"Có mày đang hỏi tại camera của mày tác dụng ?" Mẹ thấu suy nghĩ của gã, thẳng: "Mày tưởng rằng chỉ cần giấu kỹ là sẽ ai phát hiện camera. mày ngờ tới một thứ gọi là máy dò tín hiệu dây, càng ngờ là kẻ sắp xuống lỗ như tao thể điều khiển flycam phim chứ gì?"
Mẹ từng là lạc hậu, đến cả bảng chữ cái còn chẳng học. Khi nhắn tin cho , bà còn gõ từng chữ. Sau khi mất tích, vì bỏ lỡ bất kỳ manh mối nào mà bà học cách sử dụng nhiều công nghệ hiện đại.
"Ha ha ha!" Vương Tu Đức bỗng bật một cách vặn vẹo: "Phùng Hà, giỏi đấy! Ông đây chịu thua ! Chị giỏi thế, tra tại biến con gái chị thành bù ?"
Những hình ảnh m.á.u me, tà ác cứ thế bay từ hầm.
Thế nhưng vẫn giữ nguyên khuôn mặt vô cảm: "Vương Tu Đức, mày kích thích tao để khiến tao đau khổ đến phát điên nhảy xuống với mày đúng ? Vô ích thôi, từ lúc tao xác định con gái còn đời thì tao phát điên từ lâu ."
Vương Tu Đức vẫn to một cách điên cuồng: "Hay lắm! Chẳng nợ m.á.u trả m.á.u ! Có bản lĩnh thì chị cũng biến thành bù ! là một nghệ sĩ! Con gái chị thể hiến vì nghệ thuật thì ông đây cũng thể! Đến khi c.h.ế.t , tất cả những ai xem ảnh của đều sẽ ghi nhớ tác phẩm nghệ thuật do chính tạo ! Ha ha ha ha!"
Mẹ thoáng sững sờ, vẻ mặt trở nên phân vân. Mất mười phút, mới hạ quyết tâm: "Vương Tu Đức, tao sẽ để mày toại nguyện . Tao quyết định giữ cái mạng của mày, để mày tận mắt thấy ngày xử t.ử."
Nói , di chuyển nắp hầm, để nó che khuất gương mặt của Vương Tu Đức.
18
Dưới tầng hầm tối tăm thấy ánh mặt trời, một ngọn đèn bật sáng.
Vương Tu Đức chống tay dậy, ngậm điện thoại để lấy ánh sáng dùng sức bẻ chiếc bẫy thú chân .
"Mụ già ... là ngu ngốc hết chỗ ." Vương Tu Đức lầm bầm, nở nụ của kẻ thoát c.h.ế.t trong gang tấc.
Gã vịn tường đất để từ từ dậy, cầm lấy một chiếc bẫy thú dùng sức ấn c.h.ặ.t nó lên tường. Những chiếc răng cưa của bẫy thú cắm sâu tường đất. Trên bức tường vốn chỗ bấu víu xuất hiện một điểm tựa ngay tức thì.
"Chỉ năm mét thôi... Hai cái bẫy , chắc là đủ để leo lên ..." Gã lê cái chân gãy leo lên tính toán thời gian: "Đi siêu thị chắc mất năm phút… Tính cả thời gian mụ gõ cửa giải thích với chủ tiệm... Rồi còn cả lúc gọi điện báo cảnh sát… Bảy phút... Đủ để chạy trốn ..."
Một phút… Ba phút… Năm phút.
Năm phút ba mươi giây , nắp hầm nặng trịch đẩy hé . Vương Tu Đức ló đầu , hít thở bầu khí tự do một cách tham lam.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tat-ca-moi-nguoi-deu-nghi-toi-da-chet/chuong-7-full.html.]
Giây tiếp theo, một chiếc cán bột từ trời giáng xuống đỉnh đầu gã với một lực mạnh. Không kịp đề phòng, gã lập tức rơi ngược trở đáy hầm.
Mẹ hất văng nắp hầm, lạnh lùng: "Mày thực sự cho rằng tao siêu thị để báo cảnh sát ? Nói thẳng cho mày : tất cả kế hoạch trốn thoát của mày đều trong dự tính của tao. Mày c.h.ế.t một cách thoải mái ư? Tao nhân từ đến thế . Mày chỉ còn một bước nữa là thoát , nhưng thất bại ngay ngưỡng cửa của cái c.h.ế.t… Cái kết cục mới xứng đáng với loại biến thái như mày!"
Vương Tu Đức ngẩng đầu lên trong tuyệt vọng và thấy cạnh cửa hầm thêm một thùng xăng to.
Mẹ từ từ đổ xăng xuống.
"Không!" Vương Tu Đức trèo lên một cách điên cuồng bằng cái chân gãy.
Đáng tiếc, bức tường đất thấm đẫm xăng trở nên trơn trượt hơn, dù gã cố thế nào thì cũng leo lên .
Mẹ gã giãy giụa trong tuyệt vọng, từ từ lấy chiếc bật lửa : "Xuống địa ngục ."
“Tách…”
19
Phía là ngọn lửa bùng lên tận trời, đầu là bầu trời đêm đen đặc.
Mẹ bước nền tuyết trắng lạnh lẽo, bước từng bước về phía .
Con đường chỉ vỏn vẹn mười mấy bước mà dường như dùng hết nửa cuộc đời để đến đích.
Cuối cùng, mặt , giơ bàn tay thô ráp lên, cố hết sức quệt vạt áo.
Sau đó, dang rộng đôi tay, ôm lấy xác tàn tạ của một cách dịu dàng: "Nhược Tuyết, đưa con về nhà."
(Hết)