Tận thế nhặt rác: Tôi biến phế phẩm thành bảo bối, ung dung nằm thắng - Chương 505: Thế giới sương mù (48)
Cập nhật lúc: 2026-01-07 13:15:05
Lượt xem: 32
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
[Lâm Hoành Phú đúng là may mắn thật, thử xong, bố trí nơi trú ẩn thành công ở thế giới hiện tại nên dùng Trái tim nơi trú ẩn .]
Dòng chữ cuối cùng trong phần mô tả khiến Lâm Sơ động lòng.
[Ông may mắn đến mấy thì đồ đạc giờ cũng là của chúng .] Bạch Vi nhắn tiếp.
[Nếu cô sẵn lòng bán, thể bỏ 1000 điểm tích phân để mua Trái tim nơi trú ẩn .]
Tin nhắn của Bạch Vi nhanh ch.óng gửi đến:
[Thứ thì thật nhưng giờ cũng mất hiệu lực , dù cũng chẳng dùng tới, nếu cô thì tới gặp mặt mang cho, thu phí .]
Lâm Sơ phản đối, dù cô cũng sẽ để khác chịu thiệt vì .
G.i.ế.c Lâm Hoành Phú, đối với Lâm Sơ mà là một sự giải thoát lớn lao về mặt tinh thần.
Cô trút bỏ lớp ngụy trang, bước phòng tắm, xả một bồn nước nóng, còn tự thưởng cho một ly rượu vang đỏ.
Ngồi trong bồn tắm, Lâm Sơ thả lỏng cơ thể, những mảnh ký ức vui vẻ gì trong quá khứ như một cuốn phim đèn chiếu hiện về trong tâm trí dần dần phai nhạt .
Cô cầm ly rượu lắc nhẹ vài cái, nhấp một ngụm nhưng cảm thấy vị rượu chua chát lạ thường. Cô cũng chẳng gượng ép bản , nhanh ch.óng cất ly rượu gian cho phủ bụi.
Sau khi một bộ đồ bệnh nhân sạch sẽ, cô xuống sofa, lấy chiếc túi lưới màu đỏ nhỏ xíu nhận từ hòm thư lúc . Cô cởi sợi dây thừng thắt miệng túi, đổ một viên kẹo vỏ quýt gói giấy vàng.
Viên kẹo tỏa mùi hương ngọt ngào, Lâm Sơ bóc vỏ, bỏ kẹo miệng. Vị chua chua ngọt ngọt lập tức lan tỏa đầu lưỡi.
Đoạn ký ức mờ mịt vì cơn sốt cao năm dần trở nên rõ nét.
Cô nhớ ngày hôm đó là ngày đầu tiên cô học cấp hai, cũng là ngày trường thu tiền đồng phục và tiền sách vở.
Cô giúp Lâm Hoành Phú mổ lợn suốt một mùa hè, vốn dĩ tiền kiếm đủ, nhưng Lâm Hoành Phú lật lọng.
Ông nhất quyết chịu trả cho cô một nửa tiền công.
Ông bảo: “Tao thấy mày thiên phú mổ lợn đấy, sách thì tích sự gì, ở đây cùng tao mổ lợn , đừng mấy thứ sách vở rách nát đó nữa.”
Cô chịu, xông cướp ví tiền của Lâm Hoành Phú. hình gầy gò do suy dinh dưỡng của cô chống thể hình béo múp míp của ông .
Ông chỉ cần dùng một tay quẳng cô ngã nhào xuống đất.
Đầu cô đập mạnh tảng đá. Đêm đó, cô phát sốt cao li bì.
Mẹ cô thừa dịp Lâm Hoành Phú ngoài uống rượu đ.á.n.h bài, định cõng cô đến trạm xá thị trấn, nhưng ngã giữa đường. Người trong làng chẳng ai dám đắc tội với Lâm Hoành Phú, một ai sẵn lòng giúp đỡ hai con.
Cuối cùng, một thiếu niên ăn mặc chỉnh tề, từ thành phố về thị trấn tham dự đám cưới giúp đỡ họ.
Cậu trong chiếc xe đen bóng loáng. Thấy hai con ngã đất, bảo tài xế chở họ đến trạm xá gần đó.
Đến trạm xá, cô tiền đóng viện phí, định lấy tiền công mổ lợn của cô để nộp.
Lâm Sơ lúc đó đang sốt đến mê sảng nhưng nhất quyết cho. Cô còn nhớ kể : “Chẳng hiểu một đứa trẻ 13 tuổi đang sốt cao mà sức lực lớn như thế, tiền đó rút thế nào cũng rút khỏi tay con.”
Lâm Sơ , đó là nhờ niềm tin trong lòng . Cô thể tiền học. Cô thể cả đời theo Lâm Hoành Phú mổ lợn.
Đi học là con đường duy nhất để cô vươn lên.
