Thái Tử Gia Truy Thê Hỏa Táng Tràng - Chương 39
Cập nhật lúc: 2026-04-10 08:29:33
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày đầu tiên cung, tuy việc gì quá lớn, nhưng chuyện phát sinh ít. Cũng may cuối cùng đều giải quyết thỏa.
Khương Du thấy những cuốn b.út ký phủ bụi năm tháng trong thư phòng, trong lòng cảm thấy tất cả đều đáng giá.
Sau bữa trưa, đều tựa bàn nghỉ tạm. Chỉ Khương Du vẫn còn nhớ đến những quyển sách , liền lặng lẽ thư phòng xem tiếp.
Nàng mở một cuốn b.út ký, vài trang liền cuốn , quên mất thời gian.
Đến khi Tạ Văn Lan ngoài gọi nàng, Khương Du giật . Nàng bật dậy quá vội, đầu gối đụng cạnh bàn, chồng công văn bàn hất rơi xuống đất.
Khương Du vội vàng cúi xuống nhặt từng thứ đặt như cũ. Lúc nàng phát hiện trong đống giấy một bản tấu chương.
Ban đầu nàng định xem, nhưng quyển tấu mở sẵn. Ánh mắt vô tình lướt qua vài dòng chữ bên trong, nàng khỏi kinh ngạc, liền thêm mấy .
Đó hẳn là tấu chương từ năm , hiểu đặt lẫn ở đây.
Khương Du tiện tay lật qua một lượt. Nội dung về bộ tộc Đông Di ở ngoài Doanh Châu. Trong tấu rằng mỗi năm khi họ triều tiến cống, thường nhân cơ hội quấy nhiễu dân chúng. Nếu cứ để kéo dài, e rằng sẽ trở thành đại họa.
Người ký tên là Hạng Thông. Tạ Văn Lan qua một cái, cũng tỏ vẻ khó hiểu.
“Sao ở đây?”
Khương Du liền đưa bản tấu cho nàng, : “Chuyện vẫn nên giao cho Nội các, đó mới trình lên bệ hạ phê chuẩn.”
Hai thu xếp xong liền cùng ngoài.
Có lẽ vì chuyện buổi sáng ở Càn Thanh cung, Tạ Văn Lan chỉ dẫn theo một Khương Du. Nàng : “Buổi sáng ở ngoài Càn Thanh cung đủ mất mặt . Lát nữa còn Ngự Thư Phòng. Nếu xảy chuyện mặt các vị các lão, nắm nhược điểm thì phiền to.”
“Nha đầu còn trẻ, mới rời nhà cung, vẫn cần rèn luyện thêm.”
Nghe Khương Du mới , hóa trong Lại Bộ mấy vị đại thần vẫn luôn chủ trương bãi bỏ Thượng Cung Cục.
Đến buổi chiều thì bắt đầu mưa phùn. Trời vốn thu, khí lạnh dần. Gió thổi qua khiến rùng .
Khương Du khẽ : “Ngày mai chắc mặc thêm áo mới .”
Tạ Văn Lan quen với chuyện , đáp: “Lần ngươi mang thêm vài bộ y phục cung, để phòng khi cần.”
Khương Du gật đầu. Trong lòng còn nghĩ nên mang thêm một chiếc chăn mỏng. Nàng thấy phía Thượng Cung Cục một dãy phòng nhỏ, tuy ghế dài nhưng thể nghỉ một lát buổi trưa.
Không bao lâu hai đến Ngự Thư Phòng — nơi hoàng đế xử lý chính vụ. Căn phòng tuy nhỏ, nhưng hôm nay nhiều đại thần nên trông khá chật.
Tạ Văn Lan dẫn Khương Du một góc khuất. Nếu chú ý kỹ thì gần như nhận nơi .
Bên cạnh họ là một chiếc bàn gỗ t.ử đàn. Trên bàn đặt giấy, b.út và nghiên mực — hiển nhiên là để Tạ Văn Lan ghi chép khi cần.
