Thực mấy đứa trẻ bắt đầu việc từ lúc nào. Chúng thấy Tần Dực vận chuyển đá gọn gàng thì chẳng cần ai bảo, tự động học theo, việc hăng say.
Nghe tiếng huấn luyện viên gọi, 9 đứa trẻ lập tức xếp thành một hàng ngang chỉnh tề.
La Phục An phổ biến cho đội quân nhí những điểm cần lưu ý: cách đập vỡ tủ kính cho đỡ tốn sức mà thương; cách bám sát đồng đội để tụt phía ; cách nhận và né tránh nguy hiểm; cách báo động cho đồng đội nhanh nhất khi gặp sự cố.
Trương Viễn thì phân phát 9 chiếc ba lô. Năm đứa 8 tuổi nhận ba lô cỡ lớn hơn một chút, 4 đứa nhỏ hơn thì nhận ba lô cỡ nhỏ nhất. Mỗi ba lô đều trang sẵn nước uống, bánh quy lương khô, kẹo, dây thừng leo núi và d.a.o găm quân dụng đa năng.
Sau khi La Phục An huấn thị xong, chúng đến chỗ Trương Viễn nhận ba lô mới, xuất phát tiến đến con phố các cửa hàng bán đồ thành phẩm.
Đợi Trương Viễn dẫn đám trẻ khuất, Tô Nghiên mới tò mò hỏi La Phục An: "Các bắt đầu huấn luyện sinh tồn cho chúng ?"
La Phục An gãi đầu: "Tụi nó hề yếu ớt chị dâu, đứa nào đứa nấy cứ như bầy sói con ."
La Phục An kể với Tần Dực và Tô Nghiên.
Anh và Trương Viễn lên kế hoạch sẽ ở đây hai ngày. Đồ đạc thu thập sẽ đổi thành lương thực, thịt thà và quần áo cho đám trẻ.
Vừa đến chuyện đổi lương thực, đám trẻ đứa nào cũng gào thét như bầy sói đói, quyết tâm thu thập càng nhiều càng .
Tô Nghiên và Tần Dực về nhà buổi tối, nên họ đành xuất phát ngay bây giờ.
"Ông cụ giục về ăn cơm . Vậy hai chú ý an nhé. Ngày mai và Nghiên Nghiên đến."
"Vâng, hẹn gặp ở đây ngày mai."
Trước khi lên trực thăng, Tô Nghiên nán hỏi La Phục An – tiễn Tần Dực tận nơi: "Các còn thịt ?"
"Còn, nhưng thêm thì càng ạ. Chị dâu cho thêm chút đỉnh . Tối nay em sẽ tổ chức cho lũ nhóc một bữa tiệc thịt nướng BBQ, kèm theo đốt lửa trại luôn."
"Đây, các cứ từ từ mà thưởng thức."
Tô Nghiên tài trợ thêm một bếp nướng BBQ cỡ bự, que xiên, một thùng xốp thịt heo sơ chế, một thùng xốp thịt gà, thịt vịt, một thùng thịt bò, và cả một rương rau xanh tươi rói.
Mấy loại sinh trưởng cực nhanh. Việc thịt heo, thịt bò cũng do robot đảm nhiệm nên chắc chắn chuyện phàn nàn chán nản. Chứ nếu để thật , ngày nào cũng g.i.ế.c mổ đống khi ám ảnh tâm lý luôn.
Tô Nghiên và Tần Dực về đến căn cứ Tây Nam thì đồng hồ điểm 7 giờ tối.
Đồ ăn dọn sẵn, chỉ chờ hai . Họ rửa tay xong là thể bữa.
Hai đứa nhỏ cũng ngoan ngoãn ghế ăn trẻ em, bi bô đòi ăn "thịt thịt".
Bà cố và Cố Tú Lâm đang đút món thịt băm hấp trứng cho hai đứa.
"Hai đứa thu hoạch gì ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tan-the-thien-tai-toi-tich-tru-khoi-hang-tram-ty-nhan-nha-dan-theo-con-nho-song-qua-ngay/chuong-292.html.]
