THÁI TỬ KHÔNG MUỐN BỊ CHINH PHỤC - Chương 4.
Cập nhật lúc: 2026-03-21 20:31:56
Lượt xem: 93
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8phDyWKf80
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
12
Ta và Hách Liên Diệu thương đội. Khi nhận tin, cổng thành Yến thành phong tỏa.
Ngày hôm , long liễn của tân đế Thẩm Khoát đến bên ngoài thành.
Hắn dời đô, dường như chỉ là thông báo cho thiên hạ, sớm quyết định từ .
Dọc đường, bách tính chen chúc xem. Cấm quân nghiêm ngặt mở đường phía . Sáu con tuấn mã kéo theo một cỗ xe xa hoa vô cùng, xe khảm vàng bạc ngọc thạch, châu báu, rèm cửa sổ buông từng lớp sa mỏng đan sợi vàng. Thỉnh thoảng gió thổi hé mở một góc, mơ hồ thấy đàn ông tuấn tú bên trong.
Ta cũng theo một cái, chợt khựng .
Chu Lộ Sở đang trong xe theo giá, nhưng bộ váy lưu tiên màu hồng nàng, trâm cài châu ngọc đầu, tất cả đều là của .
Là đồ Liễu Yến Nghi để ở kinh thành.
Khi xe ngựa qua, mơ hồ truyền đến tiếng Thẩm Khoát khinh miệt:
“Tư thế của ngươi giống hệt một ả dâm phụ, nào nửa phần giống Nghi nhi của cô?”
“Đờ đẫn ngu ngốc, chút học thức. Ngươi cũng chỉ bộ y phục là giống nàng, sánh với nàng dù chỉ một phần?”
Tim chợt run lên dữ dội. Ta ngẩng đầu , Chu Lộ Sở bất động trong xe ngựa, hai mắt đỏ hoe, ánh trống rỗng hướng về phía xa, giống như một con rối.
Thân thể nàng ngừng run rẩy, ánh mắt hạ xuống, bụng vốn phẳng nhô lên một đường cong.
13
“Trong xe là nữ nhân nào ? Tân đế còn lập hậu, chẳng thứ nữ phủ Thái sư đột t.ử ?”
“Ta từng gặp nàng một ở hoàng trang. Người trong xe chính là Liễu Yến Nghi! Xem Thánh thượng vẫn để bụng chuyện nàng từng lẫn lộn với lưu dân, nên chịu cho danh phận.”
“Nếu là , hổ mà đ.â.m đầu c.h.ế.t .”
Nha của xong tức đỏ mắt, định xông lên dạy dỗ bọn họ một trận, nhưng trong xe là Thẩm Khoát lên tiếng :
“Nghe , bách tính đều ngươi là ả dâm phụ , ngươi còn sạch sẽ nữa.”
“Ngươi chinh phục cô, Hoàng hậu ? Cô sẽ thành cho ngươi, hôm khác sẽ chiếu cáo thiên hạ. ngươi thật bẩn, cô sợ ngươi bẩn cái tên của Nghi nhi.”
Trong lòng dâng lên một cơn chấn động dữ dội, cố nén buồn nôn mà rời khỏi đám đông. Ta dám nhận cao cao tại thượng là Thẩm Khoát nữa.
Hắn điên .
Hắn thật sự điên ?
Hách Liên Diệu chậm một chút mới đuổi theo, kỳ quái hỏi :
“Vì ngươi ngoài một ? Sắc mặt kém, xảy chuyện gì?”
Áo xộc xệch, phía là nha của với vẻ mặt hả hê.
Nha hừ lạnh:
“Mấy kẻ lắm mồm đó Vương gia nhà dạy dỗ một trận, xem bọn chúng còn dám bậy !”
Hách Liên Diệu ho khan một tiếng, giải thích thêm.
Theo việc Thẩm Khoát dời đô, quan viên Lục bộ cùng việc triều chính đều chuyển đến Yên Đô, bao gồm cả khoa cử.
Để trấn an sĩ t.ử đường xa, Thẩm Khoát ngày ngày giảng học ở Yến thành. Mà mỗi bài giảng, đều là văn chương năm đó cho .