Một lúc hoàng đế bước . Khí sắc của ông hôm nay , sắc mặt tối. Sau khi xuống long ỷ, ông hỏi: “Hôm nay chuyện gì gấp ?”
Phía ông là Thái t.ử Lâm Bạc Chi. Khi hoàng đế xuống, cũng vị trí phía .
Một vị quan lập tức bước : “Bệ hạ, Doanh Châu mật báo khẩn.”
Khương Du đến hai chữ Doanh Châu, trong lòng liền thấy quen quen. nghĩ đến lời Tạ Văn Lan , bản tấu chương vẫn còn trong tay họ, kịp trình lên.
Nàng khỏi lắng tai .
Người gửi mật báo chính là Hạng Thông, quan phòng thủ Doanh Châu.
Trong mật báo rằng từ đầu năm nay, thủ lĩnh Đông Di tên Lam Thác liên tục dẫn quân quấy nhiễu dân chúng Doanh Châu. Họ thường xuyên xông thành cướp lương thực, khiến dân chúng lầm than.
Khương Du xong liền giật . Chẳng đúng là nội dung trong bản tấu nàng thấy ?
Hoàng đế cũng tỏ vẻ kinh ngạc: “Lam Thác… năm ngoái từng triều tiến cống ?”
Có đáp: “ . Năm ngoái trong tiệc thọ của bệ hạ, còn biểu diễn một khúc đao vũ. Bệ hạ long tâm đại duyệt, còn ban cho một thanh đao vàng bạc nạm ngọc.”
Hoàng đế nhớ , sắc mặt càng thêm khó tin.
Tả thị lang Bộ Binh Mậu Trầm bước : “Điện hạ, Đông Di chỉ là tiểu tộc, dám coi thường triều đình như . Thần cho rằng nên lập tức xuất binh trừng phạt.”
lời còn dứt thì một khác dậy.
Đó là Võ Nguyên — Thượng thư Bộ Lễ kiêm Đại học sĩ Văn Uyên Các, cũng là Nội các đại thần.
“Bệ hạ, vi thần cho rằng việc .”
Hoàng đế hỏi: “Vì ?”
Võ Nguyên dáng trung bình, mặc quan bào đỏ chính nhị phẩm, bổ t.ử thêu gà cảnh — địa vị cực cao trong triều.
Từ khi thủ phụ Triệu đại nhân bãi chức, ông là lớn tuổi và bối phận cao nhất, nên tạm thời giữ vị trí thủ phụ.
Ông chậm rãi: “Lam Thác từ đến nay luôn kính cẩn với triều đình. Sao thể đột nhiên gây hấn như ? Theo thần, lẽ chỉ là xung đột nhỏ nơi biên giới. Hạng đại nhân sợ triều đình trách phạt nên mới phóng đại sự việc.”
Mậu Trầm lập tức phản đối: “Võ đại nhân, chuyện như thể xem nhẹ?”
Ông tuy là văn thần nhưng vóc cao gầy rắn chắc, qua cũng là võ.
“Thần hiểu rõ Hạng đại nhân. Người việc cực kỳ cẩn trọng, tuyệt đối dễ dàng dâng tấu nếu việc nghiêm trọng.”
Khương Du thấy hai vị đại thần trong triều tranh luận đến đỏ mặt tía tai, chẳng khác nào hai con gà chọi đang đối đầu. Cảnh tượng đối với nàng phần mới mẻ, nên nhịn thêm vài .
Có lẽ vì ánh mắt của nàng quá trực diện, bất ngờ chạm ánh của Thái t.ử Lâm Bạc Chi.
Khương Du lập tức dời mắt , nhưng chỉ là ảo giác , nàng luôn cảm thấy ánh mắt của Lâm Bạc Chi vẫn còn dừng .
Cuộc tranh luận cuối cùng vẫn nghiêng về phía Võ đại nhân. Ông thuyết phục hoàng đế rằng mắt nên xuất binh, chỉ cần phái một đặc sứ đến Doanh Châu điều tra tình hình là .
