THÁI HẬU MƯỜI TÁM TUỔI - Chương 7

Cập nhật lúc: 2024-08-03 19:12:30
Lượt xem: 4,761

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cho đến một ngày, tìm Thác Bạt Thành.

 

Thác Bạt Thành trong điện, liền dạo quanh trong cung của .

 

Đi một hồi, phát hiện một chiếc hộp gấm giường của .

 

Ta mở xem, bên trong là những bức thư tay.

 

Hoàng cung Bắc Cảnh gian tế, thư đều thằng nhóc chặn .

 

Hắn giữ phần tình cảm mật thiết, phần còn lén lút đưa tới cung của .

 

“Thư của ai gia, con dựa cái gì mà chặn ?”

 

Thác Bạt Thành ôm lấy : “Nhi thần sợ mẫu hậu vật nhớ .”

 

Ta lườm một cái.

 

Ta tự nuôi dưỡng con trai, chẳng lẽ còn ?

 

Hắn vẫn còn dè chừng, sợ mềm lòng với Nam Chu.

 

Đây chính là đứa con của ai gia!

 

Thác Bạt Thành nhẹ nhàng vuốt tóc : “Mẫu hậu bớt giận, nhi thần cam đoan, tin tưởng mẫu hậu.”

 

Ta tin.

 

tin thì , ai gia chỉ là một kế mẫu mười tám tuổi.

 

“Mẫu hậu, trời lạnh , nhi thần bồi nghỉ ngơi nhé.”

 

Ta đẩy : “Nhiếp chính vương, con quá phận .”

 

Hắn khẽ , đó chui chăn của .

 

“Vậy nhi thần quá phận thêm chút nữa.”

 

Ta liền đá ngoài.

 

“Sau sự cho phép của ai gia, con tự tiện tẩm điện của .”

 

Ta trầm mặt: “Ai gia chỉ một thôi.”

 

Sau khi Thác Bạt Thành rời , Trọng Xuân lo lắng bước tới.

 

“Tiểu thư, mặt nặng mày nhẹ như .”

 

Ta liếc nàng: “Sao, ngươi đau lòng ?”

 

“Tiểu thư đùa .”

 

Trọng Xuân bĩu môi: “Ai mà ý tứ của điện hạ đối với , chỉ tiểu thư là thấy.”

 

Ta nhẹ: “Ai ai gia thấy?”

 

Chính vì quá rõ, nên mới đuổi .

 

Hoàng cung Bắc Cảnh, rốt cuộc nhà của Triệu Minh Thư .

 

Nhiếp chính vương và Thái hậu rõ ràng, truyền chỉ trở thành trò mà thôi.

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

 

Hơn nữa, bây giờ còn lúc.

 

“Ngươi mời bệ hạ tới, chuyện cần bàn bạc.”

 

15

 

Mùa thu năm đó, Thác Bạt Tín ban hành lệnh mới, lập học đường khắp nơi ở Bắc Cảnh.

 

Việc sớm suy tính, nhưng vì chuyện Nam Chu còn xử lý xong, nên gác .

 

Hiện giờ thiên hạ định, cũng là lúc nhắc đến.

 

Bắc Cảnh tuy trăm vạn tinh binh, nhưng thể quốc đều là những võ phu hiểu .

 

Chuyện giao cho ai, tự tay lo liệu.

 

Chỉ tốn một năm, xuất hiện một lớp tài năng.

 

Có bọn họ, bên hoàng đế cũng cần việc gì cũng đến nhúng tay.

 

Mùa xuân năm , Thác Bạt Hữu cuối cùng cũng nhận ý tứ của cô nương A Uyển, tới xin ban hôn.

 

Ta là kẻ hiểu phong tình, khiến đợi thêm một năm.

 

Thác Bạt Hữu đầy oán trách, : “Chẳng tại mẫu hậu chỉ điểm, hại nhi thần uổng công nhiều việc.”

 

Ta lười để ý , phẩy tay một cái: “Ai gia đồng ý, hôn sự con tự chuẩn !”

 

Hắn mừng rỡ quá đỗi, quỳ mặt đất “cộc cộc cộc” dập đầu ba cái.

 

Sau khi thành , trưởng thành hơn nhiều, mà cũng bắt đầu nghiên cứu chính sự.

 

Văn thành thạo, võ thông thạo, ngược lập một sở hành thương, quản lý các cửa hàng lớn nhỏ trong Bắc Cảnh gọn gàng đấy, nhất thời quốc khố đầy đủ, ngay cả cũng hưởng lợi.

 

Thác Bạt Thiện chỉ ở trong cung một tháng, liền lên đường đến biên cảnh.

 

Ta khuyên thêm vài ngày, nghiêm nghị từ chối.

 

“Biên giới thể một ngày canh giữ, nhi thần thật sự yên lòng.”

 

Ta cũng giữ nữa, gọi Trọng Xuân mang đến một chiếc áo hồ cừu.

 

“Biên cương lạnh lẽo, đừng để rét hại thể.”

 

Thác Bạt Thiện từ chối, nhận áo cúi chào thật sâu.