Cô sống một cuộc đời hèn mọn như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tan-the-nhat-rac-toi-bien-phe-pham-thanh-bao-boi-ung-dung-nam-thang/chuong-505-the-gioi-suong-mu-48.html.]
Sau đó, theo lời kể, tiền viện phí hảo tâm trả giúp, chính là thiếu niên đưa họ đến bệnh viện.
Khi Lâm Sơ tỉnh , cô đang truyền dịch .
Bên gối cô để một chiếc túi lưới màu đỏ, loại túi đựng kẹo hỷ thường dùng trong đám cưới quê. Bên trong túi là một vốc kẹo vỏ quýt màu vàng.
Cô nhớ mang máng lúc sốt đến mụ mị cả vì chê t.h.u.ố.c đắng, lấy viên kẹo cho cô ăn.
Trước khi đó , dường như còn với cô vài câu.
lúc đầu óc choáng váng, cô chẳng còn nhớ rõ đối phương gì.
Cô chỉ rằng ngày hạ sốt, giáo viên chủ nhiệm tìm đến trạm xá khi cô còn đang truyền dịch, với cô rằng từ hôm đó trở , bộ học phí và tiền sách vở của cô tài trợ .
Lâm Hoành Phú chuyện chỉ khinh khỉnh hừ một tiếng, tiêu tiền của ông là nhất.
Sau lên cấp ba, còn trong diện giáo d.ụ.c bắt buộc nên chi phí cao hơn nhiều.
Ngày đầu tiên khai giảng, giáo viên chủ nhiệm gọi cô lên, bảo cô giờ học hãy một tài khoản ngân hàng. Cô giáo tài trợ chỉ lo liệu chi phí học tập mà còn sẵn lòng để cô ở nội trú và chu cấp cả sinh hoạt phí.
Cứ thế, cô dọn từ nhà đến trường, một môi trường học tập yên tĩnh.
Lâm Sơ xin giáo viên chủ nhiệm địa chỉ của tài trợ. Mỗi năm cô đều thư gửi cho đối phương để bày tỏ lòng ơn và hỏi thăm sức khỏe.
Người đó cứ thế tài trợ cho cô từ cấp hai cho đến tận khi cô nghiệp cao học.
Ngay cả khi lên đại học, dù lịch học bận rộn cô vẫn tranh thủ thêm. Cô thu nhập, nhưng đối phương vẫn kiên trì tài trợ cho cô.
Hơn nữa còn thư dặn cô đừng lo nghĩ chuyện tiền nong, hãy chuyên tâm học hành.
Trước khi bước vô hạn tận thế, cô từng thư cho tài trợ, bày tỏ rằng cuối cùng học thành tài, thể tự ngoài kiếm tiền mưu sinh, đến gặp mặt trực tiếp để cảm ơn.
yêu cầu đó đối phương từ chối.
Lâm Sơ vốn dự định đến kỳ nghỉ tới sẽ theo địa chỉ trong thư tìm đến tận nhà. Dù đối phương gặp, cô cũng dùng tiền lương của để chuẩn một món quà.
Ai ngờ chuyện còn kịp thực hiện thì cô Lâm Hoành Phú liên lụy, rơi vòng lặp tận thế vô hạn .
Bao nhiêu năm trôi qua, hình bóng thiếu niên từng giúp đỡ hai con năm đó vốn dần mờ nhạt trong trí óc cô. Giờ đây nhờ túi kẹo vỏ quýt , màn sương ký ức vén lên, bóng hình sâu trong tâm khảm dần trở nên rõ nét.
Cô cũng cuối cùng nhớ lời nhắn nhủ đó để khi rời .
Cậu : “Chờ khỏi bệnh , em hãy trường học .”
“Học hành cho . Chuyện tiền nong, để lo.”
Bóng hình đó trong tâm trí cô từ một khối mờ ảo trở nên cao lớn, thẳng tắp, dần trùng khớp với dáng vẻ của Cận Mặc.
Hóa bao năm qua, tài trợ cho cô là một vị tiền bối hiền từ tóc hoa râm như cô vẫn tưởng, mà là một cùng lứa chỉ lớn hơn cô vài tuổi.
Lâm Sơ cầm b.út, định thư cho Cận Mặc, nhưng chẳng nên bắt đầu từ .
Hai chữ “Cảm ơn” dường như quá nhạt nhẽo và hời hợt.
Hơn nữa, đối diện với tài trợ bao năm qua nhưng đến tận bây giờ mới nhận , cô khỏi cảm thấy chút ngượng ngùng và áy náy.
Cuối cùng Lâm Sơ quyết định ăn cơm . Ăn no nghĩ ý .
Tuy nhiên, khi cô gắp một miếng thịt lợn hầm, món ăn mà cách đây lâu cô vẫn còn thấy thơm phức bỏ miệng, vẻ mặt cô bỗng chốc cứng đờ.