Xử lý chính vụ vốn chẳng việc nhẹ nhàng. Tấu chương liên tiếp dâng lên, từng việc một đều do hoàng đế phê duyệt. Nếu chỉ vài câu là giải quyết xong thì còn đỡ, sợ nhất là những chuyện như việc Đông Di , hai bên tranh cãi dứt, tốn nhiều thời gian.
Đó còn là khi Nội các sàng lọc , phân rõ nặng nhẹ khẩn cấp .
Khi việc gần xong, bên ngoài trời tối.
Các đại thần lượt lui . Khương Du và Tạ Văn Lan phận thấp nhất, nên chờ đến cuối cùng mới rời . bước khỏi Ngự Thư Phòng, hai Trương công công bên cạnh hoàng đế gọi .
Trương công công : “Bệ hạ mời Khương đại nhân qua một chuyến.”
Tạ Văn Lan liền vui vẻ, khẽ đẩy Khương Du một cái: “Còn mau theo Trương công công qua đó.”
Trương công công thêm: “Tạ đại nhân, bệ hạ cũng mời ngài.”
Hai cùng rời Ngự Thư Phòng, về phía Càn Thanh cung.
Hoàng đế lúc thường phục, dựa thoải mái giường thấp, lưng là chiếc gối nhung màu thiên thanh. Ông Khương Du một lúc : “Ngươi là Khương thị ? Trẫm cũng ngờ ngươi Thượng Cung Cục.”
Nói xong, ông sang Tạ Văn Lan, nhẹ: “Tạ đại nhân, xem ngươi thêm một trợ thủ .”
Tạ Văn Lan dường như quen thuộc với hoàng đế, liền hỏi: “Hóa bệ hạ từng gặp Khương đại nhân ?”
Hoàng đế hiển nhiên nhắc chuyện gặp Khương Du. Ông vẫn còn giữ chút tình cũ với Triệu thủ phụ. Tuy vì đại cục mà buộc bãi chức ông , nhưng nhắc đến vẫn thấy vui.
Vì hoàng đế đổi sang chuyện khác, hỏi thăm về gia đình Khương Du.
“Nghe ngươi một nữ nhi? Tuổi tác cũng xấp xỉ Phúc Thành nhà trẫm. Vừa mấy ngày nữa trẫm định chọn vài đứa nhỏ bạn cho nó. Không bằng đưa con bé cung, để trẫm xem thử.”
Lời của hoàng đế tuy như chuyện phiếm, nhưng một khi , tự nhiên thể ngơ.
Khương Du từng gặp Phúc Thành, trưởng t.ử của Lâm Bạc Chi. Đó là nàng Chu Vương phủ .
Khi đứa bé từ trong phòng bước , mặc áo bông màu hạnh hoa hoa văn tròn, cổ đeo khóa vàng hình kim long. Gương mặt sinh .
Không hiểu vì , ngay cái đầu tiên Khương Du cảm thấy chút quen thuộc kỳ lạ.
Phúc Thành sắc mặt nhợt nhạt, trông thiếu sức sống. Tuy còn nhỏ, nhưng khi mang theo ánh mắt dò xét, khiến khác cảm thấy mấy dễ chịu.
Khương Du luôn cảm thấy tâm trí của đứa trẻ dường như vượt xa tuổi tác. Theo bản năng, nàng để nữ nhi tiếp xúc quá nhiều với nó.
nghĩ , đưa con bé cung một chuyến để thỉnh an hoàng đế cũng việc lớn. Còn chuyện bạn … Đỗ Thanh vốn là nữ t.ử, mới ba tuổi, tìm một cái cớ từ chối cũng khó.
…
Buổi tối khi khỏi cung, Khương Du đến cổng thấy Đỗ Hạo Ngọc đang chờ.
Hắn lười biếng tựa tường cung, đang trò chuyện với một thị vệ. Không hai chuyện gì mà tỏ hợp ý.
Thấy Khương Du bước , thị vệ : “Đại nhân, đây chắc là phu nhân của ngài?”
Đỗ Hạo Ngọc thấy nàng, đôi mắt cong cong, nụ sáng sủa: “A Du.”
