"Chúng thương hại những , ai thương hại chúng ? Chúng cứ việc của là !" Lận Trăn an ủi Mộc Cửu Nguyệt: "Chúng thể bảo vệ năm mươi vạn của căn cứ Bình Minh, là công đức vô lượng !"
Mộc Cửu Nguyệt gật đầu, định gì đó.
Thì thấy phía truyền đến một trận ồn ào.
Dường như đang tới.
Mộc Cửu Nguyệt vốn tính tò mò, lập tức yên nữa, lững thững qua xem.
Đến gần một cái.
Hầy.
Người đúng là nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến.
Vừa nãy còn cùng Lận Trăn bố của Vệ Liệt, đây , chính chủ đến !
Bố của Vệ Liệt tên là Vệ Tinh Diệu, năm nay hơn năm mươi tuổi.
Trông cũng dáng hình lắm.
Dù cũng phú hào cả đời, chỉ cần ngũ quan đoan chính, về cơ bản đều khó đến .
Vệ Tinh Diệu Vệ Liệt theo Kỳ Vô Quá đến Khu trú ẩn Tây Nam, lập tức dẫn theo vợ con đến, là đón con trai về nhà.
Mộc Cửu Nguyệt liếc Vệ phu nhân ăn mặc trang điểm như gái bao bên cạnh, con trai út trắng trẻo non nớt cạnh bà , liền cảm thấy chút thú vị.
"Tiểu Liệt, đến Khu trú ẩn Tây Nam , thể về nhà ở chứ? Bố con mấy năm nay vẫn luôn nhớ mong con! Dì cũng , vẫn luôn lo lắng cho con. Thế giới bên ngoài đến , bằng ở nhà ?"
"Anh , mau về nhà ! Chúng đều là một nhà, đương nhiên là ở bên chứ!"
Mộc Cửu Nguyệt thấy, khi hai họ những lời , ánh mắt vô cùng chân thành, đủ thấy là thực sự Vệ Liệt về.
Tại nhỉ?
Chẳng lẽ bà Vệ phu nhân trẻ sợ Vệ Liệt về tranh giành gia sản với con trai ruột của bà ?
Tuyền Lê
Hay là, Vệ Tinh Diệu nghèo , căn bản chẳng còn gia sản gì đáng kể, đó trong tay Vệ Liệt tiền vật tư, nên bám Vệ Liệt?
Cũng khả năng nha!
Lúc Vệ Tinh Diệu đến Khu trú ẩn Tây Nam, chỉ mang theo vàng và một vật tư thiết yếu, những thứ khác đều bán rẻ xử lý hết.
Mà vàng , tám chín phần mười là dâng cho Kỳ Vô Quá để đổi lấy địa vị ở Khu trú ẩn Tây Nam.
con mà, một khi còn giá trị lợi dụng, thì thật sự là vô dụng.
Vệ Tinh Diệu một khi bài xích, sẽ khó chen chân cái vòng tròn bên trong đó nữa.
Mình dường như nẫng tay của ông chỉ một cái kho vàng nhỏ nhỉ?
Khà khà khà.
Thật ngại quá mất!
Cản trở con đường thăng quan tiến chức của ông !
một chút áy náy cũng nhé!
Cái ông Vệ Tinh Diệu đây chướng mắt đứa con cả là Vệ Liệt, bây giờ trông mong cầu xin con cả nuôi dưỡng tuổi già !
Chậc chậc chậc.
Sao thế ?
Con trai út bán m.ô.n.g thành công ?
Trông cũng đến nỗi nào, ai thèm chứ?
Có lẽ ánh mắt đ.á.n.h giá gia đình họ của Mộc Cửu Nguyệt quá mức suồng sã, lập tức thu hút sự chú ý của họ.
"Vệ Liệt, vị là..." Vệ phu nhân rõ còn cố hỏi.
Vệ Liệt nhạt nhẽo trả lời: "Đây là Căn cứ trưởng của căn cứ Bình Minh chúng , Mộc Cửu Nguyệt."
"Hóa là Căn cứ trưởng Mộc! Ngưỡng mộ lâu!" Vệ phu nhân õng ẹo tới, định bắt tay với Mộc Cửu Nguyệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tham-hoa-ap-den-om-kho-hang-tram-ty-ta-tung-hoanh-ngay-tan-the/chuong-364-den-khu-tru-an-tay-nam.html.]
Mộc Cửu Nguyệt né tránh: "Vệ phu nhân thật là tự nhiên như ở nhà nhỉ!"
Xung quanh ít phì thành tiếng, rõ ràng là nể mặt gia đình Vệ Tinh Diệu.
Vệ phu nhân và Vệ Tinh Diệu đều chút sượng mặt.
Con trai út của Vệ Tinh Diệu tên là Vệ Sâm, dù tuổi còn nhỏ, tâm cơ kém, nên nhịn , lập tức mở miệng : "Nếu nể tình cô thể sẽ gả nhà họ Vệ chúng , mới thèm chào hỏi cô ! Người phụ nữ như cô, một chút nữ tính cũng , tương lai chăm sóc cả nhà, hầu hạ bố chồng?"
