Thần Minh Của Ta Chỉ Yêu Mình Ta - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-03-18 22:10:07
Lượt xem: 60
Năm thứ bảy tì nữ ở Dung phủ, phủ tịch thu tài sản.
Thái giám tuyên xong thánh chỉ của Hoàng thượn xong, đa phần quan binh trật tự nối đuôi tiến , đem những vật dụng vốn chẳng bao nhiêu đóng từng thùng gỗ, dán niêm phong, khiêng ngoài.
Nói cũng thật nực , phủ của vị Thủ phụ lẫy lừng thiên hạ, cuối cùng cũng chỉ kiểm kê hai mươi mốt thùng đồ, đến một nửa lượng vật phẩm chẳng bằng lão gia ở huyện thành.
Trong lúc đang bàn tán về việc Thủ phụ đại nhân thanh liêm chính trực, thì Dung Kỳ An đang tạm giam trong ngục.
Trong bản tấu chương đầu tiên kỳ khai triều năm mới, hăng hái cả vạn chữ, từng sai lầm của cha Hoàng thượng, tội của Hoàng thượng hiện tại cùng với Thái t.ử điện hạ.
Nghe , bản tấu chương đó Hoàng thượng xem đủ một canh giờ.
Sau khi đặt tấu chương xuống, ông im lặng hồi lâu, cuối cùng chỉ thở dài một tiếng: "Có vị Thủ phụ như , là phúc của trẫm, là phúc của quốc gia."
Thế ngày thứ ba Tết Nguyên tiêu, chỉ dụ tịch thu gia sản liền hạ xuống.
Đợi đến khi chuyện kết thúc, quản gia tấm biển cửa trống và cánh cổng dán niêm phong, với : "Ngươi cũng , còn Dung phủ nữa, ai nấy tự tìm đường sống thôi."
Người trong Dung phủ vốn ba trăm, nay chỉ còn và ông , giờ ông cũng . "Nếu đại nhân về mà hầu hạ thì ?"
Quản gia khổ, nhưng khuyên thêm nữa, chỉ chỉnh tay nải vai, nhẹ nhàng vỗ vai , dứt khoát rời .
Mặc dù Dung Kỳ An chỉ giam giữ bảy ngày, nhưng đợi đến lúc ngoài, đôi mắt mù .
Nếu là bảy năm , tuyệt đối dám quá gần nam nhân như thần thánh trong lòng . Khi đỗ Trạng nguyên, là thầy của hoàng t.ử, chính là nhân vật quyền quý đang nóng bỏng tay trong triều.
Nhìn hiện giờ, khi cai ngục lôi kéo dắt khỏi đại lao, cai ngục rời , để mặc một giữa phố xá qua kẻ . Hắn tiếng chỉ trỏ của đời, khẽ vươn đôi tay phía , cẩn trọng thử thăm dò thế giới xa lạ .
Thấy sắp đống đồ lung tung đất vấp ngã, cuối cùng còn do dự nữa, tiến lên vài bước, nắm lấy đôi tay .
"Đại nhân, cẩn thận kẻo ngã."
Ta thể cảm nhận khẽ run lên, bàn tay nắm lấy theo bản năng rút về, nhưng một hồi do dự, ngược nắm lấy tay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/than-minh-cua-ta-chi-yeu-minh-ta-bztd/chuong-1.html.]
Lòng bàn tay ấm áp, càng nổi bật đôi tay vốn đang lạnh vài phần vì căng thẳng của .
"Đa tạ cô nương giúp đỡ."
"Xem vẫn tới đón lão sư, cũng chẳng giống như đoán chúng bạn xa lánh, là bản điện hạ tự chuốc nhục ."
Ta đầu , chỉ thấy phố xá từ lúc nào quan binh dẹp đường, từ trong chiếc xe ngựa lộng lẫy độc quyền của hoàng gia một bước xuống. Tuy mặc triều phục, nhưng mặc cẩm y đội quan ngọc, khí thế hiên ngang, phận tầm thường.
Hơn nữa y, y từng nhiều Dung phủ, cũng phúc thấy vài từ xa.
Thất hoàng t.ử đương triều, cũng là học trò do một tay Dung Kỳ An dạy dỗ, Tề Dục Vân.
"Ngay cả khi sa cơ lỡ vận đến mức , vẫn giai nhân bên cạnh rời bỏ, nên khen một câu, mị lực của lão sư thật sự lớn đến ?"
Y mở miệng là gọi một tiếng lão sư, nhưng nửa phân cung kính vốn . Lúc mới nhận , và Dung Kỳ An đang nắm c.h.ặ.t t.a.y giữa phố, hợp lễ pháp. Ta theo bản năng rút tay , thấy thể chao đảo một cái, tựa như mất chỗ dựa, sắp ngã xuống đến nơi, vội vàng dìu lấy cánh tay , nhẹ nhàng giữ vững .
"Đa tạ cô nương, vẫn hỏi tên của cô nương."
Dung Kỳ An ngó lơ lời mỉa mai của Tề Dục Vân, nghiêng đầu về phía , mặt mang theo nụ dịu dàng như ngọc, chậm rãi hỏi. Giọng của nhẹ, trầm, bình tĩnh.
Dung Kỳ An luôn như , bất kể ở cảnh ngộ nào, luôn thể điềm tĩnh và ấm áp như thế. Giống như vầng thái dương ấm áp cao ngày đông, dù gió thế gian thổi lớn đến , lạnh lẽo đến mức nào, cũng thể che lấp nửa phân hào quang của .
"Nô tỳ là tì nữ trong Dung phủ, ngài đặt tên cho nô tỳ là Đào Vân."
Đôi lông mày khẽ nhíu, im lặng yên một lát, dường như đang nghiêm túc suy nghĩ xem bên cạnh nhân vật . Ta đoán chừng hầu trong phủ đông đúc, chẳng bao giờ thích tì nữ đến gần, hầu cận đều là gã sai vặt, đa phần là nhớ nổi .
Chợt nhớ tới bảy năm , chính tay kéo từ trong tuyết lớn, ôn hòa, hỏi bằng lòng theo về phủ, tìm một công việc nuôi sống bản .
"Ta nhớ , nàng là cô nương ở căn nhà phía Đông viện, mỗi thấy đều thích đầu chạy mất."
Vậy mà nhớ !