THÁI TỬ BÁM NGƯỜI - 4

Cập nhật lúc: 2026-03-18 22:30:05
Lượt xem: 1,323

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bình thường quen thấy luôn lạnh nhạt thản nhiên, bây giờ lộ vẻ căng thẳng thế thấy khá đáng yêu.

 

“Tất nhiên là . Ta thích tỷ , hơn nữa cũng bản lĩnh cưới nàng. Đi thôi, chúng về nhà .”

 

“Xì—”

 

Ta hít một lạnh, cả ngã xuống, nhưng một l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc đỡ lấy.

 

Ta khách khí vòng tay lên cổ Lý Triều Vân, ghé tai thổi :

 

“Chân thương là vì ngươi, ngươi bế về cũng quá đáng đúng ?”

 

“Rất sẵn lòng.”

 

Ba ngày , đến Ôn gia một chuyến. 

 

Vừa mới bao lâu, Ôn Nhu, cùng với hai con gà rừng mang theo, ném thẳng ngoài.

 

Từ đó, thêm danh hiệu: kẻ phụ tình mê sắc .

 

Đi đường, chỉ trỏ bàn tán nhỏ to, nhưng điều đó chẳng ảnh hưởng gì đến .

 

A Triều nhịn hỏi:

 

“A Lâm, ngươi chuyện gì với Ôn cô nương, tại còn để họ hiểu lầm?”

 

Ta thờ ơ phẩy tay.

 

“Miệng mọc họ, họ cũng quản .”

 

“Hơn nữa, Ôn Nhu là một cô nương. Thế đạo vốn khắt khe với nữ t.ử, chỉ vài lời đồn đại cũng thể lấy mạng nàng. Ta là một đại nam nhân, vài câu cũng chẳng c.h.ế.t .”

 

A Triều đau lòng kéo ôm một cái, từ đó càng dính lấy hơn.

 

Ban đầu quen cứ theo bên cạnh, thường chơi với đám bạn nhỏ quên mất .

 

Hắn là một kẻ què, chậm, quen địa hình trong núi, thường một lúc là lạc mất.

 

Có một , về nhà ăn cơm tối xong, đang chuẩn như thường lệ đến tiểu khách phòng phụ sắp xếp cho để thăm .

 

Kết quả mở cửa phòng thì phát hiện bên trong ai.

 

Lúc đó mới mơ hồ nhớ , hôm nay hình như theo lên hậu sơn bắt thỏ rừng.

 

Ta vội gọi phụ tìm lên hậu sơn tìm .

 

Ban đêm núi nhiệt độ thấp, sương nặng.

 

Mấy chục tìm suốt mấy canh giờ vẫn thấy bóng dáng .

 

Mọi đều khu vực đó thường sói, hổ, báo xuất hiện.

 

Một chân cẳng bất tiện như , thể tha .

 

Ta chịu bỏ cuộc, xách đèn l.ồ.ng, hết đến khác gọi tên trong núi.

 

Trong thung lũng vang vọng giọng khàn đặc của , xen lẫn với những tiếng tru của sói thỉnh thoảng vang lên.

 

Ngay khi sắp kiệt sức, trong một sơn động vô cùng kín đáo, tìm .

 

Lúc tìm thấy , bên cạnh hai con ch.ó săn nhe nanh c.h.ế.t, trông như gậy gộc và đá đập c.h.ế.t.

 

Cả co rúm ở sâu nhất trong hang, sắc mặt trắng bệch, mặt đầy vẻ hoảng sợ và bất lực.

 

Khi thấy đến là , vẻ mặt dường như lập tức thả lỏng.

 

Trên gương mặt còn thoáng qua một chút tủi khó nhận .

 

4

 

Trên cái chân vốn què của xuất hiện thêm mấy vết thương m.á.u me đầm đìa, mà lòng đau thắt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thai-tu-bam-nguoi/4.html.]

Ta băng bó cho , ngừng lóc xin .

 

Hắn chỉ dùng đôi mắt sáng ngời động tác băng bó vết thương cho .

 

Còn lật mặt trong tay áo, phần sạch sẽ, để lau nước mũi cho .

Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối

Hắn trách bỏ một trong núi sâu , cũng trách khiến chịu khổ một phen như .

 

Ta cố gắng gượng chịu sự khó chịu trong , cõng từ núi xuống.

 

Để cho ngủ , dọc đường ngừng chuyện với .

 

Từ những chuyện lớn nhỏ trong hơn mười mấy năm qua của , đều kể cho hết.

 

Ta thể cảm nhận cũng đang cố gắng để ngủ , cố gắng đáp từng câu .

 

Lúc đó ngoài sự xúc động, còn một cảm nhận sâu sắc hơn:

 

Cùng ăn cơm mười mấy năm như , Lý Triều Vân nặng thế chứ, mệt c.h.ế.t tiểu gia .

 

Ngay khoảnh khắc thấy phụ , chống đỡ nổi nữa, mắt tối sầm ngất .

 

Sau khi trở về bệnh nặng một trận.

 

Lý Triều Vân cũng chẳng khá hơn là bao.

 

mỗi ngày đều chống cây gậy cho đến thăm .

 

Tuy trạng thái của rõ ràng còn kém hơn .

 

chỉ cần bảo giúp chút việc nhỏ, liền hí hửng chạy .

 

Muốn uống nước thì bảo rót.

 

Muốn ăn quýt mà bẩn tay thì bảo bóc.

 

Muốn ăn kẹo của tiệm Từ Ký thì bảo mua… bù đắp cho chỗ thiếu hụt vì ở thôn quê nha .

 

“Phụ định tự đưa về ?”

 

“Khụ khụ, . Phụ già , chuyến đến kinh thành mấy trăm dặm, đường xa như , bộ xương già của phụ chịu nổi.”

 

Ta ngẩng đầu mái tóc đen đặc của phụ , do ngày nào cũng ăn thịt rừng săn nên trông đặc biệt rậm rạp.

 

“Lão Trần, còn đến bốn mươi tuổi, đang lúc tráng niên, chính là tuổi phấn đấu.”

 

Phụ đau lòng

 

“Phụ là sợ gặp hoàng đế ?”

 

“Nói bậy, đời ai khiến sợ.”

 

Nói là sợ, bằng là phiền, gặp, cũng dính dáng đến hoàng gia. Điều mới hiểu.

 

“Phụ nỡ rời lão Hoàng ?”

 

 

Lão Hoàng là con ch.ó mẫu tặng cho phụ , còn lớn tuổi hơn cả .

 

Trước mỗi phụ xuất chinh đều mang theo nó.

 

Cái mũi nhạy bén của nó cũng lập ít chiến công.

 

Đối với phụ , nó chỉ là một con ch.ó, mà là chiến hữu, cũng là .

 

Giờ lão Hoàng già, chỉ thể lảo đảo vài bước.

 

Không lúc nào sẽ rời , phụ lúc cuối đời của nó ở bên cạnh.

 

 

 

 

Loading...