Thà Gả Cho Bài Vị Chứ Không Làm Thiếp - Chương 224: Giữa Mẹ Con Ruột Sẽ Như Vậy Sao?
Cập nhật lúc: 2026-03-29 21:13:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cả ngày cứ , phiền c.h.ế.t !”
Lý cô cô xong, giữa lông mày chút đành lòng.
“Chủ t.ử, như cho lắm, nó vẫn chỉ là một đứa trẻ. Thuốc đó uống nhiều, e là sẽ sinh bệnh tật gì đó.”
Thẩm Nhược Anh vẻ mặt lạnh lùng.
“Cũng do sinh , hà cớ gì để tâm như ? Nếu dùng nó để lung lạc trái tim Hàng Chi, mới lười để ý đến nó.”
“Có trách thì trách ngu xuẩn tột cùng của nó! Muốn tay với Cố Thanh Nịnh, gì , cứ khăng khăng phóng hỏa?”
Bây giờ đối ngoại là Lâm Lang và Cố Thanh Nịnh tư thù, mới phóng một mồi lửa như .
lửa nhanh dập tắt , bản Lâm Lang còn đập đầu tự vẫn?
Vô dụng cực kỳ!
Theo Thẩm Nhược Anh thấy, nếu là nàng , báo thù, nếu thể thành công, thì đồng quy vu tận luôn cho xong!
Lý cô cô sự tàn nhẫn nơi đáy mắt Thẩm Nhược Anh, đều chút sợ hãi .
Bà do dự một chút, gật đầu :
“Vậy , hai ngày nay nô tỳ tìm cơ hội lén lút ngoài mua.”
Lục Hàng Chi chính là lúc trở về, hai liền nhắc đến chuyện mua t.h.u.ố.c nữa.
Lý cô cô cũng bế đứa trẻ, lấy cớ đứa trẻ đói , sang sương phòng cách vách.
Lục Hàng Chi nắm lấy tay Thẩm Nhược Anh, vui vẻ :
“Nhược Anh, mẫu bọn họ đều đồng ý để nạp nàng , chúng cứ đóng cửa hảo hảo sống qua ngày.”
“Những chuyện đây, đều xóa bỏ hết, thế nào?”
Khóe miệng Thẩm Nhược Anh giật giật, nhịn xuống sự chán ghét trong lòng.
“Hàng Chi, để tâm đến những lầm từng phạm đây nữa ?”
“Nhân phi thánh hiền thục năng vô quá? Nàng sai , tái phạm nữa là .”
“Hàng Chi, đối với quá!”
Hai thâm tình ôm .
Ít nhiều cũng tìm một tia ôn tình mạch mạch lúc mới thành .
khóe miệng Thẩm Nhược Anh đều là sự lạnh lùng, còn Lục Hàng Chi thì ánh mắt chút mê ly.
Hắn đột nhiên nghĩ đến: Đi một vòng lớn, mà là kết quả như thế .
Sớm ngày hôm nay, lúc nên trực tiếp cưới Thanh Nịnh chính thê, nàng chắc chắn sẽ quản lý gia đình của đấy.
Còn Nhược Anh, thì của , cả ngày bầu bạn với , hồng tụ thiêm hương.
Đáng tiếc …
Chính thê khi hòa ly, ngược .
Mà bình thê Phùng Viện Nhi vốn dĩ, nâng lên chính thê.
Chuyện hoang đường bực , phủ Quốc công đều cho rằng mất mặt, cho nên hề lớn, tiến hành một cách lặng lẽ.
thông gia của phủ Quốc công .
Bên Phùng gia đó ngược cao hứng bừng bừng, còn đặc biệt gửi một đồ bổ đến cho Phùng Viện Nhi, dưỡng thể.
Ngược bên Quảng Bình Hầu phủ suýt chút nữa tức méo miệng, Thẩm Lão phu nhân trực tiếp chọc tức đến đổ bệnh.
