Tận thế nhặt rác: Tôi biến phế phẩm thành bảo bối, ung dung nằm thắng - Chương 536: Trở về thế giới gốc (5)
Cập nhật lúc: 2026-01-10 13:00:36
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hỏi xong tình hình của Cận Mặc, Tư lệnh Cận Lâm Sơ mỉm : “Đứa nhỏ giúp Cận Mặc đến đây truyền tin tên là Diệp Khai Bình, hiện giờ thế nào ?”
Lâm Sơ khựng .
Diệp Khai Bình.
Cái tên cô vẫn luôn ghi nhớ trong đầu.
Đó là con trai của trạm trưởng trạm quan sát ở thế giới động đất. Trước đó trạm trưởng còn nhờ cô mang một bức thư cho Diệp Khai Bình.
Bức thư cô nhờ Cận Mặc chuyển giúp , nhưng cô ngờ nhiệm vụ giả giúp Cận Mặc truyền tin chính là Diệp Khai Bình.
Trong đầu Lâm Sơ nhanh ch.óng nhớ lời của trạm trưởng trạm quan sát.
Ông con trai ông, Diệp Khai Bình, hợp tác với một nhiệm vụ giả khác để hoán đổi thế giới gốc của trong kỳ nghỉ dưỡng.
Nhiệm vụ giả đến thăm ông , mang theo tin tức của Diệp Khai Bình. Còn Diệp Khai Bình thì giúp nhiệm vụ giả đó về thế giới gốc để thăm và truyền tin giúp.
Lâm Sơ ngờ nhiệm vụ giả đổi thế giới nghỉ dưỡng với Diệp Khai Bình chính là Cận Mặc.
“Cháu xin Tư lệnh Cận, cháu gặp Diệp Khai Bình nên e là tạm thời trả lời câu hỏi của bác .”
Trong khi trả lời Tư lệnh Cận, Lâm Sơ cũng lên kế hoạch trong đầu, đợi Cận Mặc tỉnh , cô hỏi về tình hình của Diệp Khai Bình mới .
Tư lệnh Cận gật đầu: “Hy vọng đứa nhỏ đó cũng còn sống.”
Nói xong, bà ngẩng đầu Lâm Sơ: “Đứa trẻ ngoan, thể ở đây, cháu chắc chắn trải qua nhiều gian khổ . Đừng chuyện nữa, mau xuống .”
Tư lệnh Cận chỉ tay về phía sofa mời Lâm Sơ, đồng thời bản bà cũng bước từ phía bàn việc. Hai cùng xuống sofa.
“Tư lệnh Cận, đến đây, Cận Mặc bảo cháu với bác rằng chúng cháu lẽ cách để ngăn chặn tận thế ập đến.”
“ tiền đề là, chúng cháu cần nắm bắt bộ động thái của bọn chúng hành tinh .”
Tư lệnh Cận vốn tưởng cô cũng chỉ đến để truyền một vài tin tức mới, ngờ là một tin chấn động đến . Bà lập tức thẳng lưng lên.
“Thật ?”
Lâm Sơ gật đầu.
Đôi mắt tinh sắc lẹm của Tư lệnh Cận chằm chằm cô, dám bỏ sót bất kỳ một tia biểu cảm nào.
“Hiện tại những thứ đó còn động tĩnh lớn, e rằng bọn chúng bố trí xong xuôi thứ . Như vẫn thể ngăn chặn tận thế ?”
Lâm Sơ gật đầu nữa.
“Chúng cháu giúp một thế giới xảy tận thế khôi phục bình thường. Giúp đỡ hành tinh là mục tiêu thứ hai của chúng cháu.”
Thấy vẻ mặt nghiêm túc của cô, Tư lệnh Cận tin đến bảy tám phần.
“Các cháu mấy phần nắm chắc?”
Lâm Sơ lắc đầu: “Thứ cho cháu hiện giờ vẫn thể trả lời câu hỏi của bác. Khi tận mắt thấy tình hình thực tế, cháu dám đưa kết luận bừa bãi.”
Tư lệnh Cận hỏi: “Cái giá trả lớn đến mức nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tan-the-nhat-rac-toi-bien-phe-pham-thanh-bao-boi-ung-dung-nam-thang/chuong-536-tro-ve-the-gioi-goc-5.html.]
Lâm Sơ im lặng hồi lâu, nghĩ đến việc hiện giờ cơ thể của Cận Mặc và đồng đội đang giam cầm trong Chủ hệ thống, và Dương Kiến Mộc c.h.ế.t cô sự truy sát của hệ thống, cuối cùng cô lên tiếng.
