Tận thế nhặt rác: Tôi biến phế phẩm thành bảo bối, ung dung nằm thắng - Chương 562: Trở về thế giới gốc (31)

Cập nhật lúc: 2026-01-13 14:19:42
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cận Mặc đặt đạo cụ trở tay Lâm Sơ. Sau khi xong phần thuyết minh vật phẩm, cần Lâm Sơ giải thích thêm, cũng hiểu rõ kế hoạch của cô là gì.

“Nếu thứ , tỷ lệ thắng đúng là cao.”

“Chỉ là cô chắc chắn dùng thứ để cứu ...”

Lâm Sơ giơ tay ngắt lời : “Nói cũng , đạo cụ năm đó cũng nhờ giúp sức nên mới giữ . Hơn nữa, vật dù dùng ở cũng thích hợp bằng việc dùng lên chính hệ thống phe Thí Nghiệm.”

Sau khi xác nhận với Cận Mặc về cách thức kẻ mang áo bào trắng trở về Chủ hệ thống, Lâm Sơ bước đầu hình thành chiến thuật sử dụng đạo cụ.

Trong những ngày tiếp theo, khi xuyên qua các vùng sông băng, thỉnh thoảng cô hỏi Cận Mặc một vài chi tiết nhỏ bên trong Chủ hệ thống để tiếp tục thiện kế hoạch của .

Thời gian cứ thế trôi qua.

Đến ngày thứ 69 kể từ khi Tạ Du đặt chân tới thế giới 689, Lâm Sơ và Tạ Du rốt cuộc cũng hội quân tại một thành phố gần ngọn sông băng cuối cùng hệ thống phe Thí Nghiệm xâm chiếm.

Địa điểm gặp mặt là một căn biệt thự đơn lập ở ngoại ô do Liên Hợp Quốc sắp xếp.

Đi cùng Tạ Du là một trợ lý do Tư lệnh Cận cử đến, một cô gái khuôn mặt tròn trịa tên là Tiểu Uông.

Tạ Du đến sớm hơn Lâm Sơ. Trước khi Lâm Sơ tới, cô và Tiểu Uông mỗi một ly nước nóng, chiếc sofa kẻ ca rô đỏ trắng lò sưởi để sưởi ấm.

Khi Lâm Sơ đẩy cửa bước từ trong bão tuyết, luồng khí ấm áp lập tức bao bọc lấy cô, kèm theo đó là hương cà phê nồng nàn sộc cánh mũi.

Cô ngước mắt lên, thấy một phụ nữ mặc bộ đồ chống phóng xạ y hệt đang đặt tách cà phê trắng xuống, dậy khỏi sofa.

“Lâm Sơ!” Giọng Tạ Du vang lên tiên.

“Tạ Du.”

Khóe môi Lâm Sơ cong lên, nhanh chân bước tới. Cả hai cùng dang rộng vòng tay, trao cho đối phương một cái ôm thật c.h.ặ.t.

“Đã lâu gặp.”

Trình Tín phía Lâm Sơ, chứng kiến cảnh thì chỉ đơn giản gật đầu mỉm chào Tạ Du, đó liền vẫy tay gọi Tiểu Uông mới dậy.

“Tiểu Uông, chuyện cần dặn cô, theo .”

Lông mày Tiểu Uông nhướng lên, định mở miệng từ chối thì Trình Tín tiến tới kéo .

hạ thấp giọng, chút hiểu: “ của Tư lệnh Cận, chú là của Tư lệnh Nghiêm, chúng thì chuyện gì để chứ?”

Trình Tín bực gõ nhẹ trán cô một cái: “ , chẳng lẽ cô Lâm Sơ và Tạ Du lâu gặp ? Đám rảnh rỗi như chúng đừng ở đó mà phiền họ ôn chuyện cũ.”

Nghe , vẻ mặt Tiểu Uông thoáng hiện lên sự giác ngộ: “Hóa ? Mà nhắc mới nhớ, Trình Tín, chúng cũng lâu gặp, vài chiêu nhỉ?”

Nói đến đây, mắt Tiểu Uông sáng rực lên, hai tay nắm đ.ấ.m thủ thế n.g.ự.c. Trình Tín thì trợn tròn mắt, cuối cùng ôm mặt rên rỉ một tiếng.

Thính giác của Lâm Sơ và Tạ Du đều cường hóa nên sót một chữ nào cuộc đối thoại cố tình hạ thấp giọng của hai họ. Cả hai .

Tạ Du chỉ tay về phía chiếc sofa kẻ ca rô: “Cô , để pha cho cô một tách cà phê.”

“Nghe hạt cà phê ở đây nổi tiếng. Lúc bọn tới, phụ nữ đưa bọn qua đây tặng một ít.”

Lâm Sơ xuống sofa, Tạ Du căn bếp mở xa, hí hoáy bên máy pha cà phê bàn. Động tác của cô trông vô cùng thành thục.

Thấy Lâm Sơ , Tạ Du đầu : “Hồi còn ở thế giới gốc, thích tự pha cà phê ở nhà. Chồng , Vương Duệ, cũng giống , cả hai đều thích hương cà phê lan tỏa khắp nhà. Mùi hương đó khiến bọn cảm thấy hạnh phúc. Ngay cả con gái cũng thích mùi , dĩ nhiên là bọn cho con bé uống .”

Khi nhắc đến chồng và con gái, gương mặt vốn ngày càng kiên nghị, góc cạnh của Tạ Du thoáng hiện lên vẻ dịu dàng.

Lâm Sơ cảm xúc của cô lây lan, cũng nhịn mà nheo mắt .

“Cô tin tưởng Vương Duệ, năng lực bảo vệ bản và con gái hai . Họ đều đang đợi cô trở về.”