"Ông nội, ông hỏi thế , thảo nào ông sai thu thập ngọc thạch giúp chúng cháu. Chuyến nhặt ngọc nguyên khối hôm nay thu hoạch tồi ạ."
"Ngọc nguyên khối thì càng nực . Đám lính tráng đó ai thấu bên trong là ngọc phỉ thúy . À đúng , lát nữa ăn xong, cháu nhớ dọn sạch kho vàng nhé. Ta lười bảo quản lắm."
Tần Bỉnh Hoa về sự tồn tại của gian và nút gian, nhưng ông rõ họ thu thập vàng để gì, cũng hỏi, chỉ lặng lẽ lắng .
Cố Tú Lâm càng màng thế sự. Trong mắt bà lúc chỉ cháu nội, cháu gái. Những chuyện khác bà đều gác một bên.
"Được ạ, bao nhiêu kg thế ông?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"Không nhiều lắm , chắc cỡ mười bảy, mười tám vạn kg."
"Cũng tàm tạm..."
"Ăn cơm, ăn cơm . Tiểu Tô, cháu đừng khách sáo. Nhà Tần Dực cũng là nhà của cháu. Cháu gì thì , vui thì , buồn thì cứ phát tát. Có ai ức h.i.ế.p cháu, cứ với ông, hoặc với bố cháu, sẽ chủ cho cháu."
"Ông nội quá lời ạ. Cháu chỉ là quen với nơi ở mới thôi ạ."
Đổi là một cô gái bình thường khác, đầu tiên về nhà chồng mà dám phát cáu, e là chỉ nước húp cháo.
Tô Nghiên thừa cảnh của hiện tại hề bình thường. Mọi đều sức cưng nựng, chiều chuộng cô, sợ cô bề gì. cô thể ỷ điều đó mà sinh thói kiêu ngạo, thiếu tôn trọng lớn.
Gia đình họ Tần là những khó gần. Cô thực sự chỉ là quen với môi trường xa lạ mà thôi.
"Không Tiểu Nghiên, cứ từ từ sẽ quen. Ví dụ như đồ ăn hợp khẩu vị, cháu cần thứ gì mà tìm thấy, cứ với nhé."
"Cháu cảm ơn ."
Bà cố lời nào. Cháu gái cưng của bà, lẽ nào bà với ngoài là "đừng nuông chiều con bé quá"? Bà mở miệng câu đó. Cháu gái bà là bảo bối quý giá nhất.
Bà cụ quen với gia đình họ Tần mấy chục năm, thừa những lời họ câu nào là thật, câu nào là đãi bôi.
Tuy nhiên, bữa cơm với Tô Nghiên vẻ thoải mái hơn bữa trưa. Không vì quen với khẩu vị đồ ăn, mà là dần quen với bầu khí gia đình.
Hai đứa nhỏ thì hòa nhập nhanh. Chúng luân phiên chơi đùa trong vòng tay của ông nội, bà nội và cụ cố. Ai cũng tranh bế ẵm, sinh đôi một trai một gái mà vẫn cảm thấy đủ để chia .
"Tiểu Nghiên, tối nay cho bế hai đứa nhỏ ngủ ? Mẹ sẽ bảo bố Tần của tụi nhỏ thư phòng ngủ. Giường của rộng lắm, đủ chỗ cho cả ba bà cháu." Cố Tú Lâm lén lút thì thầm thương lượng với Tô Nghiên, nơm nớp lo sợ cô sẽ từ chối.
Tô Nghiên thực sự cảm thấy yên tâm. Không là cô tin tưởng nhà họ Tần, mà là cô an tâm về cảnh hiện tại. Cô nắm chắc sự an của các con trong tay thì mới thể yên giấc.
cô thể thẳng thừng từ chối.
Tần Dực tình cờ lời thì thầm. Anh hiểu quá rõ vợ . Cô đang thiếu cảm giác an trầm trọng. Ban ngày để hai con khuất tầm mắt một chút thôi là nhờ bà ngoại trông nom cẩn thận, còn trang cả s.ú.n.g ống cho bà nữa. Tối đến cô thể an tâm giao con cho khác?