“Chúng cháu giúp đỡ, tuy rằng thể sẽ thương vong, nhưng kết quả sẽ .”
Tư lệnh Cận nắm tay , gõ nhẹ lòng bàn tay trái.
“Đứa trẻ ngoan, theo bác, bác dẫn cháu gặp vài .”
Hai cùng rời khỏi căn biệt thự nhỏ. Trước cửa đậu sẵn một chiếc xe Jeep màu xanh lục. Lâm Sơ theo Tư lệnh Cận ở ghế . Chiếc Jeep chở họ rời khỏi đại viện.
Chỉ một lát , Lâm Sơ, từng sống ở Kinh thị nhiều năm, nhận đây là đường đến Cục An ninh Quốc gia.
Quả nhiên lâu , chiếc xe Jeep dừng cổng Cục.
Tư lệnh Cận dẫn cô xuống xe, thuần thục quét mặt mở cửa tòa nhà. Hai thẳng lên tầng thượng.
Cùng lúc đó, ba đàn ông phong trần mệt mỏi cũng tới nơi. Trong đó hai tóc bạc trắng, còn trông tuổi tác xấp xỉ Tư lệnh Cận.
“Cận Mặc cho mang tin tới ?”
Người đàn ông trẻ hơn lên tiếng hỏi.
Tư lệnh Cận ông mà về phía hai , gật đầu: “ , đây là bạn mà Cận Mặc gọi tới, tên là Lâm Sơ. Lần cô đến đây chỉ đơn giản là đưa tin cho chúng .”
Nói xong, bà sang Lâm Sơ: “Ba vị là những phụ trách liên quan đến việc điều phối nhiệm vụ của nhóm Cận Mặc ở nước : Tư lệnh Lưu, Tư lệnh Vu và Tư lệnh Nghiêm.”
Năm cùng quanh bàn họp. Lâm Sơ cạnh Tư lệnh Cận.
Dưới sự hiệu của Tư lệnh Cận, Lâm Sơ đem những lời với bà kể cho ba còn một nữa.
Nghe xong, mấy họ , trong mắt đều lộ vẻ kích động như .
Trong đó, Tư lệnh Vu lớn tuổi hơn lên tiếng: “Một năm , Diệp Khai Bình đó chuyển lời của Cận Mặc cho chúng . Cậu bất kể những thứ đó yêu cầu chúng gì, tạm thời cứ phối hợp theo.”
“Chỉ như mới chúng mất cảnh giác, đồng thời chúng mới nắm bắt tung tích của chúng. Nếu chúng đồng ý, chúng vẫn sẽ những việc đó nhưng sẽ lén lút lưng, lúc đó chúng sẽ rơi thế động.”
“Vì chúng luôn giả vờ phối hợp, nhưng thực chất là đang giám sát tung tích của chúng. Cháu xem chúng gì hành tinh , chuyện đó thành vấn đề. Chúng luôn giám sát tình hình ở đó, sáng sớm mai thể cử chuyên cơ đưa cháu ngay.”
Lâm Sơ thấy họ luôn giám sát những động tĩnh do Chủ hệ thống gây , nhịn hỏi: “Chúng gì ạ? Xây dựng công xưởng ?”
Tư lệnh Nghiêm ở bên cạnh lắc đầu: “Không xây công xưởng, nhưng cụ thể là gì thì chúng cũng .”
“Lần Diệp Khai Bình với chúng , giám sát chúng thì nhưng quá gần, vì những thứ chúng tạo là thứ dẫn đến tận thế, tiếp cận quá gần thể sẽ kích hoạt tận thế sớm hơn.”
“Cho nên của chúng luôn ngoài phạm vi 10km, dùng thiết để giám sát.”
Lâm Sơ hiểu.
Cận Mặc là một chu đáo, chắc hẳn việc dặn dò Diệp Khai Bình những điều cũng là kết quả mà quan sát và đúc kết qua nhiều thế giới.
Mấy họ ấn định thời gian xuất phát ngày hôm , để Tư lệnh Cận đưa Lâm Sơ về nghỉ ngơi . Lâm Sơ theo Tư lệnh Cận ngoài.
Vừa đến cửa tòa nhà, thấy Tư lệnh Cận lên xe, Lâm Sơ chợt một giọng gọi giật .
“Lâm Sơ, bác hỏi cháu một chút, Cận Mặc dạo ... nó thế nào ?”
Lâm Sơ đầu thì thấy Tư lệnh Nghiêm đang lưng , cô với ánh mắt vài phần thấp thỏm, lo âu.