Hắn chào tạm biệt thị vệ dẫn Khương Du lên xe ngựa. Khương Du bước xe giật , bởi nàng thấy Đỗ Thanh đang yên tĩnh sách.
“Thanh Nhi, con ở đây?”
Hóa Đỗ Hạo Ngọc đến học đường đón con gái , mới đến chờ nàng.
Thấy Khương Du, Đỗ Thanh lập tức nhảy lên, nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng buông, ríu rít : “Nương, nương muộn ? Con chờ nương lâu lắm .”
Khương Du ôm con gái lòng, chút xót xa, sang Đỗ Hạo Ngọc trách nhẹ: “Con bé còn nhỏ, để nó ở đây chờ ? Lỡ đói thì ?”
Đỗ Hạo Ngọc lập tức vẻ oan uổng: “Thanh Nhi, con giúp cha mới .”
Đỗ Thanh vội vàng giải thích: “Nương, là con tới.”
Khương Du xoa đầu con gái, hỏi: “Vì ?”
Xe ngựa lăn bánh trong con ngõ nhỏ. Những hạt mưa lộp bộp rơi mái xe, nhưng bên trong là một gia đình ba , ấm áp vô cùng.
Đỗ Thanh tươi : “Con xem nương mặc quan phục trông thế nào. Quả nhiên oai phong.”
Khương Du bật .
Nàng nghĩ oai phong gì . Trước mặt các vị các lão trong triều, nàng chỉ là một thậm chí còn chỗ , chỉ thể bên cạnh lặng lẽ lắng .
khi thấy ánh mắt ngưỡng mộ của con gái, trong lòng nàng dâng lên một niềm tự hào khó .
Khương Du khẽ hỏi: “Sau Thanh Nhi cũng giống nương, ?”
Nàng luôn cảm thấy con gái khác thường, lẽ sẽ nên chuyện lớn.
Đỗ Thanh lập tức gật đầu.
Nhìn hai con ôm , Đỗ Hạo Ngọc nhịn nở nụ .
…
Bên phía Khương Du lúc tràn đầy tiếng ấm áp, nhưng Chu Vương phủ trái ngược.
Quận chúa Gia Lan trong phòng, sắc mặt tái xanh. Bên cạnh, Thân ma ma đang kể chuyện xảy trong cung hôm nay.
“Nha đầu Khương thị đó thật chẳng hổ. Trước mặt bao nhiêu mà để điện hạ ôm như , chẳng lẽ nàng quên phu quân ?”
Quận chúa Gia Lan c.ắ.n c.h.ặ.t môi . nàng nổi giận như nữa. Sau trận bệnh nặng qua, nàng dường như hiểu rõ hơn ý tứ của Lâm Bạc Chi. Tình cảm giữa hai … từ lâu còn như .
Một lúc , nàng chậm rãi hỏi: “Phúc Thành đang gì?”
Sau khi trải qua cơn bệnh , Quận chúa Gia Lan cuối cùng cũng nhận : đối với nàng bây giờ, điều quan trọng nhất chính là trưởng t.ử Phúc Thành. Thái t.ử còn đến viện của nàng nữa, thì đứa con trai chính là chỗ dựa duy nhất.
Thân ma ma vốn tưởng hôm nay nàng sẽ nổi trận lôi đình như . Không ngờ Quận chúa Gia Lan chỉ tỏ vẻ khó chịu hỏi tới Phúc Thành, liền vội đáp: “Biết bệ hạ định chọn vài đứa nhỏ bạn cho , tiểu thế t.ử vui. Hôm nay còn ăn thêm một bát cháo, giờ thì ngủ .”
Quận chúa Gia Lan khẽ gật đầu. Lúc mặt nàng mới lộ một chút ý . ngoài cửa sổ, nàng bỗng : “Ngươi xem… điện hạ vẫn quên Khương thị ?”
Thân ma ma cảm thấy chuyện khó xảy , liền : “Lúc chính nàng rời . Bây giờ chồng con, chẳng lẽ còn dám… chuyện vô liêm sỉ như ?”
