Tất Cả Mọi Người Đều Nghĩ Tôi Đã Chết - Chương 3

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-22 01:15:32
Lượt xem: 50

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lớp bụi mỏng lau sạch từng chút một, để lộ những vệt lốm đốm màu nâu sẫm tường và mặt đất.

Mẹ coi như thấy gì, chỉ là bàn tay cầm giẻ lau run lên.

"Chị Phùng, về đây." Cửa chính mở rộng, Vương Tu Đức xách hai túi đồ sải bước cùng với gió tuyết và lạnh: " mua bột mì, thịt, trứng, hẹ và cần tây. Không chị thích ăn nhân gì nên cái nào cũng mua một ít."

Trong túi mà gã mang về còn bát đũa, thớt và d.a.o thái, túi còn thì chứa nhiều chai nước khoáng.

Vương Tu Đức lấy một chai nước , tu ừng ực nửa chai thở dốc, than thở: "Cái hầm chứa của nhà đúng là thật, mùa đông thì ấm, mùa hè thì mát, nước khoáng mà cũng chẳng đóng băng."

Mẹ rửa rau hỏi: "Cậu còn cả hầm chứa cơ ?"

"Có chứ, ở ngay cạnh giếng nước . Chị thấy ?"

"Không." Mẹ trả lời với thái độ điềm nhiên: "Chắc là tuyết phủ lên ."

Lại thăm dò nữa… 

Quả thật là nơi một cái hầm, nhưng nó cạnh giếng nước mà ở hướng ngược .

Ban nãy, Vương Tu Đức lấy mấy cái bẫy thú hầm , chôn trong đám tuyết cạnh giếng nước.

Với tên biến thái , thứ mà gã là một con mồi đang hoảng loạn, chứ một con thú dồn đường cùng đang liều c.h.ế.t chống trả.

9

Sủi cảo nhanh ch.óng gói xong, những cái hình trăng khuyết nhân là cần tây - thịt băm, còn những cái hình thỏi vàng nhân là hẹ - trứng.

Ban đầu, Vương Tu Đức quá đồng ý, nhưng lý do của thuyết phục: "Sau khi con gái mất tích, hứa với Đức Phật rằng suốt nửa quãng đời còn , sẽ ăn thịt, sát sinh, chỉ cầu mong con gái bình an trở về. Cậu cứ ăn hết sủi cảo nhân thịt , chừa cho vài cái nhân hẹ - trứng là ."

Vương Tu Đức thuyết phục thì sa sầm mặt . Gã sang một bên, vung con d.a.o thái băm thịt một cách tàn bạo. Miếng thịt đỏ vàng lẫn lộn gần như gã băm nát thành thịt bùn.

Sau khi gói sủi cảo xong, cầm giẻ lau và chậu nước bếp, gọi với chỗ Vương Tu Đức: "Này, lấy thêm ít củi ! dọn dẹp nhà bếp một chút chúng bắt đầu luộc sủi cảo!"

Vương Tu Đức đáp bằng một tiếng “, về phía kho củi.

Ở trong nhà bếp, lật cái vung nồi bụi bám đầy , sắc mặt bà chợt đổi. Trong chiếc nồi lớn đường kính gần một mét phảng phất mùi tanh của m.á.u.

Mẹ cúi đầu, sức lau chùi bếp lò và chiếc nồi lớn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tat-ca-moi-nguoi-deu-nghi-toi-da-chet/chuong-3.html.]

thấy biểu cảm của , chỉ thấy những giọt nước mắt rơi xuống b.ắ.n lên một vài hạt bụi. 

"Chị Phùng, chỗ củi đủ ?"

Vương Tu Đức ôm củi xông bếp, thấy dáng vẻ của , vẻ mặt gã đổi liên hồi: phấn khích, tận hưởng, sự cảnh giác nguy cơ và còn cả ý sát hại đẫm m.á.u.

"Phùng Hà, chị ."  Lần , Vương Tu Đức gọi chị Phùng nữa. Gã hề che giấu suy nghĩ, gọi thẳng cả họ lẫn tên của

"Chị... Tại ?"

10

Vương Tu Đức đặt củi xuống, nghiêng đầu quan sát , vẻ khoái trá khi săn thấm đẫm đôi mắt gã. 

Thứ mà gã mang chỉ củi mà còn cả chiếc rìu bổ củi . Mà giờ phút , cạnh tay chỉ một cái vung nồi bằng thiếc mỏng dính.

Nhà bếp cửa sổ, nhưng bên ngoài cửa sổ hàn những thanh sắt to bằng ngón tay.

Nói cách khác, lúc , còn đường chạy. hề hoảng loạn, cũng gào thét bày tỏ sự phẫn nộ hận thù. Mẹ chỉ lau nước mắt, cất tiếng đứt quãng: "Giờ năm ngoái... và con gái ở nhà đón năm mới… Nó gói sủi cảo, mười cái thì tám cái bục… nó hậu đậu, bảo nó coi chừng nhà nào rước, gả … Con bé cổ hủ, bảo rằng hôn nhân là thứ thiết yếu đối với phụ nữ..." Vừa , khuỵu xuống, gục đầu nức nở: "Nhược Tuyết... Mẹ nhớ con… Nhớ con nhiều lắm..."

Chứng kiến cảnh , chỉ lao lòng bà, cùng bà một trận cho thỏa nỗi lòng. .

Ánh mắt Vương Tu Đức đổi từ sát khí sang do dự, từ do dự trở nên giễu cợt.

Gã tưởng rằng ngửi thấy mùi m.á.u tanh từ bậu bếp, bà tin chắc rằng gã g.i.ế.c và sẽ liều mạng với gã. Nếu thế, chắc chắn gã sẽ tay với . ngờ chỉ là… Nhớ , chỉ đơn giản thôi.

Cuối cùng, Vương Tu Đức từ bỏ ý định tay. Gã đặt đống củi và cây rìu xuống, rút mấy tờ giấy ăn và đưa chúng cho : "Chị Phùng, đừng nữa, sống c.h.ế.t , chị hãy nén bi thương. Nếu Nhược Tuyết ở suối vàng linh thiêng, chắc chắn nó cũng mong chị buông bỏ quá khứ mà sống ."

Mẹ gật đầu lời đáp, đưa bàn tay run rẩy lau vội lên ống tay áo. Chỗ ống tay áo sờn rách   vài sợi bông xám xịt lộ . Nước mắt bà chảy theo kẽ vải, thấm ướt cả chiếc áo len màu đỏ bên trong.

Chiếc áo len đó là chiếc áo đan cho bà hai năm .

Ngày đó, bà nâng niu nó lắm, chỉ dịp lễ Tết mới dám mặc một tí. Mà giờ đây, nó trở thành chỗ dựa duy nhất của bà.

Một lúc , cũng dần bình tĩnh

Bà vịn bậu bếp mà thẳng dậy, bước về phía đống củi mà Vương Tu Đức mang tới một cách khó nhọc: " . Tu Đức, cứ ngoài , nghỉ một lát sẽ luộc sủi cảo."

 

Loading...