Thà Gả Cho Bài Vị Chứ Không Làm Thiếp - Chương 173: Ngươi Là Gì Của Hắn?

Cập nhật lúc: 2026-03-29 15:25:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gia Mẫn quận chúa ngoài miệng luôn ghét bỏ Cố Thanh Nịnh.

thực tế nàng là khẩu phật tâm xà, coi Cố Thanh Nịnh như tỷ .

Bất quá ăn mềm ăn cứng.

Cố Thanh Nịnh Lục Cảnh Dục qua, Nam Cương công chúa cũng là tính tình nóng nảy, gặp mặt dám cầm roi quất Lục Cảnh Dục… Hai cô nương đụng , chẳng là mũi nhọn đối đầu với râu ngô ?

Hai vị tiểu tổ tông thể xảy chuyện ở Quốc công phủ .

Cố Thanh Nịnh lập tức : “Qua đó xem .”

Lúc nàng chạy đến cổng lớn, hai vị tiểu tổ tông đ.á.n.h thành một đoàn .

Là thực sự đ.á.n.h thành một đoàn.

Chủ yếu là hai đều cầm roi, đó quấn lấy đối phương, dẫn đến hai quấn c.h.ặ.t , ai cũng chịu buông tay, thể động đậy.

Những xung quanh cũng dám tay, cho nên hai tạm thời mất tự do, đang cãi ỏm tỏi.

“Ngươi một Nam Cương công chúa đến Đại Sở kiêu ngạo cái gì a?”

“Ta đến cửa nhà ngươi kiêu ngạo, ngươi xen việc khác gì?”

“Thanh Nịnh là hảo bằng hữu của , ngươi đến nhà nàng gây sự, chính là gây khó dễ với bản quận chúa!”

“Thanh Nịnh là ai?”

Cố Thanh Nịnh tới: “Ta là Cố Thanh Nịnh, ngài chính là Nạp Lan công chúa điện hạ ? Xin hỏi đến Quốc công phủ chúng việc gì quý cán?”

Nạp Lan Châu Nhi: “Bản công chúa là đến tìm Lục Cảnh Dục, ngươi là gì của ?”

Cố Thanh Nịnh: “Ta là phu nhân của .”

Nạp Lan Châu Nhi trừng lớn mắt: “Cái gì? Ngươi chính là phu nhân của Lục Cảnh Dục? Kẻ hung thần ác sát như , phu nhân xinh ôn uyển như ?”

Cố Thanh Nịnh: “…”

Nhất thời khó mà phán đoán đây là địch bạn .

Ngược Gia Mẫn quận chúa bên cạnh đến mức hoa chi loạn chiến, tiểu nha đầu nước mắt đều sắp chảy .

“Mở miệng ngậm miệng gả cho Lục Cảnh Dục, ngay cả phu nhân của Lục Cảnh Dục là ai cũng , ngươi thật sự c.h.ế.t a!”

Nạp Lan Châu Nhi lập tức tức giận, siết c.h.ặ.t roi trong tay, lập tức siết c.h.ặ.t Gia Mẫn quận chúa.

Gia Mẫn quận chúa đau, càng thêm phát tàn nhẫn.

Cũng kéo c.h.ặ.t roi trong tay, đến lượt Nạp Lan Châu Nhi đau.

“Á! Đồ điên nhà ngươi, siết c.h.ế.t bản công chúa !”

“Kẻ tám lạng nửa cân, ngươi cũng điên , bản quận chúa đều sắp thở nổi !”

Cố Thanh Nịnh thấy một màn , nữa cảm thấy bất đắc dĩ, lập tức : “Mặc Vũ Bán Hạ, tiến lên tách các nàng .”

Người khác dám động, vô cùng kiêng kị.

Cố Thanh Nịnh , nàng mà tay nữa, hai vị sống tổ tông sẽ siết c.h.ế.t ở cổng lớn Quốc công phủ bọn họ mất!

Bán Hạ sức lực lớn, Mặc Vũ khinh công cực , vô cùng linh hoạt.

Hai tay, ba cái hai cái tách hai .

Cố Thanh Nịnh khi các nàng định động thủ, đúng lúc :

“Bởi vì hiểu lầm khiến hai xảy xung đột, đều là của Thanh Nịnh, đúng lúc nhà bếp điểm tâm thơm ngọt, liền chủ mời hai vị ăn điểm tâm uống chén , bồi tội nhé?”

Nạp Lan Châu Nhi: “Ta gặp Lục Cảnh Dục!”

Cố Thanh Nịnh: “Tiểu công gia vẫn hạ trị trở về, công chúa thể ở hoa sảnh dùng điểm tâm hoa , chờ đợi.”

Nạp Lan Châu Nhi: “Được thôi.”

Nàng nghênh ngang trong.

Cố Thanh Nịnh bảo Trần Phân Phương theo hầu hạ vị công chúa điêu ngoa .

Nàng đến bên cạnh Gia Mẫn quận chúa, quan tâm : “Gia Mẫn, chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tha-ga-cho-bai-vi-chu-khong-lam-thiep/chuong-173-nguoi-la-gi-cua-han.html.]

Gia Mẫn quận chúa thấy Cố Thanh Nịnh quan tâm như , quan tâm Nam Cương công chúa , lập tức tâm tình .

Nàng vặn vặn cổ tay : “Ta đương nhiên , Nạp Lan Châu Nhi bất quá chỉ chút công phu mèo cào mà thôi. Hơn nữa đây là gì a, còn thích Lục Cảnh Dục, nàng kém xa lắm !”

