Thái tử phi họa tinh - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-01-30 09:33:19
Lượt xem: 72
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Dân nữ gác cho ạ.”
Ta ôn tồn an ủi, tự tiễn nàng đến gian viện hẻo lánh nơi ở, để nàng gặp Thái t.ử.
Thái t.ử nay coi Liên Hoa công chúa gì, là Trữ Quân của một nước, thể vì hồ đồ mà ảnh hưởng đến đại sự của ? Hăn chẳng qua chỉ là hưởng thụ cảm giác mập mờ Liên Hoa công chúa theo đuổi, lấy đó lý do để chịu trách nhiệm với Liên Hoa mà thôi.
Hôm nay tế bái vô cùng quan trọng, công chúa và Thái t.ử dám ở lâu, nhiều nhất cũng chỉ là vài câu dịu dàng, an ủi một chút là cùng.
…
Trên váy áo của Liên Hoa công chúa phấn hoa tình mà cẩn thận rắc lên. Nữ t.ử ngửi thấy chỉ cảm thấy hương thơm dễ chịu, nhưng nam t.ử sẽ khơi dậy d.ụ.c vọng mãnh liệt.
Có sự cám dỗ của phấn hoa tình, cũng xem thử Thái t.ử còn giữ nổi phòng tuyến nam nữ .
Nhìn cánh cửa sân đóng c.h.ặ.t, lạnh một tiếng, xoay rời .
7.
Quay Phật đường, Hoàng thượng đang bái Phật, lưng mấy vị hoàng t.ử và phi tần im lặng quỳ bái.
Ta ngoan ngoãn hầu hạ bên cạnh, họ thảo luận.
Mãi cho đến khi đến một vấn đề Phật pháp, mấy vị hoàng t.ử và phi tần trả lời , mới trả lời, bộ quá trình cử chỉ đoan trang, lời căn cứ.
Hoàng thượng hài lòng gật đầu: “Đích nữ Khương gia kiến thức sâu rộng, tệ.”
Ta cúi đầu : “Là do Thái t.ử điện hạ dạy dỗ dân nữ ạ. Điện hạ chăm chỉ cần mẫn, thỉnh thoảng đến Thánh tự cũng đều là để cầu phúc cho giang sơn xã tắc. Điện hạ vốn định hôm nay sẽ ở bên bệ hạ nhiều hơn, nhưng ngờ đột nhiên mắc bệnh cấp tính, đang nghỉ ngơi trong phòng của dân nữ ạ.”
“Thái t.ử bệnh ư?” Hoàng thượng dậy, “Trẫm xem xem.”
Ta đương nhiên dẫn đường.
Khi đến gian viện hẻo lánh nơi ở, thấy cửa lớn đóng c.h.ặ.t, Hoàng thượng lộ vẻ vui.
Ta đẩy cửa sân, đến gần, liền thấy tiếng thở dốc dâm mĩ của nam nữ.
Sắc mặt Hoàng thượng càng đen hơn, hai lời, bước nhanh tới, đẩy thẳng cửa phòng.
Cảnh tượng trong phòng lộ mắt , chỉ thấy hai trong phòng y phục xộc xệch, khí nồng nặc mùi hương d.ụ.c vọng khiến buồn nôn, mà Thái t.ử ôm trong lòng, chính là Liên Hoa công chúa.
Hai đang mê man tình ái cắt ngang, ngây tại chỗ.
Bị bắt quả tang đột ngột, Liên Hoa công chúa hét lên một tiếng, ngất trong vòng tay Thái t.ử.
Hoàng thượng tái mặt vì giận, vớ lấy lư hương bên cạnh ném tới: “Nghiệt chướng!”
Sau đó, ánh mắt sắc lạnh rơi xuống .
Ta lập tức quỳ xuống đất, dõng dạc : “Hoàng thượng minh giám, công chúa si mê Thái t.ử điện hạ, thậm chí nhiều uy h.i.ế.p dân nữ để mời Thái t.ử. Nếu theo, liền đ.á.n.h c.h.ử.i dân nữ.”
“Dân nữ dám theo, nhưng cũng mối tình l.o.ạ.n l.u.â.n thể dung thứ, cho nên mới nghĩ kế để dẫn bệ hạ đến… Công chúa hoang đường thì cũng thôi , nhưng danh tiếng của Thái t.ử điện hạ thể màng đến ạ!”
Nói xong kéo tay áo lên, để lộ vết m.á.u cánh tay, ngẩng đầu lên, mặt đẫm lệ, dáng vẻ đáng thương.
Vết thương đương nhiên là do tự , nhưng là do công chúa , ai thể phản bác?
