Ta che giấu ý châm biếm trong mắt, bước lên hai bước.
Tỏ vẻ đáng thương: “ phụ hoàng và các ca ca đều thể đến mà.”
Hàn Vũ tức giận xông tới định đẩy .
Ta rưng rưng về phía nhị ca – yêu thương nhất.
Hàn Thần Niệm khi nhận thấy ánh mắt , trong mắt gần như bùng lên sự khó chịu.
“Hàn Vũ, loạn đủ !” Giọng lạnh đến mức khiến Hàn Vũ kìm rùng .
Tuy Hàn Vũ những năm qua nuôi bên cạnh phụ hoàng mẫu hậu,
dù gì cũng là công chúa.
Người trong cung cho dù ghét nàng cũng dám bạc đãi.
Vì từ nhỏ đến lớn từng ai quát như .
Thấy nhị ca vì mà quát nàng, nước mắt Hàn Vũ lập tức trào .
“Rõ ràng là nó bắt nạt mà!”
Ta im lặng định rời , nhưng Tề Thanh Phong kéo tay .
“Nhị công chúa, tất cả chúng đều thấy, công chúa An Lạc hề bắt nạt .”
Thấy bênh vực , đôi mắt sáng lên .
Tề Thanh Phong mỉm , cùng đại ca chắn mặt .
“Nhị công chúa, nên xin công chúa An Lạc.”
Hàn Vũ thấy sai.
Nàng giận dữ chỉ tay mặt : “Ngươi tránh xa Phong ca ca của !”
Ta quanh các ca ca, vờ như tổn thương mà cúi đầu xuống.
Giọng còn mang theo tiếng mũi: “Ca ca, An An về nhé…”
Nói xong, xoay định bước .
tay đại ca nắm c.h.ặ.t.
“Ngồi xuống cho ca, trong cung ai thể đuổi .”
Tề Thanh Phong đại ca thì liền buông tay đang nắm lấy .
Hàn Thần Hứa dắt hàng đầu tiên.
Những ca ca còn thấy cũng dịch chỗ , mấy vây ở giữa như bảo vệ châu báu.
Hàn Thần Niệm thấy vẫn vui, bèn đưa con mèo nhỏ mới chạm khắc xong cho .
Khóe môi nhếch lên, đưa tay đón lấy:
“Cảm ơn nhị ca.”
Ta nâng niu đặt con mèo nhỏ lên bàn, quý như trân bảo.
còn kịp vui vẻ bao lâu, một nghiên mực bất ngờ bay thẳng đầu .
Ta kêu lên một tiếng ngất lịm .
Hàn Thần Hứa sợ đến mặt tái xanh, lập tức ôm lấy :
“An An! An An!”
mặc gọi cách nào, cũng đáp lời nào.
Ngón tay nhẹ vuốt lên đầu , đầu ngón tay dính đầy m-á-u khiến trong thư phòng đều rối loạn.
“Đại ca, mau gọi thái y!”
Hàn Vũ hung hăng trừng mắt đang bất tỉnh:
“Đáng đời! Ngươi ch-ếc là đúng! Ai bảo ngươi đến…!”
“Bốp!”
Lời cay độc của Hàn Vũ còn dứt, một cái t-á-t như trời giáng khiến nàng ngã nhào xuống đất.
Nụ mặt Hàn Thần Niệm biến mất từ lâu, lạnh lùng chằm chằm Hàn Vũ.
Hàn Vũ ôm má, dám tin mắt , Hàn Thần Niệm.
Giọng Hàn Thần Niệm rét lạnh:
“Nếu An An mệnh hệ gì, bắt ngươi đền mạng!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tang-hoang-muoi-song-sinh-cuoc-doi-xung-dang/c3.html.]
Hàn Vũ khí thế của dọa đến run rẩy.
“Nó ch-ếc là đáng! Nếu nó, mới là điềm lành! Là mới đúng!”
Ánh mắt Hàn Thần Niệm như thiêu cháy Hàn Vũ, nàng cố nhịn nước mắt.
“Ta ghét nó!”
Mà tất cả những chuyện đang xảy , .
Tỉnh nữa, đầu đau như b.úa bổ.
Thậm chí còn thấy buồn nôn.
Mẫu hậu đôi mắt đỏ hoe.
Nhị ca là đầu tiên phát hiện tỉnh .
“An An, thấy ?”
Mắt cay xè, cố trợn tròn để nước mắt rơi.
đầu thật sự đau.
“Ca ca… mẫu hậu… An An đau quá…”
Ta níu lấy tay mẫu hậu.
Nước mắt mẫu hậu cuối cùng cũng nhịn mà lăn dài.
Phụ hoàng nhận tin liền vội đến, thấy vây quanh bảo vệ.
Cảm nhận ẩm phụ hoàng, lo lắng hỏi:
“Phụ hoàng dầm mưa ?”
“Phụ hoàng .” Người tức giận ngoài điện, “Hôm nay cứ để nó quỳ ngoài , đến khi An An khỏe thì nó mới về.”
Trong đáy mắt ánh lên vẻ đắc ý.
thương thật sự ngoài dự liệu của .
Ta ngờ Hàn Vũ dám tay giữa bao nhiêu như .
May mà nàng còn nhỏ, sức đủ mạnh.
Nếu lẽ tỉnh nữa.
Ta nước mắt rưng rưng nắm lấy tay phụ hoàng, giọng còn vương tiếng nấc, thật đáng thương:
“Phụ hoàng đừng trách .”
Phụ hoàng im lặng hai giây, trong lòng càng thêm bất mãn với Hàn Vũ.
“An An ngoan, nghỉ ngơi cho khỏe.”
Nghe , ngoan ngoãn nghiêng xuống.
Sau khi Hàn Thần Hứa kể bộ sự việc với phụ hoàng.
Ánh mắt phụ hoàng đầy chán ghét, cách nào giấu nổi.
Ta khẽ :
“Phụ hoàng, là để về cung Vĩnh Thọ ? Như sẽ ghét An An nữa…”
Phụ hoàng đưa tay chạm trán .
“Thương nặng đến mà còn lo cho khác?”
Ta phồng má:
“Hông thèm để ý phụ hoàng nữa… An An ngủ…”
“Ngủ .” Phụ hoàng cọ nhẹ má , “Sau sẽ tìm một nha ngoan ngoãn theo An An.”
Hồi nhỏ thường gặp ác mộng mỗi đêm, nên phụ hoàng mẫu hậu thường phiên ở bên .
Hôm nay cũng .
Phụ hoàng, mẫu hậu và các ca ca đều thức trắng đêm bên giường .
Ta đóng kịch thì trọn vẹn, nên trong đêm giả vờ mơ thấy ác mộng đến ba .
Miệng thì luôn miệng thì thầm:
“Muội , đừng trách …”
Mẫu hậu thấy liền thành tiếng.
Phụ hoàng và các ca ca thì đầy xót xa, ánh mắt họ ngoài điện – nơi đang quỳ gối – càng lạnh lẽo hơn.