Tất Cả Mọi Người Đều Nghĩ Tôi Đã Chết - Chương 2

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-22 01:14:10
Lượt xem: 49

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vẻ mặt của Vương Tu Đức mất tự nhiên, gã một cách gượng gạo: "Hiểu mà, hiểu mà. Chị Phùng, chị cứ nghỉ ngơi , để nhà kho lấy ít củi, chúng nhóm lò sưởi cho ấm."

Mẹ dậy với tốc độ nhanh hơn gã, : "Để lấy cho. Đến đây phiền ngại lắm , để việc ." Vừa , dáo dác quanh tìm vị trí nhà kho. 

Vương Tu Đức hốt hoảng, ngăn : "Không cần , để cho. quen đường đến nhà kho hơn, với khỏe, mang nhiều củi hơn."

Mẹ tranh cãi nữa, bà chằm chằm theo bóng lưng của Vương Tu Đức, lặng lẽ ghi nhớ hướng nhà kho.

6

Sau khi chất vài khúc củi trong lò sưởi, Vương Tu Đức xổm bên cạnh, cố gắng dùng bật lửa châm củi. khúc củi chỉ hun đen một góc, chút dấu hiệu nào bén lửa.

Mẹ xổm xuống, vươn tay lấy bật lửa từ tay Vương Tu Đức: "Tu Đức, cách nhóm củi như thế ."

Nói , bà lấy một gói khăn giấy từ trong túi, xé lớp vỏ nhựa bên ngoài, nhét cả gói giữa hai khúc củi châm lửa một góc khăn giấy.

"Ở nhà, chúng nhóm lửa từ rơm rạ mới dùng rơm châm củi. Nếu rơm thì dùng mấy tờ giấy, hiệu quả cũng thế thôi."

Mẹ cất bật lửa , nắm lấy cái móc lò khều khều khúc củi trong lò sưởi.

Vương Tu Đức lưng bà, lặng lẽ giơ chiếc rìu bổ củi lên.

7

Lưỡi rìu sắc bén phản chiếu ánh lửa lạnh lẽo. Mẹ trông như chẳng hề gì, nhưng bàn tay đang nắm chiếc móc lò của bà siết c.h.ặ.t hơn một tí. 

 Vương Tu Đức cứ dán c.h.ặ.t mắt gáy chiếc móc lò.

Một lúc , cơ bắp cánh tay gã dần thả lỏng, gã lặng lẽ giấu chiếc rìu lưng. 

"Xong !" Mẹ vui vẻ đầu , với Vương Tu Đức: "Tiếp theo, chỉ cần canh chừng thêm củi là , củi ít , để lấy thêm nhé."

"À, cần ." Vương Tu Đức sực tỉnh, vội vàng ngăn : " cách nhóm lò, chị Phùng cứ canh ở đây , để lấy củi là ."

"Cũng ." Mẹ gật đầu, xuống cạnh lò lửa xoa tay để sưởi ấm.

Thế nhưng dù gì, cũng để chiếc móc lò rời khỏi tầm tay.

Nhìn thấy cảnh , ngạc nhiên mừng rỡ. Cuối cùng, cũng đề phòng Vương Tu Đức, gã hại thì cũng khó . ... Vương Tu Đức cũng nhận điều đó, chắc chắn gã sẽ tìm cách khác.

Quả nhiên, Vương Tu Đức đột nhiên : "Chị Phùng, nhớ chị mang theo ít sủi cảo ? Trong bếp lò đun và nồi to đấy, nếu chị đói thì cứ đem đun nóng mà ăn."

Mẹ ngẩn , vội vàng đáp: "Ôi chao! quên mất tiêu, Tu Đức , chắc cũng đói nhỉ?"

Vương Tu Đức giả vờ xoa bụng: "Ban nãy thấy gì, nhưng chị thế, cũng thấy đói thật."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tat-ca-moi-nguoi-deu-nghi-toi-da-chet/chuong-2.html.]

Mẹ đề nghị: "Thế , cứ ở đây sưởi ấm , siêu thị gần đây mua chút đồ ăn đồ uống."

"Đừng, để mua cho." Vương Tu Đức : "Chủ siêu thị đó quen mà, để xem mua ít rau xanh với thịt xay . Đêm Ba mươi , chúng gặp cũng coi như là duyên, là cùng gói sủi cảo, ăn bữa cơm Tất niên !"

Sợ tranh giành với , gã còn bồi thêm một câu: " giỏi nấu nướng lắm, lát nữa đành phiền chị Phùng ."

Mẹ gật đầu, : "Yên tâm, sủi cảo gói thì cứ gọi là ngon tuyệt đỉnh!"

Vương Tu Đức mỉm , mặc áo khoác rời khỏi căn nhà ngói.

chứng kiến tất cả thứ, lòng chợt chùng xuống.

Toang … 

8

hiểu rõ rằng đây chính là trò thăm dò của Vương Tu Đức.

Khung cửa, xà nhà, tủ, thậm chí cả khe tường trong căn nhà ngói cũ nát đều giấu những chiếc camera lỗ kim.

Giờ phút , chắc chắn Vương Tu Đức đang nấp quanh đây, dùng điện thoại xem hình ảnh từ camera!

Ban nãy, gã mượn cớ nhóm lò, ám chỉ với rằng trong kho củi đồ đạc gì đó hai . Nếu tận dụng lúc gã vắng mặt để kho củi kiểm tra, gã sẽ xác định rằng nghi ngờ gã! Đến lúc đó, Vương Tu Đức sẽ gì? dám nghĩ tiếp nữa.

Thế nhưng dù cố gắng thế nào, cũng thể truyền đạt thông tin cho .

Sau khi Vương Tu Đức rời , dậy ngay lập tức, ngó xung quanh căn phòng.

Không lâu đó, tìm thấy thứ bà tìm - đó là một cái giẻ lau và một cái chậu. 

Mẹ cầm chậu bước khỏi nhà ngói, đưa mắt quanh bộ sân.

Sân giáp đường quốc lộ, tường rào và cổng sập đổ quá nửa. Trong một góc khuất một cái giếng nước tối om.

Sân là một mảnh vườn trồng rau, mùa hè, cỏ dại mọc um tùm, mùa đông thì tuyết phủ trắng xóa. Ở giữa vườn rau cắm một con bù rách rưới.

Mẹ tới cạnh giếng nước, phát hiện giếng đóng băng, cái ròng rọc cũng mục nát hình thù gì nữa.

Bà thở dài lắc đầu, xổm xuống, xúc tuyết mặt đất trong chậu.

Chiếc camera giấu cạnh giếng nước đang chớp nháy ánh đèn đỏ mờ ảo, truyền tất cả những hình ảnh về điện thoại của Vương Tu Đức.

Trái tim đang treo ngược cành cây của cuối cùng cũng bình . Xem nghi ngờ Vương Tu Đức thì bà cũng tỏ quá lộ liễu.

Chẳng bao lâu , bưng một chậu tuyết về nhà ngói, đặt nó cạnh chậu rửa dùng giẻ lau thấm nước tuyết lau chùi khắp nơi.

 

Loading...