14
“Ngươi mà hiểu? Ngươi cái gì , đồ vô dụng còn cút xuống!”
Mỗi Thẩm Khoát lộ diện, Chu Lộ Sở đều phía hầu hạ. Nàng mang thai, mặc y phục cung nữ nhưng cử chỉ mật với Hoàng đế, thường xuyên trở thành đề tài bàn tán của dân chúng.
Lúc , vì Chu Lộ Sở chọc giận Thẩm Khoát, dùng nghiên mực ném mạnh :
“Khóc cái gì? Ngươi giữ trinh tiết, lớn bụng, ngươi còn mặt mũi mà ?”
Chu Lộ Sở đến gần như ngất , mấy thái giám đỡ xuống. Thẩm Khoát cũng mất hứng, vội vàng kết thúc.
Khi hai chuẩn bước lên long liễn, Thẩm Khoát bỗng run lên. Ta cách đó xa họ.
“Nghi nhi...”
Chu Lộ Sở hoảng sợ, theo bản năng bám lấy tay áo Thẩm Khoát, đẩy mạnh sang một bên.
Ta mỉm , bước về phía hai , khẽ cúi , cố ý hỏi:
“Lâu ngày gặp, Thánh thượng và Chu thần y vẫn chứ? Nàng chinh phục ngài ?”
Chu Lộ Sở đột nhiên hét lên thê lương, ôm tai lùi liên tục, dường như Thẩm Khoát dày vò đến mức phát điên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thai-tu-khong-muon-bi-chinh-phuc/chuong-4.html.]
“Xem hai ân ái thật. Chu thần y m.a.n.g t.h.a.i mấy tháng ? Ta cứ nghĩ như ngươi tàn nhẫn độc ác, hại thể , thì bản cũng sẽ coi trọng con cái. Không ngờ ngươi bảo vệ đứa bé trong bụng đến ?”
Hơi thở Thẩm Khoát run rẩy, đuôi mắt đỏ lên, siết c.h.ặ.t t.a.y :
“Chuyện xảy khi nào? Là Chu Lộ Sở hại nàng? Là khi nào?!”
Chu Lộ Sở bỗng tỉnh táo , bò đến bên chân Thẩm Khoát:
“Không ! Nghe giải thích, chỉ đùa với nàng thôi! Thứ đó cực hàn, sẽ hại thể nàng, chỉ dạy dỗ nàng một chút!”
Thẩm Khoát đột nhiên im lặng. Đôi mắt tràn đầy hận ý từ cao xuống Chu Lộ Sở.
Một lát , một ma ma lâu năm bước lên, lấy từng bình từng lọ Chu Lộ Sở từng chế từ trong hòm t.h.u.ố.c, bóp miệng nàng, ép nàng uống từng chai một.
“Ưm... ... các ngươi, lũ cổ nhân sẽ kết cục !”
Thẩm Khoát nàng uống liền mấy bình, mới kéo lên long liễn, để ý đến tiếng kêu t.h.ả.m của Chu Lộ Sở.
Trong xe, hèn mọn nắm lấy ống tay áo bằng cả hai tay, dè dặt , thần sắc hỗn loạn:
“Cô khiến ả đó c.h.ế.t thây. Là bọn họ ép cô, phụ hoàng ép cô, kiêng kỵ cô. Cô bất đắc dĩ mới buông bỏ nàng! Nghi nhi, đừng giận nữa, cầu xin nàng...”
Ta cong môi hài lòng, nâng cằm , giọng mê hoặc:
“Thánh thượng về ? danh tiếng của hỏng . Cả Bắc triều đều chuyện của . Sĩ t.ử phê phán , nam nhân phỉ nhổ , còn sách nữa.”
“Vậy đây?”
Thẩm Khoát ngẩn vài nhịp, bỗng như bừng tỉnh:
“Kẻ nào mắng nàng, đều đáng c.h.ế.t. Sách nào dám bậy thì đốt sạch. Không ai phép nhắc chuyện nữa!”
Ta hài lòng mỉm .
