Thái tử phi họa tinh - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-01-30 09:33:38
Lượt xem: 109

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vì vở kịch ở Thánh tự, Thái t.ử cũng nghi ngờ về việc còn là xử nữ , mãi cho đến đêm động phòng hoa chúc, thấy vệt m.á.u đỏ giường, mới hài lòng gật đầu.

“Ninh An, ngươi cô thất vọng.”

Ta mỉm , đáy mắt một màu lạnh lẽo.

Ngươi và Liên Hoa gian díu, trong phủ bao nhiêu thị , tư cách gì mà kén chọn ?

“Thiếp nhất định sẽ để điện hạ thất vọng.”

Ta dịu dàng , đối với cầu tất ứng, phục vụ chu đáo.

Ta là họa tinh mà, để xem chịu nổi sự gần gũi của họa tinh nhé.

9.

Sau đêm tân hôn, Thái t.ử cảm lạnh đổ bệnh.

Ngày hôm một cung bái kiến Hoàng thượng, Hoàng hậu.

Thỉnh an xong, xuất cung mà rẽ cung của Đức phi, Liên Hoa nhốt ở đó.

Nàng điên điên khùng khùng, nhưng thấy liền nhận , lao thẳng về phía .

“Con tiện nhân, bóp c.h.ế.t ngươi!”

Ta bắt lấy đôi tay đang lao tới của nàng , mỉm : “Điện hạ gần đây khỏe ? Xem vẫn khỏi bệnh hẳn nhỉ?”

Miệng Liên Hoa lẩm bẩm c.h.ử.i rủa, chỉ nghĩ cách bóp c.h.ế.t , để ý đến .

Ta giả vờ quan tâm, cúi chỉnh váy áo cho nàng , dịu giọng:

“Điện hạ là công chúa một nước, giữ gìn dung nghi, nếu thì lấy phò mã?”

Hai chữ “phò mã” khiến nàng lập tức biến sắc, nhưng ép tỉnh táo, lạnh lùng :

“Khương Ninh An, ngươi gì đáng để đắc ý? Thái t.ử ca ca căn bản thích ngươi, ngươi cũng chỉ thể thủ tiết nơi khuê phòng suốt cả đời mà thôi.”

Ta cong mắt , nhẹ nhàng :

“Ta Khương Ninh An… là Khương Ninh Tuyết.”

Nàng trợn trừng hai mắt.

Ta chậm rãi chỉnh tóc cho nàng , giọng nhẹ như gió xuân, nhưng từng chữ lạnh như băng giá:

“Ngươi hại c.h.ế.t tỷ tỷ , đến đây là để báo thù. Ta sẽ chỉ hủy hoại tất cả những gì ngươi đang , mà còn cướp thứ ngươi mơ tưởng, chẳng hạn như…Thái t.ử. , cái ả ngu xuẩn Hồ Tuệ Nhi g.i.ế.c , tay chân của ả, cũng sẽ từng bước thanh lý.”

Nàng c.h.ế.t lặng, sắc mặt trắng bệch, sát khí bùng lên, bất chợt nhào tới:

“Ta g.i.ế.c ngươi!”

Nàng bóp c.h.ế.t , nhưng ngờ, trong tay áo sớm giấu sẵn một con d.a.o găm.

Chỉ trong chớp mắt, lưỡi d.a.o cứa ngang cổ họng nàng .

Máu phun tung tóe lên váy áo . Một tay nàng ôm lấy cổ, tay run rẩy chỉ , môi mấp máy thành lời:

“Ngươi… Khương…”

Ta khẽ mỉm với nàng , thẳng tay đ.â.m con d.a.o găm n.g.ự.c .

Sau đó, giả vờ ngất .

Ta c.h.ế.t, con d.a.o tuy đ.â.m n.g.ự.c nhưng cố ý nghiêng lệch, tránh chỗ hiểm.

Khi trong cung kéo đến, Liên Hoa sớm mất m.á.u quá nhiều mà c.h.ế.t.

Nha theo , là Liên Hoa công chúa đột nhiên gây khó dễ, đ.â.m Thái t.ử phi một nhát, đó c.ắ.t c.ổ tự vẫn.

Còn thương nặng mà hôn mê, đưa về phủ Thái t.ử.

Tuy Liên Hoa công chúa vốn hoang đường, nửa tỉnh nửa mê, nhưng dù cũng là ái nữ Hoàng thượng yêu chiều hết mực. Nay nàng đột ngột qua đời, Hoàng thượng chỉ bi thương mà còn vô cùng phẫn nộ.

