Tận thế nhặt rác: Tôi biến phế phẩm thành bảo bối, ung dung nằm thắng - Chương 534: Trở về thế giới gốc (3)
Cập nhật lúc: 2026-01-10 12:59:57
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi giải quyết xong những việc , Lâm Sơ lấy điện thoại di động của xem.
Đã quen dùng quang não ở thế giới sương mù, giờ với chiếc điện thoại màn hình cảm ứng bình thường, Lâm Sơ mất một lúc lâu mới tìm cảm giác quen thuộc năm nào.
Tính , cô ở trong các thế giới nhiệm vụ 5 năm, nhưng khi cài đặt đồng bộ thời gian điện thoại, Lâm Sơ phát hiện thời gian ở thế giới gốc mới chỉ trôi qua 1 năm kể từ ngày cô biến mất.
Ngay khi điện thoại lấy khỏi gian, mạng viễn thông lập tức khôi phục.
Lúc nãy bận thủ tục nhận phòng nên cô chú ý, giờ mới nhận thẻ sim đáng lẽ khóa vì nợ cước của đang dư hơn 300 tệ.
Không là ai luôn âm thầm nạp tiền điện thoại cho cô.
Lâm Sơ mở ứng dụng nhắn tin , phát hiện đến hơn 99 thông báo .
Khi cô kéo xuống từng tin một, cô chợt nhận nhân duyên của hình như tệ như cô vẫn tưởng.
Lâm Sơ đếm thử, trong một năm cô biến mất, tổng cộng hơn năm mươi gửi tin nhắn cho cô.
Có giáo sư hướng dẫn và bạn cao học, lãnh đạo, đồng nghiệp ở cục công an, và cả một bạn học từ thời sinh viên.
Tất cả bọn họ đều hỏi thăm tung tích, lo lắng cô gặp chuyện chẳng lành, còn gửi liên tiếp mấy tin nhắn liền.
Thầy hướng dẫn, đàn chị khóa và lãnh đạo của cô gần như tuần nào cũng cố gắng liên lạc với cô.
Ngày đầu tiên mất tích:
Thầy hướng dẫn: [Lâm Sơ, thầy đàn của em em đột nhiên mất liên lạc, thấy tin nhắn thì báo ngay nhé, đều lo cho em. Đứa trẻ lúc nào cũng ít , chuyện gì cũng cứ giữ kín trong lòng. Có việc gì cứ với , đừng tự chịu đựng một , chúng đều là nhà của em mà.]
Đàn chị khóa : [Lâm Sơ! Em chạy đằng nào hả, chị hôm nay em đến cục việc, gọi điện cũng . Mở máy thì trả lời tin nhắn ngay , lo c.h.ế.t .]
Lãnh đạo: [Tiểu Lâm , hôm nay ? Có trong khỏe ?]
Đồng nghiệp: [Lâm Sơ ơi, hôm nay bà xin nghỉ hả? Việc nhiều quá xuể đây , nhớ bà quá.]
Vẫn là đồng nghiệp đó: [Cái quái gì thế, bà xin nghỉ ? Có chuyện gì , gấp gấp gấp, đừng xảy chuyện gì nhé, thấy tin nhắn thì hồi âm ngay.]
Anh cảnh sát từng hợp tác vài : [Hôm nay đến lượt em cùng hiện trường , nhận điện thoại khẩn cấp, đợi em ở cổng phía Đông khu chung cư nhé.]
Vẫn là cảnh sát đó: [Alo alo, tin nhắn hồi âm mà điện thoại cũng thế?]
Vẫn là cảnh sát đó: [Trời ạ, em đừng xảy chuyện gì đấy nhé.]
Bạn cùng phòng thuê: [Cậu thế, chạy bộ buổi sáng xong thấy về? Đơn vị của gọi cho tớ đấy, thấy tin nhắn thì gọi ngay nhé.]
Ngày thứ hai mất tích:
Thầy hướng dẫn: [Lâm Sơ, em mau về , đều đang đợi em, cuộc đời cửa ải nào là bước qua , đừng điều gì dại dột.]
Đàn chị khóa : [Sư ngốc của chị, em đừng mà chuyện gì dại dột nhé, gì vui cứ với chị, cùng lắm thì chúng tập boxing một trận, mau trả lời chị .]
Lãnh đạo: [Tiểu Lâm, cục huy động nhiều tìm em , em bình an vô sự đấy, đừng nghĩ quẩn.]