Mặc dù đó căng, nhưng Quảng Bình Hầu phu nhân vẫn đến cửa, giáo huấn Thẩm Nhược Anh đứa con gái bất hiếu một trận.
Sao thể mất mặt Hầu phủ như ?
Cố Thanh Nịnh vẫn đang ở cữ, thể trúng gió.
Nàng là chủ sự trung quỹ phủ Quốc công, Quảng Bình Hầu phu nhân thể đến gặp nàng .
Quảng Bình Hầu phu nhân bây giờ dám đối đầu với Cố Thanh Nịnh nữa, cho nên tư thế đặt thấp.
“Thanh Nịnh , chúc mừng con hỉ đắc quý nữ! Hôm nay đến, cũng chuyện gì, chính là chuyện với Nhược Anh.”
Cố Thanh Nịnh gì.
Quảng Bình Hầu phu nhân bồi, áy náy :
“Trước đây chúng cũng , nó mà chuyện sai trái bực , may mà các con chuyện cũ bỏ qua.”
“Lần đến, chính là nó một trận, ngàn vạn như nữa.”
Cố Thanh Nịnh cũng tỏ thái độ, xoay phân phó Trần Phân Phương:
“Trần cô cô, bà cùng Hầu phu nhân đến Thúy Vi Các, nhớ cũng báo cho Nhị thiếu phu nhân một tiếng.”
Nhị thiếu phu nhân trong miệng nàng, là Phùng Viện Nhi .
Trần Phân Phương: “Vâng.”
Quảng Bình Hầu phu nhân do dự một chút, mới :
“Thanh Nịnh, con bây giờ vẫn đang ở cữ, vốn nên quấy rầy con.”
“ mẫu vì sự sơ suất hiểu lầm đó, khiến con chịu ủy khuất, bà vô cùng u uất hối hận, thể cũng ngày một sa sút, bây giờ đều liệt giường dậy nổi .”
“Nếu con thời gian rảnh, thể thăm bà ?”
Toàn bộ Quảng Bình Hầu phủ bọn họ, còn ai dám coi thường, cô nhi Cố Thanh Nịnh từng ăn nhờ ở đậu trong phủ bọn họ ngày xưa nữa.
Bây giờ, Lục Cảnh Dục là hồng nhân mặt Bệ hạ.
Những thích khác của Hầu phủ bọn họ cũng đều gì.
Suy nghĩ , bây giờ trong thích của bọn họ, địa vị cao nhất, quyền thế mạnh nhất, mà chính là Cố Thanh Nịnh !
là tạo hóa trêu ngươi mà.
Cố Thanh Nịnh: “Đợi khi cữ, xem xem khi nào thời gian rảnh.”
Câu tương đương với một câu ứng phó.
Quảng Bình Hầu phu nhân gượng bước xuống bậc thang , dậy đến Thúy Vi Các.
Lúc bà theo Trần Phân Phương ngoài, theo bản năng đầu , phát hiện Cố Thanh Nịnh đang yên lặng bà .
Quảng Bình Hầu phu nhân lập tức đầu .
C.h.ế.t tiệt!
Nha đầu rõ ràng cái gì cũng , , bà chút sợ hãi nàng chứ?
Cảm xúc , kéo dài mãi cho đến Thúy Vi Các, khi thấy con gái Thẩm Nhược Anh, Quảng Bình Hầu phu nhân mới tìm cảm giác cao cao tại thượng.
Quảng Bình Hầu phu nhân đầu với Trần Phân Phương:
“Trần cô cô, tạo điều kiện thuận lợi một chút, riêng với con gái vài câu.”
Trần Phân Phương: “Vậy nô tỳ sẽ ở nhĩ phòng cách vách đợi hai .”
Bà xoay ngoài, còn xa, thấy phía truyền đến một tiếng tát tai lanh lảnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tha-ga-cho-bai-vi-chu-khong-lam-thiep/chuong-224-giua-me-con-ruot-se-nhu-vay-sao.html.]
Quảng Bình Hầu phu nhân tát Thẩm Nhược Anh một cái.