Phụ nhân cơ hội dâng sớ lên triều, tấu rằng công chúa sa ngã, tất là do kẻ hầu hạ bên cạnh phẩm hạnh, lâu ngày dẫn dắt con đường lầm lạc. Nay công chúa mất, những kẻ cận bên nàng , cũng khó tránh khỏi liên lụy.

Hoàng thượng xong, cảm thấy lý, liền hạ chỉ: bộ thị vệ, cung nữ, ma ma từng theo hầu, dạy dỗ Liên Hoa đều ban cho cái c.h.ế.t.

Ngay cả những kẻ từng thư đồng, tay sai giúp sức cho công chúa, cũng nghiêm lệnh điều tra, kẻ thì chịu phạt, kẻ thì lưu đày biệt xứ.

Đức phi vì che chở cho Liên Hoa mà cũng giáng cấp, chẳng bao lâu , sủng ái trong hậu cung tân sủng mới đoạt sạch. Bà rơi cảnh thất thế, còn ngày vinh hiển.

10.

Khi tin tức truyền đến, nha đang bưng t.h.u.ố.c bổ và các vật phẩm mà Hoàng thượng ban thưởng, bảo bồi bổ thể cho .

Nha theo hầu bây giờ, chính là Thanh Y từng hầu hạ tỷ tỷ.

Nàng vui mừng đến phát : “Tiểu thư, cuối cùng chúng cũng báo thù . Những kẻ hại… , đều nhận báo ứng .”

Ta lau nước mắt mặt nàng, nhếch môi: “Không, vẫn còn một nữa.”

Sau khi vết thương lành , liền tự chăm sóc Thái t.ử.

Nói cũng lạ, chỉ là một trận cảm lạnh, mà Thái t.ử mãi vẫn khỏi, thậm chí còn ngày càng nặng hơn.

Ta ngày ngày bận rộn , tự sắc t.h.u.ố.c, chăm sóc sinh hoạt thường ngày, ai thể chê trách một điểm nào.

bệnh của Thái t.ử vẫn khỏi.

Đương nhiên là khỏi , vì là chăm sóc ngài mà.

Khi sắc t.h.u.ố.c, luôn cẩn thận cho thêm nhiều nước, t.h.u.ố.c sắc đủ công hiệu.

Ta còn đặc biệt dâng lên Thái t.ử những món bổ Hoàng thượng ban thưởng, quên mất rằng thể vốn thể hấp thu, chẳng những bồi bổ gì, mà ngược còn khiến khí huyết suy tổn thêm.

Những đêm oi bức khó ngủ, sơ ý quên rằng điện hạ vẫn khỏi cảm lạnh, thế là len lén mở cửa sổ cho thoáng gió, mong dễ ngủ hơn một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thai-tu-phi-hoa-tinh/chuong-6.html.]

Huống hồ, vốn là họa tinh, ngày ngày gần gũi bên cạnh, họa khí tất nhiên cũng nhiễm sang ít.

Nửa năm trôi qua, Thái t.ử điện hạ quả nhiên liệt giường.

Sau đó bệnh tình càng lúc càng nặng, cuối cùng chuyển thành bệnh lao.

Thực chuyện cũng chẳng thể trách . Hôm , Thái t.ử cứ nằng nặc đòi sách trong phòng ngủ, bèn gọi hai tiểu đồng tới khiêng bàn sách .

Không ngờ trong đó một đang mang mầm bệnh lao, Thái t.ử thể nhược nhiều năm, liền lây nhiễm.

Hoàng thượng và Hoàng hậu lo đến như lửa cháy bên lưng, sai vô ngự y đến chẩn trị. khi là bệnh lao, bọn họ liền mất hết hy vọng.

Hiện tại, trong triều bắt đầu âm thầm lựa chọn kế vị tiếp theo.

Chỉ , vẫn rời bỏ, ngày đêm tận tâm chăm sóc Thái t.ử.

Thấy Thái t.ử ăn ngon miệng, đặc biệt bảo nhà bếp chuẩn những món ăn cay nồng, kết quả ăn xong bệnh tình càng nặng hơn, ho đến suýt ngất .

Nhìn Thái t.ử thở ngày càng khó khăn, càng tự chăm sóc , trong phủ ai cũng cảm động tình sâu nghĩa nặng của .

Lúc Thái t.ử hấp hối, nắm lấy tay , đầy vẻ áy náy: “Ninh An, cô xin nàng, thể cho nàng một tương lai tươi sáng.”

Một câu , thở lâu mới thể hết.

Ta dịu dàng lắc đầu: “Những ngày tháng hiện tại cũng , mãn nguyện .”

Thái t.ử yếu ớt : “Cô sắp qua khỏi , khi , hãy để cô mặt nàng nữa .”

Để phòng lây nhiễm, khi chăm sóc , luôn đeo khẩu trang.

