Thảm Họa Ập Đến: Ôm Kho Hàng Trăm Tỷ, Ta Tung Hoành Ngày Tận Thế - Chương 376: Gặp lại người cũ ở viện phúc lợi

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-12-26 14:18:56
Lượt xem: 65

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộc Cửu Nguyệt nghiêm túc : "Sẽ , còn cảm ơn mang đến cho một tin tức quan trọng như . Cô tên là gì? Sống ở ?"

"Cô tên là Lam Nghiên Nghiên. Sống ở 605, ngõ Đông, khu F, trung thành." Khổng Hoài trả lời: "Người sống ở khu vực đó, chút phức tạp. Vàng thau lẫn lộn, cô cẩn thận một chút!"

"Được, cám ơn!" Mộc Cửu Nguyệt gật đầu.

"Vậy phiền nghỉ ngơi nữa!" Khổng Hoài dậy.

Mộc Cửu Nguyệt vẫy tay, nhận lấy năm hộp cơm siêu lớn từ tay thuộc hạ, đặt tay Khổng Hoài, : "Các về, chắc cũng thời gian nấu nướng. Đây là cơm hộp của căn cứ Bình Minh chúng , mùi vị cũng tạm , các ăn tạm nhé!"

"Ái chà, thì cảm ơn cô quá! Cơm hộp của căn cứ Bình Minh, xưa nay chất lượng đều đảm bảo! thích nhất đấy! Vậy khách sáo với Căn cứ trưởng Mộc nữa!" Khổng Hoài vui vẻ nhận lấy hộp cơm.

Tình cảm giữa với chính là như , qua , đồ vật chắc quý giá đến mức nào, nhưng tình nghĩa cứ thế mà xây dựng.

Khổng Hoài dẫn đội của căn cứ Phong Sào, cũng chẳng thiếu miếng ăn .

đây là vấn đề miếng ăn ?

Đây là thiện ý và thái độ nâng đỡ của căn cứ Bình Minh đối với .

Có Mộc Cửu Nguyệt chống lưng, sẽ thể đấu một trận với cả, tranh giành vị trí thừa kế nhà họ Khổng.

Cho nên Khổng Hoài vô cùng vui vẻ nhận lấy.

Khổng Hoài , Mộc Cửu Nguyệt liền suy nghĩ về chuyện .

Lam Nghiên Nghiên, quả thực là đứa trẻ cùng lớn lên với cô trong viện phúc lợi.

Lam Nghiên Nghiên giống cô.

đưa đến viện phúc lợi danh tính.

Không giống cô, cha viện trưởng viện phúc lợi nhặt về, cho nên mới theo họ của viện trưởng, đến nay cô cũng cụ thể bao nhiêu tuổi, sinh ngày nào, chỉ là vì nhặt tháng chín (Cửu Nguyệt), nên lấy ngày nhặt sinh nhật.

Lam Nghiên Nghiên là gia đình bỏ rơi.

Vì cô hở hàm ếch và bệnh tim bẩm sinh, lẽ gia đình chữa nổi, liền để một tờ giấy tên và ngày tháng năm sinh cùng hai bộ quần áo, nhân lúc trời tối, bỏ cổng viện phúc lợi.

Sau viện trưởng viện phúc lợi bỏ tiền chữa khỏi hở hàm ếch cho Lam Nghiên Nghiên, bệnh tim bẩm sinh chữa khỏi , nhưng điều dưỡng cũng chẳng khác gì bình thường.

Cho nên khi Lam Nghiên Nghiên mười hai tuổi, bố đột nhiên tìm đến, yêu cầu nhận Lam Nghiên Nghiên.

Đồng thời đưa giấy chứng sinh và giấy xét nghiệm quan hệ huyết thống của Lam Nghiên Nghiên.

Viện trưởng lúc mới , Lam Nghiên Nghiên sớm liên lạc với gia đình, đồng thời phối hợp xét nghiệm quan hệ huyết thống.

Viện trưởng thất vọng, nhưng cũng thủ tục cho cô , để cô theo nhà về.

Lúc đó viện trưởng nghĩ , mặc dù cô từng bỏ rơi, nhưng gia đình cô nguyện ý chấp nhận cô , cho cô một mái nhà chỉnh, cũng .

vạn ngờ tới là, ba tháng Lam Nghiên Nghiên lén lút chạy về, về đến nơi liền quỳ xuống ôm chân viện trưởng lóc t.h.ả.m thiết, bố nhận cô về, căn bản nối tình với cô , mà là nhắm quả thận của cô .

Hóa khi Lam Nghiên Nghiên bỏ rơi, bố ruột của cô sinh thêm một bé trai.

Kết quả khi đứa bé mười tuổi, phát hiện nhiễm độc niệu, cần thận.

Tuyền Lê

Thế là bọn họ liền nhớ đến Lam Nghiên Nghiên bọn họ bỏ rơi, lừa gạt Lam Nghiên Nghiên hiến thận.

Nếu Lam Nghiên Nghiên là của viện phúc lợi, thì viện phúc lợi quyền từ chối.

trở về ngôi nhà đó, giám hộ của cô liền đổi thành bố , cô cũng khả năng từ chối.

Cũng may cô vẫn còn chút đầu óc, ngoài miệng thì đồng ý , bản hy sinh vì em trai là chuyện nên , liền nhân lúc bố tư vấn bác sĩ, nhảy cửa sổ bỏ trốn!

Sau đó suốt dọc đường màn trời chiếu đất, dựa ăn xin và trộm cắp, khó khăn lắm mới về viện phúc lợi.