“Nghiệt nữ! Chính thê đang yên đang lành , cứ khăng khăng đòi đến , thể diện của Hầu phủ đều ngươi vứt sạch !”
“…”
Trần Phân Phương xa , những thứ khác thấy nữa.
Bà đợi ước chừng nửa canh giờ, tiễn Quảng Bình Hầu phu nhân ngoài, liền trở về bên cạnh Cố Thanh Nịnh bẩm báo.
“Hầu phu nhân vô cùng tức giận, mắng một lúc lâu.”
“Cuối cùng lúc rời , còn Quảng Bình Hầu phủ sẽ nhận đứa con gái nữa, để nàng tự sinh tự diệt.”
Trần Phân Phương chậc chậc cảm khái.
Thẩm Nhược Anh đó cố nhiên , nhưng Quảng Bình Hầu phủ cũng thực sự quá khiến lạnh lòng.
Cố Thanh Nịnh cúi đứa trẻ, chậm rãi :
“Quảng Bình Hầu phủ luôn thế lợi nhất, thêm đó đây bọn họ đặt nhiều kỳ vọng lên Thẩm Nhược Anh.”
“Đối phương thể đương gia chủ mẫu của phủ Quốc công, bọn họ vốn dĩ thất vọng.”
“Sau đó, Thẩm Yên Nhiên cũng xảy chuyện. Thẩm Nhược Anh càng từ chính thê, biến thành .”
“Quảng Bình Hầu phủ đây là thẹn quá hóa giận .”
Sự áp bức, ác ngôn đến từ , sẽ trở thành cọng rơm cuối cùng đè bẹp Thẩm Nhược Anh…
Cố Thanh Nịnh: “Cứ chờ xem, đứa trẻ trong bụng Phùng Viện Nhi, sinh .”
Mà đứa con Lâm Lang để , Thẩm Nhược Anh bây giờ đầy lòng thù hận nuôi dưỡng, cũng chẳng gì.
Trần Phân Phương nhịn cảm khái: “Bây giờ như , Thúy Vi Các quả thực là tạo nghiệt mà.”
Mấy đứa trẻ đang yên đang lành, mất thì mất, đứa duy nhất sống sót, cũng thể sẽ nuôi phế.
Cố Thanh Nịnh gật đầu.
Những thứ đều là nghiệt do Lục Hàng Chi tạo !
Chuyện chôn giấu bên chỗ Triệu Tĩnh đó, cũng sắp đến lúc thu hoạch .
Đến lúc đó đều cùng bùng nổ, phủ Quốc công náo nhiệt .
đến lúc đó, Tùng Đào Các bọn họ, dọn đến nhà mới .
Những chuyện tồi tệ xảy ở phủ Tần Quốc công , tự nhiên ngoài .
Quảng Bình Hầu phủ chịu thiệt thòi, cũng sẽ rêu rao khắp nơi.
lúc , trong kinh thành xảy một chuyện lớn.
Thái hậu lão nhân gia hồi kinh .
Ba năm , Đại Sở ôn dịch hoành hành, gặp hạn hán, đó cho dù bình , Đại Sở cũng nguyên khí đại thương.
Thái hậu lấy phận tôn quý, đến hoàng gia tự viện cầu phúc cho Đại Sở một ngàn ngày.
Nay mãn hạn, đúng lúc trở về.
Thái hậu mặc dù là mẫu phi ruột của Minh Hòa Đế, nhưng hai luôn hiền con hiếu, thêm đó chuyện ‘cầu phúc’.
Minh Hòa Đế đích đến cổng thành, dẫn dắt quần thần, nghênh đón Thái hậu.
Thái hậu sáu mươi lăm tuổi, nhưng vì nhiều năm bảo dưỡng thỏa đáng, sống trong nhung lụa, bà thoạt chỉ như bộ dạng hơn năm mươi tuổi.
Nhìn thấy Minh Hòa Đế, bà hiền từ mỉm .