Quận chúa Gia Lan lạnh nhạt : “Lòng vốn dễ đổi. Khi nàng sống ở thôn quê, phận Thái t.ử cao quý đến mức nào. Nay kinh thành, thấy điện hạ cao cao tại thượng, tự nhiên sẽ sinh tâm tư khác.”
Thân ma ma xong, tức đến nghiến răng: “Thật là đồ hồ ly tinh.”
Quận chúa Gia Lan phản bác, rõ ràng cũng thấy lời mắng đó hả giận. Nàng chậm rãi : “Nếu điện hạ thích nàng … chúng cứ thành cho nàng .”
Thân ma ma ngạc nhiên: “Nương nương… ý ngài là?”
Ánh mắt Quận chúa Gia Lan lóe lên tia hận ý: “Để nàng … bại danh liệt.”
Thân ma ma khẽ sững . Quận chúa Gia Lan ghé sát tai bà dặn dò vài câu, thêm: “Chuyện ngươi đích theo dõi.”
Nói xong, nàng thản nhiên dậy: “Chuẩn nước… tắm.”
Thân ma ma vẫn còn chần chừ: “Nương nương, như … thật sự thích hợp ?”
ngẩng đầu thấy Quận chúa Gia Lan lạnh lùng .
“Sao? Ngay cả ngươi cũng lời ?”
Thân ma ma vội quỳ xuống: ““Nô tỳ dám!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thai-tu-gia-truy-the-hoa-tang-trang/chuong-39.html.]
Quận chúa Gia Lan hừ lạnh: “Ta để bệ hạ rõ. Vị Thái t.ử mà tưởng là đoan chính … thực chất tâm tư bẩn thỉu với thê t.ử của thần t.ử.”
Thân ma ma vẫn hiểu hết ý nàng. khi đầu , thấy Quận chúa Gia Lan đang thêu khăn tay cho Phúc Thành, bà lập tức hiểu .
Sắc mặt bà lập tức trắng bệch.
Quận chúa Gia Lan lạnh: “Ma ma… nếu còn ngày lành, ngươi nghĩ sẽ ?”
Thân ma ma vội cúi đầu: “Nương nương, nô tỳ chỉ là nhất thời sợ hãi. Nô tỳ tuyệt đối trung thành với .”
Quận chúa Gia Lan vì dùng lực quá mạnh mà bẻ gãy móng tay chăm sóc tỉ mỉ của . Nàng lạnh giọng: “Ngươi hiểu là .”
…
Ngày tháng trôi qua nhanh.
Chẳng mấy chốc sang tháng mười. Khương Du Thượng Cung Cục cũng hơn một tháng, việc dần trở nên quen thuộc.
Hôm đến lượt nàng trực đêm trong cung.
Khương Du hôm chỉ mang theo quần áo, mà thật sự đem cả một chiếc chăn mỏng đến đặt trong dãy phòng nhỏ phía Thượng Cung Cục, chuẩn nghỉ qua đêm ở đó.
Có lẽ vì đầu nàng ngủ trong cung nên Tạ Văn Lan vô cùng lo lắng, dặn dò đủ thứ. Mãi đến khi cửa cung sắp khóa, nàng mới bất đắc dĩ rời .
“Thông thường sẽ chuyện gì . Ngươi cứ yên tâm ngủ.”
Hoàng đế sức khỏe , ban đêm ít ngoài, nên quả thật cũng gì lo.
Khương Du buồn cảm động. Tạ Văn Lan đối với những khác thì nghiêm khắc, nhưng với nàng bao dung. Nếu nàng … thật sự sẽ phụ lòng kỳ vọng của Tạ Văn Lan.
Nghĩ , nàng nghiêm túc gật đầu.
Thời tiết càng lúc càng lạnh. Khương Du mượn một chiếc lò sưởi nhỏ đặt trong phòng. đến nửa đêm than cháy hết, ấm cũng tắt dần. Nàng cuộn tròn trong chăn, bọc như chiếc bánh chưng, mơ mơ màng màng ngủ .
Không qua bao lâu.