 

Trước khi , thật sâu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thai-hau-muoi-tam-tuoi/chuong-7.html.]

“Con mẫu hậu ở hoàng thành đại ca chăm sóc, cũng an tâm .”

 

Nói xong, nhảy lên ngựa, đầu mà rời .

 

Trọng Xuân gãi đầu: “Tiểu thư, tứ điện hạ ý gì ?”

 

Ta lắc đầu: “Chúng thôi.”

 

16

 

Kể từ vui mà chia tay, ít khi gặp Thác Bạt Thành.

 

Nghe lão nhị gần đây luôn ở trong phủ nhiếp chính vương, ít khi ngoài.

 

Ta nghĩ một hồi: “A Tín, ai gia từ khi đến đây vẫn chơi vui vẻ, chi bằng chọn một ngày thời tiết xuất cung dạo nhé.”

 

Thác Bạt Tín đầy mặt u sầu: “A? trẫm còn nhiều chính sự xử lý.”

 

Ta nháy mắt với Trọng Xuân, Trọng Xuân hiểu ngay.

 

“Bệ hạ, bằng để đại điện hạ cùng Thái hậu .”

 

Thác Bạt Tín mừng rỡ: “Tốt quá.”

 

Cứ như , đến phủ nhiếp chính vương.

 

Thác Bạt Thành ôm con hổ kim tuyến bái đường cùng ngày đó, đang cho cá ăn bên hồ.

 

Ta rón rén tới, còn hai bước phát hiện.

 

“Mẫu hậu cuối cùng nhớ tới con ?”

 

Hắn tiện tay vớt một con cá từ trong hồ, mà ném xuống đất.

 

Con hổ kim tuyến “gào” một tiếng liền từ trong tay nhảy , ngậm con cá nhỏ đáng thương đó chạy xa.

 

Ta chút lúng túng, gượng hai tiếng.

 

Trọng Xuân thức thời lui , để trừng mắt .

 

“Cái ...” mở lời: “Ta với lão nhị , ngoài du ngoạn.”

 

Thác Bạt Thành mặt lạnh: “Liên quan gì đến ?”

 

Ta c.ắ.n răng, cuối cùng hạ quyết tâm.

 

“A Thành, chúng đến phong địa của con .”

 

Gương mặt lạnh như băng của Thác Bạt Thành xuất hiện một vết nứt.

 

vẫn giả vờ bình tĩnh hỏi : “Mẫu hậu nghĩ kỹ , phong địa của cách hoàng cung mười vạn tám nghìn dặm, khi nào mới về.”

 

“Không trở về nữa.”

 

Ta bước lên phía , kiên định mắt .

 

“A Thành nguyện ý cùng ai gia ?”

 

Hồi lâu, mỉm đáp:

 

“Được.”

 

–Ngoại truyện–

 

Thác Bạt Thiện vốn dĩ đang chiến đấu tiền tuyến, nhưng triệu về cung trong đêm.

 

Lúc mới Nam Chu phái một công chúa tới hòa .

 

Hắn từ xưa coi trọng lối hành xử của Nam Chu, đ.á.n.h thắng thì hòa , thật sự mất mặt.

 

khi đầu tiên thấy Triệu Minh Thư, nụ của thiếu nữ cho thể rời mắt.

 

Hắn chinh chiến bên ngoài nhiều năm, nào thấy qua cô gái như .

 

Mày ngài mắt phượng, hàm răng trắng môi đỏ, lớn tiếng rằng sẽ coi như con trai ruột mà đối đãi.

 

Dưới sự dẫn dắt của quỷ thần, cảm thấy hòa thật tuyệt.

 

ngay lập tức liền tỉnh táo , đây thiếu nữ nào cả.

 

Đây là mẫu hậu của .

 

Hắn cuối cùng vẫn cung kính hành lễ với bà.

 

“Nhi thần vấn an mẫu hậu.”

 

“A Thiện đến .” Mẫu hậu mỉm, tiện tay nhét cho một nắm hạt dưa.

 

Hắn nắm c.h.ặ.t nắm hạt dưa, mà một hạt cũng nỡ ăn.

 

Về dần nhận , mẫu hậu giống như những công chúa hòa bình thường.

 

Hắn tận mắt thấy mẫu hậu giúp nhị ca vững ngôi vị, giúp đại ca trừ khử nhị thúc đầy dã tâm.

 

Mẫu hậu với , nhất định dẫn binh thật , sớm muộn gì cũng một ngày bà sẽ trở Nam Chu.

 

Hắn luôn ghi nhớ trong lòng.

 

Khi cuối cùng thành tâm nguyện của mẫu hậu, mới phát hiện ánh mắt mà đại ca mẫu hậu.

 

Ôn nhu như nước.

 

Nhìn khiến trong lòng một hồi chua xót.

 

Hắn nghĩ, cũng , đại ca ở đây, nhất định thể bảo vệ bà một đời bình an.

 

Như loại võ phu chỉ đ.á.n.h trận , lẽ chôn xương nơi núi xanh mới là điểm dừng chân cuối cùng.

 

–Hết–

 

Loading...