên vẻ lạnh lùng hờ hững. Đồng t.ử của dường như đen hơn thường, khóe mắt một nốt ruồi lệ nhạt màu mấy rõ ràng. sự tương phản cảm xúc lạnh lùng , khóe mắt khẽ nhướng lên hiện vài phần đỏ gay vì bực bội.
Thế nhưng, biểu cảm lạnh lùng một ngũ quan tính công kích: đường nét gương mặt hảo, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng phớt hồng đang mím c.h.ặ.t đầy vẻ khó chịu.
Thẩm Khanh cứng nhắc xoay . Lúc ở trong nhà vệ sinh đại não trống rỗng kịp rõ mặt, giờ ngẩng lên, cô sững sờ kinh ngạc.
Cô thấy tiếng Cung Tiêu Tiêu thốt lên khe khẽ: "Trời đất, trai quá mất!"
là một gương mặt khiến kinh diễm, đặc biệt là đôi mắt khiến Thẩm Khanh chút thất thần. Khóe mắt rủ xuống, nếu tách riêng thì đó là một đôi mắt cún con ngây thơ tội nghiệp, nhưng trong đôi mắt trong veo lúc chẳng hề che giấu sự giễu cợt.