Trong cơn mơ hồ, nàng cảm thấy điều gì đó đúng. Dường như một ánh mắt đang chằm chằm .
Sau đó nàng cảm nhận ấm của một cơ thể.
Theo bản năng, Khương Du nhích gần nguồn ấm đó. Người thuận thế ôm nàng lòng.
…Ôm lòng? Khương Du lập tức tỉnh hẳn.
Nàng mở mắt, định kêu lên thì thấy một gương mặt quen thuộc. Trong lòng nàng kinh giận: “Điện hạ… ngài ở đây?”
Lâm Bạc Chi dùng tay nâng cằm nàng lên, buộc nàng thẳng : “Không ngươi gọi tới ?”
Khương Du sững sờ: “Hạ quan khi nào gọi điện hạ?”
Lâm Bạc Chi vốn cố kìm nén từ lâu. Lúc , cơn giận trong mắt càng sâu: “Đến lúc còn giả vờ ?”
Vừa , cúi xuống hôn mạnh lên môi Khương Du.
Nụ hôn khác với giọng lạnh lùng của — nóng bỏng, gấp gáp, như nuốt trọn nàng.
Khương Du thực sự dọa.
Trước đây hành động của Lâm Bạc Chi tuy đôi lúc vượt lễ, nhưng vẫn luôn giữ chừng mực. Chưa từng mất kiểm soát như thế.
“Lâm Bạc Chi!” Khương Du dùng sức đẩy : “Ngài rốt cuộc đang gì ?”
Lâm Bạc Chi sức lực lớn hơn nàng nhiều. Hắn vốn luyện võ, nhanh giữ c.h.ặ.t nàng , cúi xuống tiếp tục hôn.
Khương Du liều mạng chống cự, càng khiến tức giận hơn. Hắn cúi đầu hôn xuống cổ nàng…
Một lúc lâu .
Khương Du đột nhiên bật .
Lâm Bạc Chi chợt tỉnh táo . Lúc mới nhận quần áo hai rối loạn, suýt nữa thể vãn hồi.
Khương Du nhân cơ hội lùi xa, vội chụp lấy chiếc trâm ngọc rơi bên cạnh, đặt mũi nhọn lên cổ .
“Điện hạ. Nếu ngài còn tiếp tục… hạ quan chỉ thể lấy cái c.h.ế.t để giữ danh tiết.”
Trong phòng ngổn ngang quần áo, cả bộ quan phục xé rách — tất cả đều nhắc nhở Lâm Bạc Chi chuyện xảy .
dường như hối hận. Ngược , chợt nhận một điều.
“Vì ?”
“Chẳng lẽ ngươi cung… để tiếp cận ?”
“Ngày nào ngươi cũng trộm . Tưởng ?”
Khương Du chỉ thấy vô lý đến cực điểm: “Điện hạ. Hạ quan cung là vì con đường quan, vì tiếp cận ngài.”
“Nói đến trộm… hạ quan từng chuyện đó.”
Nàng thẳng , lạnh lùng thêm: “Ngược , điện hạ chằm chằm hạ quan… dường như còn nhiều hơn.”
Những lời Khương Du dứt khoát mà lạnh lùng, từng câu từng chữ rõ ràng. càng , sắc mặt Lâm Bạc Chi càng khó coi.
Khương Du vẫn bình tĩnh tiếp: “Điện hạ, hạ quan thành . Biểu ca đối với . Ta từng, cũng từng bất kỳ tâm tư nào khác. Chuyện quá khứ… là quá khứ.”
Lâm Bạc Chi nheo mắt . Ánh trăng rọi gương mặt , sắc mặt càng thêm âm trầm: “Ngươi… thật sự một chút cũng ?”
Khương Du trả lời chút do dự: “Không .”
Trong phòng vẫn còn vương thở ái . Cảm giác da thịt kề sát dường như vẫn còn đó. Vậy mà Khương Du thể những lời lạnh lùng như .
Lâm Bạc Chi hít sâu một . Dường như đến lúc mới thật sự hiểu hết ý tứ trong lời nàng. Hắn dậy, lấy một tờ giấy ném xuống mặt nàng.