Tạ Du cầm dụng cụ, khéo léo vẽ một hình latte art tách cà phê mới bưng đến cho Lâm Sơ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tan-the-nhat-rac-toi-bien-phe-pham-thanh-bao-boi-ung-dung-nam-thang/chuong-562-tro-ve-the-gioi-goc-31.html.]

“Đã từng lúc nghĩ cả đời chắc sẽ bao giờ tin tức về họ nữa. Cho đến khi gặp cô, tình hình hiện tại của họ, vốn thấy mãn nguyện lắm .”

“Không ngờ cô âm thầm việc lớn như . Những chuyện cô, Cận Mặc và hệ thống Hòa Bình đang cho thấy hy vọng mới.”

“Lâm Sơ, giờ trở nên tham lam, tham lam đến mức cứu cả thế giới gốc của , trở về đoàn tụ với họ.”

Tạ Du đặt tách cà phê mặt Lâm Sơ.

Lâm Sơ thấy lớp bọt là một khuôn mặt . Cô ngước lên Tạ Du, nở một nụ an ủi: “Tạ Du, cô hề tham lam.”

“Điều đó, chúng thể . Trước đây kể với cô, khi đến đây, giúp một thế giới tận thế bao vây nhiều năm thành công thoát khỏi sự khống chế của hệ thống và khôi phục bình thường.”

Vẻ mặt Tạ Du khựng , đó dồn dập hỏi: “Thật ? Cần trả giá những gì?”

Lâm Sơ gật đầu, kéo cô xuống cạnh , mở đạo cụ che chắn đối thoại kể bộ chuyện ở thế giới sương mù cho Tạ Du .

Nghe xong, mặt Tạ Du đỏ bừng vì xúc động. Khi cô mở lời nữa, hốc mắt ửng hồng.

“Lâm Sơ, điều may mắn nhất của khi thế giới nhiệm vụ chính là gặp cô.”

Lâm Sơ bưng tách cà phê lên, mỉm gật đầu: “Gặp cô cũng là vận may của .”

Ở thế giới 689 , theo tính toán ban đầu của các chuyên gia, dù Lâm Sơ việc nghỉ ngơi thì vẫn sẽ vài hòn đảo thấp nhấn chìm, đồng thời 1/30 diện tích đất liền cầu sẽ biến mất.

Tạ Du đến giúp sức, tốc độ thu hồi các lá cờ tỏa nhiệt đẩy nhanh đáng kể. Tính đến hiện tại, mực nước biển dâng cao chỉ mới nhấn chìm hai hòn đảo.

Tuy một thành phố ven biển ảnh hưởng, nhưng so với dự tính ban đầu thì nhẹ hơn nhiều.

Liên Hợp Quốc cũng sớm sắp xếp di dân nên thương vong xảy .

Vị đắng lẫn hương thơm nồng nàn kích thích vị giác của Lâm Sơ, cô Tạ Du khen một câu: “Kỹ thuật vẽ latte art của cô thật đấy.”

Tạ Du lời khen bất ngờ kéo cảm xúc trở .

hình vẽ trong tách, ánh mắt lấp lánh nụ : “Con gái thích xem vẽ nhất, con bé thích vẽ mặt với thỏ con.”

“Sau khi kiếm máy pha cà phê ở một thế giới nhiệm vụ, mỗi khi nhớ con bé, ở trong nơi trú ẩn tập vẽ mặt và thỏ con.”

“Kỹ thuật là nhờ luyện tập mà thành đấy.”

“Giờ mấy hình mặt với thỏ con đó đều cất trong gian, hy vọng một ngày nào đó thể mang về thế giới của , bày mặt con gái.” Để với con bé rằng, đây chính là nỗi nhớ nhung của .

Lâm Sơ vỗ nhẹ lên lưng Tạ Du. Đợi cô bình tâm , cả hai tiếp tục tán gẫu về những gì thấy ở các thế giới khi chia tay. Cuối cùng, Tạ Du bưng tách cà phê ngoài cửa sổ.

“Đợi chúng cùng giải quyết nốt hai tên mang áo bào trắng cuối cùng, thế giới gốc của cô sẽ cứu .”

Lâm Sơ vốn đang theo hướng của Tạ Du, liền thu hồi tầm mắt, sang .

“Tạ Du, ngày mai cô hãy rời khỏi đây để về Hoa Quốc . Tư lệnh Cận việc khác cần giúp đỡ, nên đành nhờ cô . Chuyện sông băng cứ để một thành là .”

“Đây là sông băng cuối cùng , khi xong việc, chúng sẽ hệ thống Hòa Bình cưỡng chế đưa . Cho nên chuyện bên phía Tư lệnh Cận, cần cô vất vả lưu tâm nhiều hơn.”

Tạ Du vốn tưởng và Lâm Sơ sẽ sát cánh chiến đấu sông băng cuối cùng . Nghe Lâm Sơ , trong lòng cô thoáng thấy hụt hẫng và kỳ lạ.

cuối cùng, cô cho rằng sự kỳ lạ đó là do nuối tiếc vì chiến đấu cùng Lâm Sơ.

Lâm Sơ cần cô giúp việc quan trọng, dĩ nhiên cô lý do gì để từ chối.

Cuối cùng Tạ Du chỉ thở dài: “Được , cô nhớ cẩn thận.”

Hai bạn cũ lâu ngày gặp hàn huyên lâu trong căn biệt thự.

Ngày hôm , Lâm Sơ tiễn Tạ Du và Tiểu Uông lên xe sân bay.

Cho đến khi chiếc xe chở Tạ Du khuất khỏi tầm mắt, cô mới ghế lái, nhấn ga hướng về phía sông băng.

Loading...