Hôm xuất cung, mặc một bộ váy xanh nước.
A Hương , thở dài một .
Ta ghé sát : “Sao thế?”
“Công chúa, khí chất của thế , e là chỉ cần liếc mắt một cái nhận .”
Ta chớp chớp mắt: “Không nghiêm trọng đến chứ?”
Hàn Thần Niệm cuộc trò chuyện của chúng , nhịn bật .
“Không hổ là nha đầu hầu hạ từ nhỏ, thật chuyện.”
Lên xe ngựa , mới phản ứng : “Nhị ca, !”
Hàn Thần Niệm nhướng mày: “Không, A Hương thôi.”
Ta hừ nhẹ một tiếng, vén rèm xe lên.
Nhìn phố phường náo nhiệt bên ngoài, lòng giấu nổi sự hân hoan.
Để bảo vệ hơn, Hàn Thần Niệm còn đặc biệt gọi cả Tề Thanh Phong đến.
Ta hứng chí mua hết món đến món khác.
Cả quần áo lẫn trang sức cũng bỏ qua.
Tề Thanh Phong thấy vui vẻ như , liền nhỏ giọng hỏi: “Công chúa, đây là đầu tiên xuất cung ?”
“ .”
Kiếp , cũng một ngoài.
Hàn Vũ giở trò, cho ăn đậu phộng, khiến dị ứng nặng, thể xuất cung .
Lần nhất định nắm chắc cơ hội, mua thật nhiều đồ.
Hàn Thần Niệm thấy xe ngựa sắp chất đầy, liền : “An An, như là đủ .”
Ta ho nhẹ hai tiếng, hình như cũng nhiều thật: “Được .”
Tề Thanh Phong bật : “Nếu công chúa xuất cung, e là Tề mỗ chuẩn thêm hai cỗ xe ngựa nữa mới đủ.”
Ta cong môi nhẹ: “Vậy thì đa tạ Tề công t.ử.”
“Khách khí.” Tề Thanh Phong mỉm gật đầu.
Hàn Thần Niệm nheo mắt : “Về cung thôi.”
Lúc xe ngựa, vui vẻ chia sẻ với A Hương những món đồ mua.
Dù quá đắt, nhưng kiểu dáng đều .
Hàn Thần Niệm thấy phấn khởi như , liền bảo A Hương ngoài .
A Hương cầm trâm bạc, mỉm rời .
Hàn Thần Niệm ngoài cửa sổ: “An An, đối với Tề Thanh Phong…”
“Không thích.”
Ta chút do dự.
Ta thích Tề Thanh Phong, thậm chí thể là phần chán ghét.
Kiếp , chẳng hề gì, chỉ dựa lời của Hàn Vũ mà cùng khác ức h.i.ế.p .
Thế nên, dù thế nào, cũng bao giờ thích một nam nhân như .
Hàn Thần Niệm xong liền yên tâm phần nào: “Huynh hợp với .”
“Muội .” Ta nghiêm túc Hàn Thần Niệm, “Nhị ca yên tâm, ai thật lòng với .”
Giống như đời , cận với đại ca và nhị ca hơn.
Chính là bởi vì đời , chỉ hai họ, đến tận cùng vẫn luôn tin tưởng .
Dù ban đầu họ cũng từng vì Hàn Vũ mà chán ghét .
khi bằng hữu của Tề Thanh Phong nhục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tang-hoang-muoi-song-sinh-cuoc-doi-xung-dang/c5.html.]
Chính nhị ca dùng áo khoác đắp lên , để ai chỉ trỏ bàn tán.
Khi Hàn Vũ cùng Tề Thanh Phong tư tình phát hiện, đổ hết chuyện lên đầu .
Chính đại ca , tin tưởng .
Hàn Thần Niệm thấy nghiêm túc như , khẽ gật đầu: “Được, là .”
Hồi cung xong, đem đồ chia thành mấy phần.
Phần nhiều nhất, đặc biệt sai A Hương mang đến cho Hàn Vũ.
Mẫu hậu thấy như , chỉ thể bất đắc dĩ lắc đầu.
Phụ hoàng hồi cung sớm, liền đến Vĩnh Thọ cung dùng bữa.
Hàn Thần Hứa lẽ vì cả ngày theo phụ hoàng, lúc cũng cùng đến.
“Phụ hoàng, hôm nay và nhị ca xuất cung mua nhiều thứ.”
“Bánh điểm tâm bên ngoài cũng ngon lắm, An An còn mang về ít.”
Phụ hoàng hiền từ .
Ta sai mang điểm tâm mua .
Phụ hoàng và mẫu hậu nể mặt, mỗi ăn hai miếng.
Ngay cả đại ca, vốn thích đồ ngọt, cũng ăn một miếng.
Hàn Thần Niệm thấy đại ca cố nuốt xuống, nhịn bật .
Ta vội rót cho đại ca: “Đại ca, chậm chút mà ăn.”
Hàn Thần Hứa uống một ngụm , cuối cùng cũng dịu .
Hắn định mở miệng, A Hương ôm đồ lóc chạy .
Ta dậy: “Sao ?”
“Nhị công chúa những thứ đều là rác rưởi, nô tỳ đây là đồ công chúa đích chọn, nàng đ-á-nh nô tỳ.”
Ta thoáng qua dấu bàn tay đỏ ửng mặt A Hương, sững một chút.
“Không chứ?”
A Hương lau nước mắt: “Nô tỳ , chỉ là những thứ …”
Hàn Thần Niệm dậy qua, vải vóc cẩn thận chọn lựa hôm nay đều mực bẩn.
Ta khổ một tiếng, cố nén nước mắt.
“Không , cứ để đó , ngươi thoa t.h.u.ố.c .”
Trở chỗ , lặng lẽ ăn cơm.
Phụ hoàng, mẫu hậu đều thấy trong mắt.
Mà trong mắt Hàn Thần Niệm lửa giận sắp bùng lên.
Ta gắp thức ăn cho từng .
“Phụ hoàng, mẫu hậu mau ăn , , tự dùng cũng .”
Phụ hoàng thở dài một , vốn là song sinh, cớ khác biệt đến thế?
Ngài dịu dàng xoa đầu .
Ta cúi đầu ăn cơm, trong lòng đang suy nghĩ nên khiến Hàn Vũ tức giận thế nào.
Dùng xong bữa tối, đợi phụ hoàng, mẫu hậu rời .
Ta tìm đại ca, hy vọng cùng gặp Hàn Vũ.
Hàn Thần Niệm , nhíu mày: “Nàng mới trả đồ , còn đến tìm nàng ?”
Ta c.ắ.n môi, bất đắc dĩ : “Có lẽ nghĩ là do hạ nhân mang đến, hoặc A Hương rõ…”
Hàn Thần Hứa , gật đầu: “Vậy thì thôi.”
Ta , sai A Hương mang đồ theo, còn mảnh vải mực bẩn thì để .