"Em mà bản lĩnh đó thì chẳng cần vác cờ vải ngoài bày sạp . Người từ khắp thế giới kéo đến cầu xin xếp hàng cả đời hết chứ."
"Em cũng thấy ."
Tô Nghiên đúng lúc ngáp một cái.
Vòng vo nãy giờ mới qua chủ đề , khó khăn quá.
"Vẫn buồn ngủ ?"
"Vâng, em vẫn ngủ đủ, cùng em ?"
Tô Nghiên quàng tay qua cổ Tần Dực, khẽ ngẩng đầu hỏi, giọng điệu ngọt ngào.
Bạn gái nhỏ nhắn mềm mại nũng nịu thế , Tần Dực bây giờ? Đành liều bồi bạn gái .
Tô Nghiên vốn đang mặc áo ngủ, lật chăn là thể xuống ngay.
Còn Tần Dực thì đang mặc áo len quần dài. Anh đang phân vân cứ thế xuống cởi mới ?
Tuy rằng chuyện vợ chồng nên họ cũng , nhưng đó là trong cảnh tỉnh táo.
đợi Tần Dực xong công tác tư tưởng, điện thoại của Tô Nghiên vang lên.
Tần Dực lấy điện thoại từ tủ đầu giường đưa cho cô. Tô Nghiên cứ thế dựa lòng máy.
Trong điện thoại vang lên tràng tiếng Anh lưu loát.
"Cô Tô, căn hộ sửa chữa xong theo yêu cầu , khi nào cô đến nghiệm thu ạ?"
"Nhanh ? Nhanh nhất cũng sáng mai mới thời gian."
Thời gian thành dự kiến ban đầu là ba ngày nữa. Đẩy nhanh tiến độ thế cũng hẳn là theo đúng ý cô cho lắm.
Việc nghiệm thu về nước mới , mà cô ai đáng tin cậy để nhờ nghiệm thu hộ. Tô Nghiên đành hẹn giám đốc công ty bảo an sáng mai sẽ đến nghiệm thu nhà.
Thế thì chiều nay bay về nước .
Mới xác nhận quan hệ yêu đương với nam thần xong xa ? Tuy chỉ hai ba ngày, nhưng tính toán chi li thì những ngày tháng yên bình chỉ còn vỏn vẹn mười sáu ngày. Mỗi một ngày đều quý giá vô cùng...
Hai sát rạt , Tần Dực tự nhiên rõ nội dung cuộc điện thoại. Anh lên tiếng hỏi: "Căn hộ của em sửa xong ?"
"Là nhà ở trong nước. Em tính kỳ nghỉ lễ thể về đó ở, nên mới thuê sửa sang . Làm bây giờ? Em về nước một chuyến, về cùng em ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tan-the-thien-tai-toi-tich-tru-khoi-hang-tram-ty-nhan-nha-dan-theo-con-nho-song-qua-ngay/chuong-26.html.]
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"Tạm thời thể rời khỏi đây, vì La Phục An hôm nay sẽ về nước."
Tô Nghiên đại khái cũng đoán nguyên do. Những chuyện xảy La Phục An, kiểu gì cũng đưa về nước để kiểm tra diện, nhất là tìm chút manh mối nào đó để nghiên cứu. nỗ lực chắc chắn sẽ thất bại.
Nhận thấy sự rối rắm của Tô Nghiên, Tần Dực dịu dàng an ủi: "Chỉ là về nghiệm thu nhà thôi mà, chúng sẽ sớm gặp thôi. Đặt vé em."
"Em sợ mấy hôm nữa từ trong nước , tìm thấy ?" Tô Nghiên chính là thiếu cảm giác an như .
"Sẽ . Một khi xác nhận mối quan hệ, sẽ bao giờ giấu giếm em bất cứ chuyện gì nữa. Hàng ngày sẽ báo cáo lịch trình cho em, chúng còn thể gọi video cho nữa." Giọng của trầm ấm, đôi mắt sâu thẳm dịu dàng chân thành chằm chằm cô, như thể thấu tận đáy lòng cô.
Nghĩ đến việc giấu quá nhiều chuyện, cảm giác tội trong Tô Nghiên bỗng dâng trào.
những gì cô giấu giếm chính là át chủ bài để sinh tồn trong mạt thế. Cô chỉ đành thầm một tiếng xin với bạn trai trong lòng.
"Được, là đấy nhé."
"Anh sẽ ."
Nhận lời đảm bảo, lúc Tô Nghiên mới cầm điện thoại lên đặt vé.
4 giờ chiều chuyến bay thẳng từ Dạ Thành về Giang Thành. Tô Nghiên đặt vé khoang hạng nhất. Chuyến bay kéo dài mười lăm tiếng đồng hồ, tức là 7 giờ sáng hôm cô mới hạ cánh xuống sân bay Giang Thành.
"Có mang đồ gì về ? Nếu thì bây giờ chúng ngoài mua một ít."
"Không cần . Người chú hai duy nhất yêu thương em còn nữa, những khác chẳng đáng để em bận tâm."
"Em còn mà. Đợi thành công việc ở đây về nước, chúng sẽ đính hôn." Vốn dĩ là kết hôn, ngặt nỗi bạn gái còn đủ tuổi.
"Vâng."
Cô hiểu ý gì. Sau họ là một nhà, sẽ là yêu thương che chở cho cô. Dẫu cho lời hứa tươi khó để trở thành hiện thực, Tô Nghiên vẫn cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
"Ngủ , ngủ đến trưa, ăn cơm xong là chuẩn xuất phát sân bay là ."
"Vâng."
Tần Dực nửa nửa , vòng tay ôm trọn cô gái nhỏ lòng.
Tô Nghiên ôm lấy cánh tay , nhắm mắt , ý thức chìm gian xem hai đứa nhỏ. Hai đứa bé đang Mỹ Mỹ và Lệ Lệ chăm sóc cực kỳ chu đáo. Cô ngó sang chiến lợi phẩm của đêm qua. Hàng hóa chất cao như núi, nhiều lộn xộn. Lúc nào lên máy bay ngủ thì dùng ý thức gian sắp xếp .