Mộc Cửu Nguyệt kinh ngạc ba một nhà bọn họ: "Từ từ , ai với các là gả nhà các thế? Các xứng ?"
Vệ Liệt cũng thấy hổ .
Tâm tư của đối với Mộc Cửu Nguyệt che giấu kỹ, ai phát hiện tình cảm của .
Không ngờ hôm nay trong một cảnh như thế , nhà của vạch trần.
Điều khiến vô cùng khó xử.
May mà, Mộc Cửu Nguyệt đối xử với vẫn .
Mộc Cửu Nguyệt : "Mặt mũi lớn đến mức nào mà dám những lời cho cửa nhà các thế hả?! nhớ là, Vệ Liệt từ khi còn nhỏ ông đuổi khỏi nhà, tự lập mà? Sao thế? Thấy đứa con cả ông vứt bỏ tiền đồ , liền vác cái mặt dày , đóng giả cha hiền từ ? Sao thế? Chê một đứa con cả đủ cho các hút m.á.u, còn vượt cấp ăn vạ, ăn vạ lên ? Muốn biến thành túi m.á.u của nhà các ? Không chứ, các não ? Mộc Cửu Nguyệt là để các tùy tiện ăn vạ ?"
Mộc Cửu Nguyệt sang với Vệ Liệt: "Hắn ăn vạ , vui!"
Vệ Liệt : "Ai cô vui, cô cứ đ.á.n.h kẻ đó!"
"Được!" Mộc Cửu Nguyệt trở tay giật lấy cây roi từ trong tay Tuyết Diên đang xem náo nhiệt bên cạnh, quất thẳng về phía Vệ Sâm!
Chát!
Một roi đ.á.n.h nhanh mạnh chuẩn.
Vệ Sâm hét t.h.ả.m một tiếng, trực tiếp quất ngất xỉu.
Tuyết Diên trợn mắt: "Cô đ.á.n.h thì đ.á.n.h , lấy roi của gì?"
Mộc Cửu Nguyệt trả roi cho cô , hì hì: "Chẳng hôm đó thấy cô cầm roi quất , cảm thấy thú vị ? Cho nên mượn dùng một chút! Đừng keo kiệt như thế! Đều đến địa bàn của cô , mượn v.ũ k.h.í dùng một tí thì ?"
Tuyết Diên sắp miễn dịch với độ mặt dày và vô của Mộc Cửu Nguyệt .
Thật sự.
Nói lý lẽ với loại là vô ích!
Mặc dù cô cũng chẳng lý lẽ gì cho cam!
"Con ơi!" Vệ phu nhân hét lên t.h.ả.m thiết nhào lên Vệ Sâm, sang lóc với chồng : "Ông xã, mau cứu con trai chúng ! Chúng chỉ mỗi một đứa con trai thôi!"
"Bà chỉ mỗi một đứa con trai , nhưng chồng bà thì nhé!" Mộc Cửu Nguyệt nhạo : "Bà thấy , chồng bà phát hiện hai con bà đều là gánh nặng, để ý đến các nữa ? Ông , bây giờ tìm con cả để dưỡng già ! Các lúc đối xử với Vệ Liệt quá đáng như , bây giờ hối hận ? Nếu lúc đối xử với một chút, thì bây giờ cũng đến nỗi khó xử như thế , đúng ?"
Mọi xung quanh đều đang nín .
Tuyết Diên cũng ngoại lệ.
Mặc dù Mộc Cửu Nguyệt châm chọc tức giận, nhưng Mộc Cửu Nguyệt châm chọc khác, vẫn thấy khá vui.
Đặc biệt là những Mộc Cửu Nguyệt châm chọc đều dám cãi , thế thì càng vui hơn.
Vệ Liệt phối hợp : " , bố, nếu bố theo con, thế thì ly hôn với bọn họ . Trước mộ con, chỉ thể một nấm mộ của bố thôi!"
Vệ phu nhân vẻ mặt kinh hoàng về phía Vệ Tinh Diệu: "Ông xã! Ông thể thế ! Em và Tiểu Sâm ngoài ông , chẳng còn ai để nương tựa nữa ! Tiểu Sâm cũng là con ruột của ông, ông thể bỏ mặc con em !"
Vệ Tinh Diệu Vệ Liệt vợ con, rơi sự giằng co.
Ông chịu đủ những ngày tháng hiện tại .
Ông bây giờ chẳng còn gì cả, dựa ăn mòn vốn liếng cũ mới miễn cưỡng duy trì sự thể diện .
vốn liếng cũ cũng sắp ăn hết .
Ăn hết vốn liếng, ông sẽ thực sự rơi xuống tầng lớp , trở thành đám dân nghèo ở trung thành!
Thế nhưng, vợ con khôn cũng là những ông yêu thương bao nhiêu năm nay, cứ thế từ bỏ, ông cũng nỡ.
Tiến thoái lưỡng nan!
Vệ Liệt cố ý bồi thêm một câu: "Dưa hái xanh ngọt. Hay là thôi ! Dù bố bây giờ vẫn còn trẻ khỏe, nuôi vợ bé con thơ vẫn thành vấn đề. Con , con nghĩa vụ ! Con chỉ nghĩa vụ phụng dưỡng một bố, chứ nghĩa vụ nuôi kế !"