Hoàng thượng nổi giận, lập tức cho gọi mấy vị tăng nhân đến hỏi chuyện.
Họ đều tận mắt chứng kiến công chúa hành hạ, đ.á.n.h đập . Có lời chứng của họ, lời của càng thêm đáng tin.
Lúc Liên Hoa tỉnh , màng đến thể trần truồng của , lao tới g.i.ế.c .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thai-tu-phi-hoa-tinh/chuong-4.html.]
“Con tiện nhân ! Ngươi gài bẫy !”
“Ngươi đáng c.h.ế.t, g.i.ế.c ngươi…”
Ta mắt ngấn lệ : “Xin công chúa, dân nữ cũng là vì Thái t.ử điện hạ…”
Liên Hoa điên cuồng lớn: “Vì Thái t.ử ư? Ngươi tưởng ngươi còn thể gả cho ngài ? Con tiện nhân ch.ó heo bằng nhà ngươi!”
Nàng hét lên: “Khương Ninh An sớm thất ! Nàng xứng Thái t.ử phi!”
Ta run rẩy, nghẹn ngào : “Sao thể vì tức giận nhất thời mà hủy hoại thanh danh của dân nữ? Dân nữ trong sạch, một lòng ở Thánh tự cầu phúc cho bệ hạ, thể thất ?”
Nói xong, vén tay áo lên cao hơn, để lộ thủ cung sa đỏ tươi cánh tay.
Tiếng hét của Liên Hoa công chúa tức thì im bặt, nàng kinh ngạc cánh tay , lẩm bẩm lắc đầu: “Không thể nào…”
Phải, nàng đương nhiên cảm thấy thể nào. Tỷ tỷ thị vệ của nàng xâm phạm, hành hạ, đầy thương tích, thể thủ cung sa ?
Người mặt nàng bây giờ, là họa tinh Khương Ninh Tuyết mà.
Ta khiêu khích nhếch môi, mấp máy môi, tiếng động với nàng : “Ngươi c.h.ế.t chắc .”
Liên Hoa công chúa càng thêm điên cuồng, gào thét: “Nàng Khương Ninh An! Khương Ninh An thị vệ của ngủ cùng , sớm còn là xử nữ! Ta tận mắt thấy, nàng là một con dâm phụ!”
Sắc mặt Hoàng thượng u ám, ngài trừng mắt mẫu của Liên Hoa công chúa là Đức phi.
Tiếp đó, cung nữ hầu cận bước lên đ.á.n.h ngất Liên Hoa, kéo trong phòng.
Ta phủ phục đất, từng chữ một : “Dân nữ mắng vài câu , nhưng nếu công chúa điên cuồng bậy, ảnh hưởng đến danh tiếng của Thái t.ử điện hạ thì …”
Hoàng thượng trầm mặt : “Công chúa mắc chứng hoang tưởng, cấm túc tại hạ cung, cả đời bước nửa bước!”
Thế mà g.i.ế.c ?
Ta cúi đầu, nhếch lên một nụ khát m.á.u, xem vẫn tự tay tay thôi.
8.
Vụ việc hoang đường l.o.ạ.n l.u.â.n , kết thúc bằng việc Liên Hoa công chúa cấm túc.
Lễ Thanh Minh qua , trở về phủ lễ cập kê, đó quá trình thành hôn bắt đầu theo đúng trình tự.
Nạp thái, hỏi bát tự, định ngày cưới… Ta tỏ vô cùng mực thước, đối nhân xử thế hảo gì chê trách, nhận vô lời tán thưởng.
Hôn sự của và Thái t.ử ngày càng đồn xa ở kinh thành, là đôi tình nhân thần tiên mà ai ai cũng ngưỡng mộ.
Nghe Liên Hoa công chúa nhốt trong hạ cung ngày càng điên cuồng, đặc biệt là khi tin và Thái t.ử sắp thành chuyện , thậm chí còn tức giận đến nỗi c.h.é.m gãy một cánh cửa.
Cung nữ hầu hạ bên cạnh nàng ai cũng tránh kịp, trốn còn một ai.
Ngày đại hôn, mười dặm hồng trang, rước dâu linh đình.
Lúc phụ mẫu tiễn , mắt đỏ hoe, dường như sẽ bao giờ gặp .
Người khác chỉ cho rằng họ thương nữ nhi, nhưng rằng họ đang lo lắng của , sợ rằng sẽ bao giờ trở về nữa.
Ta mỉm an ủi họ: Yên tâm , kẻ hại c.h.ế.t tỷ tỷ còn đền mạng, thể c.h.ế.t ?
Ta kiệu hoa rước phủ Thái t.ử.
Mọi chuyện đều thuận lợi.