“Vậy cái … do ngươi ?”
Khương Du run run nhặt tờ giấy lên. Khi rõ nội dung, đồng t.ử nàng co , vẻ mặt đầy kinh ngạc. ngay đó nàng giận dữ : “Chữ tuy giống của … nhưng .”
Sắc mặt Lâm Bạc Chi lập tức trầm xuống: “Ngươi mau dậy.”
“Điện hạ?”
“Có hại ngươi.”
Quả nhiên bao lâu , bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa dồn dập. Khương Du cố gắng trấn định tâm thần, hắng giọng hỏi: “Ai đó?”
Bên ngoài lập tức đáp: “Khương đại nhân, xin phiền mở cửa.”
Khương Du : “Đêm khuya, ngủ .”
tiếng gõ cửa vẫn dừng . Một thái giám ở ngoài quát: “Khương đại nhân, nếu ngài mở cửa thì đừng trách chúng vô lễ. Phá cửa!”
Khương Du liếc quanh phòng — lúc Lâm Bạc Chi còn ở đó. Nàng thở phào một : “Các ngươi định gì?”
Những bên ngoài giọng nàng chút hoảng loạn, càng thêm chắc chắn trong lòng. Chỉ vài cú mạnh, cửa phòng cạy tung. khi xông , họ chỉ thấy Khương Du một giường.
Khương Du sắc mặt xanh mét, tức giận quát: “Thật to gan! Ai cho các ngươi tự tiện phá cửa? Đây là Thượng Cung Cục, hậu viện nhà các ngươi. Ngày mai nhất định sẽ bẩm báo lên bệ hạ!”
Người dẫn đầu là thái giám cận của hoàng đế, tên Hàn Quý. Hắn lập tức nịnh: “Khương đại nhân hiểu lầm . Chính bệ hạ sai nô tài đến.”
“Bệ hạ?”
Tuy , Hàn Quý vẫn sai lục soát khắp phòng. tìm tìm cũng phát hiện điều gì.
Trong lòng bắt đầu hoảng hốt. Chẳng lẽ… sai?
Nếu trở về gì để báo cáo, hậu quả sẽ nhỏ. Nghĩ đến đó, mồ hôi lạnh trán chảy .
Lúc Khương Du mới chuyện kinh động đến hoàng đế.
Nàng khỏi nghĩ: rốt cuộc là ai giả mạo chữ của nàng, thư hẹn Thái t.ử đến đây? Ai Thái t.ử xảy chuyện?
May mà Lâm Bạc Chi phát hiện điều bất thường sớm. Trước khi những đến, rời bằng cửa .
Nếu thật sự bắt tại trận, danh tiếng của nàng sẽ hủy hoại. Không chỉ , Đỗ Hạo Ngọc cũng sẽ đời chê , còn Thượng Cung Cục tất nhiên cũng liên lụy.
Quan trọng hơn… Sau nàng còn mặt mũi nào đối diện với con gái?
Đỗ Thanh hiện giờ vô cùng sùng bái nàng. Ở học đường thường xuyên nhắc đến nương , nương đang việc ở Thượng Cung Cục, trong lời tràn đầy tự hào.
Hàn Quý tìm kiếm hồi lâu vẫn thu hoạch gì, cuối cùng chỉ thể cam lòng rời .
Sau khi họ , Khương Du mới phát hiện lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Cả đêm nàng ngủ, suy nghĩ hết khả năng đến khả năng khác.
Cuối cùng nàng rút một kết luận.
Người chuyện chỉ hủy hoại Thái t.ử, mà còn hủy hoại nàng, thậm chí tiện thể kéo sập luôn Thượng Cung Cục — một mũi tên trúng ba đích.
… ai như ?
Trong lòng Khương Du mơ hồ một đáp án, nhưng nàng dám tin. Dù đó tất cả — phận, địa vị, con cái…
Vậy tại còn đến mức ?
…
Sáng hôm khi Khương Du khỏi cung, sắc mặt nàng cực kỳ kém.