Cố Thanh Nịnh dở dở , tò mò : “Muội ghen tị chuyện gả cho Tiểu công gia nữa ?”

Gia Mẫn quận chúa: “Tại ghen tị a? Nói còn khâm phục tỷ, tỷ ngay cả Lục Cảnh Dục c.h.ế.t cũng dám gả, thì .”

Kỳ thực bây giờ nàng càng ngày càng phát hiện Lục Cảnh Dục tính tình nóng nảy, võ công cao như , vô cùng thô kệch, A Điêu còn , triều đường còn độc miệng…

Gia Mẫn quận chúa ngại dám là, bản bây giờ ngay cả Tiểu công gia còn sống cũng dám gả nữa .

Nàng gần đây bắt đầu thích những thuần văn thần tuấn văn nhã, ôn hòa như gió , khụ khụ.

Cố Thanh Nịnh đón hai vị hoa sảnh, đồng thời bảo hạ nhân bưng điểm tâm nước lên, Bích Vân bên cạnh Phùng thị lúc mới chậm chạp đến muộn, dò hỏi xảy chuyện gì.

Cố Thanh Nịnh Phùng thị là cố ý trốn tránh, nàng cũng vạch trần, mà là giải thích:

“Không xảy chuyện gì, chỉ là Gia Mẫn quận chúa cùng Nam Cương công chúa gặp quen, hai luận bàn võ công một chút, bây giờ uống chuyện .”

Khóe miệng Bích Vân giật giật, nàng hai vị giương cung bạt kiếm bên trong, thế nào cũng giống như dáng vẻ hữu hảo.

nàng cũng vạch trần, quy củ : “Vậy thì , phu nhân vẫn luôn lo lắng, nô tỳ cáo lui, lỡ Đại thiếu phu nhân tiếp đãi quý khách nữa.”

“Được.”

Lúc Cố Thanh Nịnh xoay , trở về nội thất, đúng lúc thấy hai đang đối thoại.

Gia Mẫn quận chúa tò mò : “Ngươi thích Lục Cảnh Dục ở điểm nào?”

Nạp Lan Châu Nhi hỏi ngược : “Ai cho ngươi thích ?”

Gia Mẫn quận chúa khiếp sợ: “Ngươi thích , tại gả cho ? Ngươi là ngốc ?”

Nạp Lan Châu Nhi: “Ngươi mới ngốc!”

Làm bộ hai theo bản năng sờ roi bên hông, kết quả đều sờ .

Mặc Vũ đang ở hành lang ngoài cửa sổ, vuốt ve hai chiếc roi.

Hắn lúc thì thắt hai chiếc roi thành hình nơ bướm, lúc thì quấn chúng thành hình dáng một cái kén tằm.

Hai : “…”

Cố Thanh Nịnh nương theo ánh mắt của các nàng sang, nhưng cũng ý định ngăn cản Mặc Vũ ‘chơi đùa’.

Hai vị tiểu tổ tông trong nhà tính tình quá nóng nảy, vẫn là cầm roi thì hơn.

Cố Thanh Nịnh : “Gia Mẫn thường xuyên đến chỗ khách, quen thuộc bánh ở đây , ngược , những thứ hợp khẩu vị của công chúa ?”

Nạp Lan Châu Nhi quá khó ăn, nhưng miếng điểm tâm thứ tư đang cầm trong tay, đành hàm hồ : “Cũng tạm .”

Cố Thanh Nịnh mỉm gật đầu: “Công chúa ghét là .”

Nạp Lan Châu Nhi nhíu nhíu mày, nàng vẫn nhịn tò mò hỏi: “Cố Thanh Nịnh, ngươi thoạt tính tình tính cách như , tại gả cho loại như Lục Cảnh Dục?”

Cố Thanh Nịnh còn kịp trả lời, Gia Mẫn quận chúa bên cạnh ý vị thâm trường : “Ngươi , kỳ thực lúc Thanh Nịnh gả cho Lục Cảnh Dục, Lục Cảnh Dục vẫn còn là ‘ c.h.ế.t’ đấy!”

Nạp Lan Châu Nhi khiếp sợ: “Hắn từng c.h.ế.t?”

a, lúc chính là đ.á.n.h trận với Nam Cương các ngươi, đó t.ử trận , nhưng kỳ thực chỉ là trọng thương, nhanh trở về .”

Gia Mẫn quận chúa tránh nặng tìm nhẹ, tiết lộ một quân tình của Đại Sở, thực tế, nàng cũng quân tình gì.

cũng đem chuyện Lục Cảnh Dục ‘c.h.ế.t sống một .

Rõ ràng lâu đây, hai còn đ.á.n.h sống c.h.ế.t, bây giờ qua , trò chuyện khí thế ngất trời.

Cố Thanh Nịnh cũng vui vẻ tự tại, liền ở bên cạnh uống canh ngân nhĩ, thỉnh thoảng phụ họa một hai câu.

Bên trong hoa sảnh hòa thuận vui vẻ, nhưng bên Xuyên Cốc chạy một mạch đến nha thự, tìm Lục Cảnh Dục.

“Tiểu công gia, đại sự , Gia Mẫn quận chúa và Nam Cương công chúa đ.á.n.h , phu nhân đang can ngăn các nàng!”

Lục Cảnh Dục: “!”

 

 

Loading...