Không lâu , khoa cử điện thí diễn . Những sĩ t.ử văn tài xuất chúng từ khắp nơi đều trượt bảng, còn đám văn còn thông ghi tên bảng vàng, phân bổ các bộ trong triều quan.
Thẩm Khoát còn hạ chỉ đốt sách khắp nơi. Sau , những gì bách tính đều do đích phê chuẩn, mới in ấn lưu truyền.
Hách Liên Diệu những thư sinh vội vã phố, khỏi cảm thán:
“Làm như , căn cơ của Bắc triều coi như c.h.ặ.t đứt .”
Ta ôm quyển sách quý tìm ở chợ, mỉm :
“Ta xứng hoàng đế.
Căn cơ hề mất. Sau những cổ tịch thể tiếp tục truyền bá ở Mạc Bắc.”
Thẩm Khoát rầm rộ thi hành tân chính, khiến dân chúng lầm than. Trong dân gian đều truyền rằng phát điên.
Không lâu là đầu xuân. Ta theo Mạc Bắc Vương đình cung yết kiến tân đế. Trên cung yến, Thẩm Khoát đột nhiên hạ chỉ chiếu cáo thiên hạ, lập cưới thứ nữ phủ Thái sư Liễu Yến Nghi Hoàng hậu.
Mà nắm tay bên cạnh, bụng lớn nặng nề, châu báu lộng lẫy, rõ ràng là Chu Lộ Sở.
15
Triều thần dám lên tiếng. Sứ giả các nước nhiệt tình kính rượu nịnh bợ đế hậu, Thẩm Khoát đều hài lòng nhận lấy. Hắn mặc hồng bào, da trắng như ngọc, lười biếng dựa long ỷ. Khi , khóe mắt nhướng, mang theo vài phần tà khí.
Hễ nhắc đến ba chữ “Liễu Yến Nghi”, Chu Lộ Sở liền run lên theo bản năng, còn Thẩm Khoát thì tự chủ về phía .
Hắn từ cao xuống đ.á.n.h giá , đột nhiên lên tiếng:
“Hoàng hậu, rót rượu cho khách .”
“Trước tiên kính Mạc Bắc Vương một chén, phu của cô.”
Chu Lộ Sở c.ắ.n môi, kéo thể nặng nề quỳ bàn Hách Liên Diệu. Vừa dừng thở một , phía Thẩm Khoát quát:
“Không quy củ! Dáng vẻ phong trần đó cho ai xem?!”
Chu Lộ Sở lập tức thẳng lưng, cúi đầu ngoan ngoãn rót rượu cho Hách Liên Diệu.
Hách Liên Diệu nhíu mày, định từ chối, ở bàn siết c.h.ặ.t t.a.y .
Chu Lộ Sở bất chấp đang mang thai, kính rượu bộ khách trong đại điện, lúc mới khiến Thẩm Khoát hài lòng.
Không ngờ, Thẩm Khoát , trêu chọc:
“Còn giới thiệu với chư vị. Hoàng hậu của cô cũng là một thần y nổi danh Bắc triều. Ai bệnh gì khó chữa, hôm nay cứ để nàng chữa luôn , coi như ân ban của cô.”
Lời dứt, cả điện xôn xao.
Không đến việc Bắc triều từng tiền lệ ban thưởng như , Chu Lộ Sở hiện tại dù cũng là Hoàng hậu, tại cung yến rót rượu, chữa bệnh cho một đám nam nhân, còn thể thống gì? Cớ gì hạ nhục nàng đến ?
“Chư vị đều ngại mở lời ? Vậy cô . Gần đây cô thấy gương mặt của Hoàng hậu thật xí. Hoàng hậu thể chế loại t.h.u.ố.c gì đó, để đổi một gương mặt khác ?”
Chu Lộ Sở siết c.h.ặ.t vạt váy, một lời.
Thẩm Khoát cao cao tại thượng, ánh mắt quét một vòng, cuối cùng dừng mặt :
“Cô thấy vị Hàm Sơn Quận chúa dung mạo như hoa phù dung, như tiên. Hoàng hậu thể dựa theo nàng mà chữa bản ?”