Ta lắc đầu: “Điện hạ, sợ lây nhiễm, tháo ạ.”

Thái t.ử: “…”

Hắn ngẩn một lúc, một lát mới thể tin nổi : “Nàng… sợ c.h.ế.t đến thế ?”

“Ai mà sợ c.h.ế.t chứ?” Ta hỏi .

“Cô sắp qua khỏi , chẳng lẽ… nàng cùng cô… ?”

Ta : “Sống như , ai mà c.h.ế.t chứ? Điện hạ, khi c.h.ế.t , sẽ là chủ nhân của nơi . Với phận quả phụ, sẽ phong Vương phi, cả đời cơm áo lo, thậm chí còn thể nuôi vài nam sủng, mỹ nam vây quanh, chẳng ?”

Nghĩ đến những ngày tháng , suýt nữa bật thành tiếng.

Thái t.ử hít một khí lạnh: “Chẳng lẽ nàng đối với cô… một chút tình cảm thật nào ?”

Ta nheo mắt : “Đương nhiên là , lúc nào cũng mong điện hạ sớm c.h.ế.t .”

“Nàng… khụ khụ khụ khụ!”

Hắn ho một trận dữ dội, cả tơ m.á.u b.ắ.n .

May mà đủ xa.

Ta mỉm : “Từ lúc Liên Hoa công chúa bắt nạt, hận điện hạ .”

Thái t.ử ngẩn , cố gắng biện minh: “Cô… gì nàng …”

Ta thu nụ , thờ ơ : “Phải, chính vì điện hạ gì cả.”

Chỉ cần giúp tỷ tỷ một câu, lẽ tỷ c.h.ế.t.

Dường như thấy sự lạnh lẽo trong mắt , dần dần chút sợ hãi, bắt đầu lớn tiếng đập giường: “Người ! Người …”

“Điện hạ đừng gọi nữa, ngoài , ai .”

Ta cuối, mỉm dịu dàng: “Trước khi điện hạ qua đời, sẽ luôn tận tâm chăm sóc điện hạ thật .”

11.

Ba ngày , Thái t.ử qua đời.

Vinh Vương phủ treo lụa trắng cửa để tỏ lòng thương tiếc, nhưng ai , bắt đầu lựa chọn những nam sủng hợp ý .

Khi Thái t.ử hạ táng, đau đớn tột cùng, lăng mộ đến ngất mấy , những mặt ai cũng cảm động.

Sau đó, Hoàng thượng phong Vinh Vương phi, từ nay hưởng phẩm cấp Vương phi, phủ Thái t.ử cũ đổi thành Vinh Vương phủ, cần dọn , cả đời phú quý ngút trời.

Phụ mẫu cũng nhờ thăng cấp, Khương gia một nữa thuận buồm xuôi gió, phụ thậm chí còn phong đến tam phẩm, nhất thời quyền cao chức trọng.

Kinh thành đều đồn rằng, sự phát đạt của Khương gia đều là nhờ phúc tinh là , phúc tinh giáng thế, Khương gia ắt sẽ trở thành một trong những sĩ tộc hàng đầu kinh thành.

Còn về việc tại Thái t.ử hưởng phúc khí mà sớm qua đời, nhất định là do mệnh cách của đủ, chịu nổi sự gia trì của phúc tinh, kết quả ngược .

Lúc đó, đang trong vòng tay của nam sủng mà yêu thích nhất, tận hưởng từng miếng bánh mà đút cho.

Giọng dịu dàng quyến rũ: “Vương phi, nô tài nguyện ở trong phủ cả đời bầu bạn với .”

Ta liếc một cái: “Thật ?”

rõ ràng thấy lén lút lấy đồ trong Vương phủ mang cầm cố, còn nuôi một nữ nhân bên ngoài.

Hắn xoa vai cho , đùa giỡn: “Đương nhiên là thật , trong lòng nô tài chỉ một Vương phi thôi.”

Ta nhếch môi, dậy, hiệu cho thị vệ.

Thị vệ hai lời, rút kiếm đ.â.m xuyên qua n.g.ự.c .

Hắn ngây , nôn m.á.u, đưa tay về phía : “Vương phi…”

Ta lắc đầu: “Ngươi ngoan, lưng quá nhiều chuyện , thôi thì cho ngươi một cơ hội sửa sai. Xuống đó, hầu hạ cho tỷ tỷ của , sẽ đốt nhiều tiền giấy cho ngươi.”

Nói xong, thị vệ rút kiếm, tắt thở.

Thật đáng tiếc, rõ ràng thích .

may mà trong Vương phủ nhiều nam sủng, đổi một khác là .

(Hết)

Loading...