9
tìm đến chỗ ở của Đại thiếu gia.
Khi thấy cũng chẳng mấy ngạc nhiên, dường như sẽ đưa quyết định .
, suy tính , cảm thấy cách giải quyết nhất chính là dựa nỗ lực của bản , từng bước một đến bên cạnh Tạ Văn Nghiên.
"Cần giúp gì ?" Tạ Văn Dự dựa lưng ghế, lười biếng mở miệng.
"Vâng, Đại thiếu gia thể giúp phong tỏa tin tức của khi rời , để Tiểu thiếu gia tìm thấy ?"
Tạ Văn Dự khẽ: "Cậu như , Tiểu Nghiên sẽ giận đấy."
nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m: " , nhưng thể để bảo vệ mãi , cũng mặt vì , nhưng của hiện tại ."
"Tại với nó?"
lắc đầu: "Tiểu thiếu gia sẽ đồng ý ."
Không những đồng ý, khi còn nhốt , tuyệt đối sẽ cho phép rời khỏi tầm mắt .
cũng chẳng cách nào đưa Tiểu thiếu gia nước ngoài cùng, chịu cảnh chịu uất ức ở chỗ khác, trong lúc nóng giận khi đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê trói về nước cũng nên.
Tạ Văn Dự nhướng mày:
"Nó kế hoạch của , sợ trong thời gian , nó sẽ thích khác ?"
, đó liền đáp với giọng điệu nghiêm túc:
" soạn sẵn tin nhắn chia tay , lỡ dở , nếu trong thời gian gặp hơn mà vì mối quan hệ với mà buộc từ bỏ, thì đó là điều . hạnh phúc, bất kỳ ai thể mang hạnh phúc cho , đều sẽ vui vẻ buông tay."
Tạ Văn Dự với ánh mắt thâm trầm, đột nhiên hỏi: "Yêu nó chẳng nên giữ nó bên ? Nhìn thấy nó ở bên khác sẽ đau lòng ?"
"Sẽ đau lòng, nhưng yêu nhất định là chiếm hữu, nếu đối xử với hơn , thể ích kỷ trói buộc bên ."
Rất lâu , Tạ Văn Dự vẫn gì, cuối cùng, chỉ để một câu: " thể giúp , nhưng nếu ở nước ngoài mà thích khác , sẽ lập tức b.ắ.n bỏ ."
trịnh trọng cam kết từng câu từng chữ: "Sẽ chuyện đó ."
10
Năm năm .
Ngay khi về nước thì lập tức chạy tới nhà họ Tạ.
"Ngại quá, Giang tổng, Tiểu Nghiên gặp ."
Tạ Văn Dự điềm nhiên sô pha, thong thả bưng ly cà phê mặt lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thai-tu-gia-thich-mac-do-nu-gia-lam-ban-gai-toi/chuong-8.html.]
Trước khi liệu sẽ kết cục , Tạ Văn Nghiên chắc hận thấu xương , thể còn gặp chứ.
dò la , bên cạnh mới, chứng tỏ vẫn còn cơ hội.
bắt đầu thường xuyên lui tới những nơi Tạ Văn Nghiên lui tới, nhưng ngoại lệ, đều từ chối gặp .
Mãi mới khó khăn lắm mới gặp mặt, thế mà cũng chỉ lạnh lùng sai vệ sĩ của chặn từ xa.
cách đám vệ sĩ mặt, cố gắng mỉm với :
"A Nghiên, lâu gặp."
Tạ Văn Nghiên vẫn ở góc tối nhất trong quán bar, , liền mặt , nhưng mặt chút biểu cảm nào khác thường:
"Giang tổng, chúng quen ?"
Tim bỗng đau nhói, liền hạ thấp tư thế, trông như là đang khẩn cầu:
"Thiếu gia, là Giang Tuân đây mà? Giang tổng gì cả, chỉ là tên vệ sĩ to xác của thôi."
Khóe miệng nhếch lên thành một nụ châm chọc: " nào dám chứ, hiện tại còn giống ngày xưa nữa, với giá của ngài thì ai dám gọi một tiếng Giang tổng đây."
Nói xong, liền dậy, đó lách qua về phía phòng tầng. Trước khi , còn lạnh lùng dặn dò: "A Diệu, chặn cho kỹ , đừng để bám theo."
Tên vệ sĩ mặt sững sờ, lập tức hồn để chặn . Thế nhưng , nếu theo qua đó thì chẳng bao giờ mới gặp nữa.
với tên vệ sĩ to con mặt:
"Xin , hôm nay bắt buộc qua đó, sẽ bồi thường cho ."
Nói xong, chút nương tay lập tức đòn.
Khi tìm thấy Tạ Văn Nghiên, thì thấy đang giường, như tấm thẻ phòng trong tay :
" là khác xưa , bây giờ tùy tiện là thể xông phòng ."
đón lấy ánh mắt lạnh như d.a.o , đó liền bước tới và dịu giọng :
"Thiếu gia, sai , trừng phạt thế nào cũng , nhưng đừng để ý tới ."
quỳ mặt đất, áp đầu đầu gối Tạ Văn Nghiên, dáng vẻ thoạt khúm núm quỵ lụy.
Tạ Văn Nghiên khẽ một tiếng, nhưng ý chạm tới đáy mắt: "Được thôi."
Cậu dậy lấy từ trong túi một gói đồ rõ tên, đổ ly rượu vang bên tay. Kế tiếp tùy ý lắc lư hai cái đưa đến mặt , và còn lệnh cho phép từ chối:
"Uống hết ."
lời theo.