Hôm đó đúng lúc Đỗ Hạo Ngọc nghỉ phép nên đến đón nàng. Thấy nàng như , lập tức lo lắng hỏi: “Đêm qua ngủ ?”
Khương Du thấy vẻ lo lắng của , nhất thời nên thế nào. nhanh, Đỗ Hạo Ngọc thấy vết đỏ cổ nàng — dấu hôn kịp che kín.
Đêm qua Khương Du vẫn mặc áo ngoài nên Hàn Quý phát hiện. Hơn nữa cũng dám động tay động chân, vì Khương Du cung nữ bình thường mà là quan viên chính thức.
Sắc mặt Đỗ Hạo Ngọc lập tức trầm xuống. Cuối cùng Khương Du vẫn kể chuyện từ đầu đến cuối.
Hai im lặng lâu.
Sau khi thành , Đỗ Hạo Ngọc và Khương Du thực vẫn viên phòng. Ban đầu vì Khương Du m.a.n.g t.h.a.i nên tiện, đó vì nhiều nguyên nhân khác. Dần dần, chuyện trở thành điều cả hai đều tránh nhắc đến.
Xe ngựa lăn bánh đường. Ngoài tiếng roi ngựa của phu xe, gian vô cùng yên tĩnh.
Một lúc lâu xe dừng cổng nhà. Đỗ Hạo Ngọc xuống đỡ Khương Du xuống. Hai cùng .
Bỗng nhẹ giọng : “A Du… biểu ca chỉ mong sống vui vẻ và thuận lợi.”
Nghe , mắt Khương Du lập tức đỏ lên: “Biểu ca, …”
Đỗ Hạo Ngọc dịu dàng lau nước mắt cho nàng: “Nếu thích kinh thành, chúng thể từ quan rời .”
“Không vẫn luôn đến Bất Hàm Sơn ? Thanh Nhi cũng thích. Con bé còn gì mà ‘ vạn quyển sách bằng vạn dặm đường’. Vừa nhà cũng chút bạc.” Hắn tự giễu: “Nói thật hổ, bạc trong nhà đều do nương t.ử kiếm . Vi phu thật thấy áy náy. Thảo nào cứ sợ vợ.”
Nghe , Khương Du càng thấy chua xót.
Đỗ Hạo Ngọc từ đầu đến cuối vẫn luôn dịu dàng như , luôn thật lòng nghĩ cho nàng: “Ta… ai hại .”
Đỗ Hạo Ngọc nhẹ nhàng ôm nàng: “Đừng sợ. Ta và Thanh Nhi đều ở bên .”
“Biểu ca, …”
Đỗ Hạo Ngọc lắc đầu: “A Du. Từ khi cưới , mới cuộc sống thể thoải mái như . Như thế đủ . Dù thế nào… cũng sẽ luôn ở đây.”
Trong lòng Khương Du vô cùng áy náy. Nàng nắm lấy điều gì đó, nhưng sợ quá miễn cưỡng.
Còn Đỗ Hạo Ngọc dường như chẳng để tâm những điều đó. Điều quan tâm chỉ là nàng tổn thương .
Quả nhiên hôm ngoài. Cả ngày ở nhà cùng nàng sách, chữ, còn góp ý cho những bài văn nàng từng . Hai dần quên chuyện đêm qua.
Buổi chiều Khương Du ngủ say. Sau một đêm nghỉ, nàng thật sự mệt. Đỗ Hạo Ngọc bên giường nàng hồi lâu. Ánh mắt phức tạp.
Một lúc , nhẹ nhàng đắp chăn cho nàng, lặng lẽ ngoài, lên xe ngựa rời .
Đến chiều tối, Đỗ Thanh tan học trở về.
Lúc Khương Du tỉnh ngủ.
Nàng thấy con gái nhảy chân sáo bước sân. Ánh hoàng hôn chiếu lên gương mặt nhỏ xinh của con bé.
Trong khoảnh khắc… Gương mặt chồng lên gương mặt của Lâm Bạc Chi trong bóng đêm đêm qua. Khương Du bỗng kinh hãi nhận , hai … giống đến lạ.