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tan-the-nhat-rac-toi-bien-phe-pham-thanh-bao-boi-ung-dung-nam-thang/chuong-534-tro-ve-the-gioi-goc-3.html.]
Có lẽ là đến ngày thứ hai, tin tức cô mất tích lan truyền vòng bạn bè, nên gửi tin nhắn cho cô ngày một nhiều hơn.
Lâm Sơ lướt xem từng tin một, trong lòng đột nhiên cảm thấy dâng trào một cảm xúc nghẹn ngào, xót xa.
Cô cứ ngỡ còn gì vướng bận ở thế giới gốc. khi trở về mới phát hiện , thế giới vẫn còn nhiều lo lắng cho cô đến thế.
Cuối cùng, ánh mắt Lâm Sơ dừng ở một tin nhắn đặc biệt.
Y tá Diêu: [Lâm tiểu thư, bệnh viện chúng mới tổng vệ sinh, gầm tủ trong phòng bệnh mà cô từng ở, chúng tìm thấy một bức thư bà cho cô. Chắc là bà lúc tinh thần tỉnh táo, khi nào rảnh cô qua bệnh viện lấy nhé.]
Lâm Sơ sững .
Mẹ cô qua đời hơn một tháng khi cô tiến thế giới tận thế.
Lúc đó cô đến phòng bệnh thu dọn những di vật ít ỏi của bà, ngờ bà giấu bức thư cho cô gầm tủ.
Cô luôn cảm thấy hối tiếc vì khi mất để lời trăng trối nào. Giờ đột nhiên nhận tin , lòng cô khỏi kích động.
Lâm Sơ thời gian gửi tin nhắn, là một tháng khi cô mất tích.
Năm đó cô thi đỗ đại học ở Kinh thị, khi nghiệp cũng ở đây việc, vì cô luôn viện tại Kinh thị.
Hiện tại cô cần một chuyến đến Kinh thị theo lời Cận Mặc, thể ghé qua bệnh viện tâm thần lấy bức thư để .
Cô trả lời những tin nhắn đó.
Không vì lòng sắt đá, thực khi những lời quan tâm , cô nhắn cho từng một.
trở về nghỉ dưỡng chỉ 90 ngày. Hết thời gian, khả năng cao là cô sẽ biến mất nữa. Cô khó giải thích nguyên do cho họ.
Hơn nữa trở về, dù hệ thống giao bất kỳ nhiệm vụ nào, bề ngoài trông giống như một chuyến nghỉ dưỡng đúng nghĩa, nhưng cô và Cận Mặc đều hiểu rõ, cứu vãn thế giới gốc của họ, cơ hội lẽ chỉ một .
Cô thể sẽ ở yên một chỗ lâu. Vì , cô chỉ thể tạm thời im lặng, đợi nếu một cơ hội thích hợp mới báo bình an cho họ .
Xem xong tin nhắn, Lâm Sơ mở ứng dụng bản đồ để kiểm tra vị trí hiện tại. Cô đang ở thành phố Hàng Châu, Kinh thị thì máy bay là thuận tiện và nhanh ch.óng nhất.
Lâm Sơ ở thế giới gốc vốn dĩ dư dả gì.
Trước đó vì trả viện phí cho nên cô gần như lúc nào cũng trong tình trạng rỗng túi.
Một tháng khi rời vì lo tang lễ cho mà tiêu tốn một khoản nhỏ. Số dư tài khoản của cô chỉ còn hơn ba nghìn tệ.
Số tiền sáu mươi chín nghìn tệ bán vàng lúc là tiền mặt, vì thẻ ngân hàng nên tạm thời gửi thẻ .
May mắn là chuyến bay sớm nhất từ Hàng Châu Kinh thị chỉ mất hơn 2000 tệ. Thời gian cất cánh là hơn ba tiếng nữa.
Lâm Sơ trả phòng khách sạn, đến một chi nhánh ngân hàng gần nhất để thủ tục gửi tiền tiết kiệm cần thẻ.
Nhìn dư tài khoản tăng lên 70.000 tệ, Lâm Sơ mới bắt taxi sân bay.
Khung cảnh xe cộ đông đúc tấp nập lâu thấy khiến lòng Lâm Sơ cảm thấy bình yên vô cùng.
Cô khát khao mãnh liệt giữ vững sự bình yên .
Khi một nữa đặt chân lên mảnh đất Kinh thị, ngay cả một đa cảm như cô, cũng hiểu dâng lên cảm giác rơi nước mắt.