Viện trưởng viện phúc lợi khi chuyện , vô cùng tức giận, vì Lam Nghiên Nghiên mà kiện tụng với bố Lam Nghiên Nghiên lâu, cuối cùng chuyện kết thúc bằng việc viện trưởng viện phúc lợi thắng kiện, giành quyền nuôi dưỡng Lam Nghiên Nghiên.

Kể từ đó về , Lam Nghiên Nghiên ngoan ngoãn hơn nhiều, còn gây chuyện nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tham-hoa-ap-den-om-kho-hang-tram-ty-ta-tung-hoanh-ngay-tan-the/chuong-376-gap-lai-nguoi-cu-o-vien-phuc-loi.html.]

Lam Nghiên Nghiên lớn hơn Mộc Cửu Nguyệt vài tuổi.

Mộc Cửu Nguyệt hồi nhỏ trầm tính ít , hòa đồng lắm, Lam Nghiên Nghiên còn từng định bắt nạt cô.

Kết quả, cơ thể nhỏ bé của Mộc Cửu Nguyệt chứa sức mạnh to lớn, trở tay đè Lam Nghiên Nghiên xuống đất, tát cho bốp bốp bốp một trận, tát cho Lam Nghiên Nghiên bao giờ dám bắt nạt cô nữa.

Sau nữa, khi Lam Nghiên Nghiên trưởng thành liền rời khỏi viện phúc lợi, ít khi trở về.

Viện trưởng viện phúc lợi cũng ít khi nhắc đến cô .

Đôi khi tình cờ nhắc đến, thần sắc của viện trưởng viện phúc lợi cũng phức tạp, dường như nhiều điều , nhưng nên lời.

Lúc đó Mộc Cửu Nguyệt chỉ mải nghĩ cách kiếm tiền, giúp viện trưởng duy trì viện phúc lợi, nên nghĩ nhiều.

Bây giờ nghĩ , thần sắc lúc đó của viện trưởng viện phúc lợi, rõ ràng là Lam Nghiên Nghiên gây họa gì đó, viện trưởng gánh cho cô .

Bây giờ Lam Nghiên Nghiên tự xưng chuyện liên quan đến viện trưởng viện phúc lợi, Mộc Cửu Nguyệt rõ ràng chuyện.

Mộc Cửu Nguyệt lập tức quyết định tìm Lam Nghiên Nghiên.

Khu trú ẩn Tây Nam là kiến trúc hình vòng tròn.

Giống như một cây nấm lớn, tròn vo.

Nội thành là khu vực ở giữa, phong cách Cyberpunk, nhà cao tầng, tràn ngập công nghệ.

Trung thành là phong cách thành phố truyền thống, tuy cũng là nhà cao tầng, nhưng nhiều cảm giác công nghệ như , chủ yếu là xây nhà cao tầng để tiết kiệm gian.

Mỗi thành đều chia hai mươi sáu khu, đại diện bằng các chữ cái.

Khu F nơi Lam Nghiên Nghiên sống, là nơi sinh sống của nhóm chủ yếu dựa thủ công và dệt may, đan lát,... các ngành công nghiệp nhẹ.

cũng xen lẫn các nhóm trộm cắp l.ừ.a đ.ả.o.

Có thể là, giống với khu ổ chuột trong thành phố.

Người giàu đều nội thành , sống ở ngoại thành, về cơ bản chẳng mấy tiền.

Cho nên bẩn thỉu lộn xộn là điều chắc chắn.

Lúc Mộc Cửu Nguyệt dạo tới nơi, liền thấy cách đó xa một tên côn đồ, đang ôm một phụ nữ quen mắt, cợt sàm sỡ.

Người phụ nữ tuy đáy mắt thoáng qua vẻ kháng cự, nhưng vẫn thuận theo đối phương, mặc cho đối phương sờ mó.

Mộc Cửu Nguyệt thấy chút khó chịu, liền sải bước tới: "Lam Nghiên Nghiên?"

Người phụ nữ ôm lấy ngẩn một chút, về phía Mộc Cửu Nguyệt.

dám nhận quen.

"Cô là... Cửu Nguyệt?" Lam Nghiên Nghiên thăm dò hỏi.

"Là ." Mộc Cửu Nguyệt gật đầu: "Cần giúp ?"

Lam Nghiên Nghiên vội vàng xua tay: "Không cần cần. ..."

"Lam Nghiên Nghiên, là ai? Tình nhân mới của cô ?" Tên côn đồ ôm Lam Nghiên Nghiên lập tức vui: "Sao? Trèo cành cao ?"

Lam Nghiên Nghiên vội vàng giải thích: "Anh hiểu lầm ! Cô là bạn học cùng viện phúc lợi với !"

"Chậc!" Tên côn đồ càng thêm ngông cuồng, xông về phía Mộc Cửu Nguyệt, ngón tay chọc thẳng trán Mộc Cửu Nguyệt: "Nhãi ranh, cướp đàn bà của tao ? Cũng xem xứng ! Mày tao là ai ? Tao là đàn em của Hoàng bá chủ trung thành đấy. Mày tin tao..."

Giây tiếp theo.

Mộc Cửu Nguyệt trở tay nắm lấy ngón tay của đối phương, nhẹ nhàng bẻ một cái.

"Á!" Tiếng kêu như heo chọc tiết, vang vọng tận mây xanh.

"Chưa ai dám dùng ngón tay chỉ !" Mộc Cửu Nguyệt dùng sức, rắc một tiếng, ngón tay gãy.

"Bẻ gãy một ngón tay của mày, coi như bài học." Mộc Cửu Nguyệt ném tên côn đồ , : "Cút !"

Loading...