“Hoàng đế, con sự vụ bận rộn, cần con đích đến đón ai gia . Còn nữa, mà để nhiều thần t.ử đến như , lỡ chính vụ của các con ?”
Minh Hòa Đế đỡ tay bà: “Mẫu hậu cầu bình an cho Đại Sở, lý nhận sự nghênh đón tôn quý long trọng nhất. Nghênh đón , chính là chính vụ hàng đầu của chúng con.”
Phía Minh Hòa Đế, là các cung phi phẩm giai, Hoàng t.ử, Vương gia v. v.
Phía nữa, là sắp xếp theo phẩm giai quan .
Thái hậu và Minh Hòa Đế đang chuyện, chợt ngẩng đầu lên, quanh quất.
“ , thấy Minh Nguyệt ?”
“Đứa trẻ , bình thường thiết với ai gia nhất, hôm nay ai gia trở về , nó ngay cả mặt cũng lộ, là cố ý lười biếng ?”
Lời Thái hậu dứt, những xung quanh đều gì, mà cẩn thận từng li từng tí sắc mặt Minh Hòa Đế.
Tô Quý phi và Nhu phi , hai đều biến sắc.
Tô Quý phi đắc ý trong lòng, nghĩ thầm Minh Nguyệt chắc chắn cơ hội lật ngược tình thế .
Bà định mở miệng, Nhu phi phía bà , đột nhiên tiến lên một bước, nhún với Thái hậu.
“Hồi bẩm Thái hậu, đứa trẻ Minh Nguyệt đó luôn hiểu chuyện, còn xin đừng trách phạt.”
Thái hậu xua tay, tùy ý :
“Chẳng qua chỉ là một chuyện nhỏ thôi, lát nữa bảo nó đến dập đầu nhận với ai gia là .”
Thái hậu là thực sự sủng ái Tần Minh Nguyệt, cho nên chuyện lớn như hôm nay, cũng quá để tâm.
Đợi đến khi Minh Hòa Đế đỡ cánh tay Thái hậu, lên loan giá, mới nhao nhao dậy, cùng hồi cung.
Tô Quý phi trừng mắt Nhu phi một cái: “Nhu phi, bản cung đây , ngươi dối mà ngay cả mắt cũng chớp thế?”
Nhu phi chớp chớp mắt, vẻ mặt vô tội: “Tô tỷ tỷ, tỷ đang gì ? Vừa câu nào cũng là thật, dối mà!”
Minh Nguyệt luôn hiểu chuyện.
Đây là lời Nhu phi .
Quả thực là thật.
Tô Quý phi nghẹn họng, hừ một tiếng.
“Giấu nhất thời, giấu một đời! Thái hậu lão nhân gia coi trọng Minh Nguyệt như , chắc chắn nỡ thấy nó giáng thành thứ nhân.”
“Ngược là ngươi Nhu phi, mà nhân lúc , cầu tình cho Minh Nguyệt, mà còn giậu đổ bìm leo, nó hiểu chuyện?”
“Có mẫu phi như ngươi ? Một chút cũng bảo vệ Minh Nguyệt!”
Lời của Tô Quý phi, vô cùng khách khí.
Mặc dù phẩm giai của bà cao hơn Nhu phi, nhưng thực tế sự sủng ái Nhu phi, cũng ít hơn bà .
Những khác thấy , chút hồ nghi, nghĩ thầm hai quan hệ ?
Sao đột nhiên giương cung bạt kiếm ?
Đương nhiên , hồ nghi thì hồ nghi, nhưng ai dám tiến lên, bọn họ cũng dám chọc Tô Quý phi.
dám.
Trần Nhã tiến lên một bước, định đỡ cho Nhu phi, kết quả bản Nhu phi mở miệng .
“Con gái và mẫu phi thiết tin tưởng, mẫu phi cũng bảo vệ con gái.”
“Tô tỷ tỷ, tỷ giữa con ruột, nên như ?”
Tô Quý phi: “!”