Ta cảm thấy tim đập nhanh hơn vài phần, lòng bàn tay cũng rịn một lớp mồ hôi mỏng, kích động đến mức thậm chí vài phần hoảng sợ.
"Đại nhân, những năm nay nô tỳ cũng dành dụm ít bạc, mua một gian tiểu viện ở ngoại thành, nếu ngài chê, tiên theo về nhà tạm trú ít ngày ?"
"Nữ t.ử nhà ngươi thật to gan, dám thu nhận nam t.ử lạ mặt về nhà! Gia giáo của phụ mẫu đều cả ?" Tề Dục Vân thấy Dung Kỳ An ngó lơ y thì vốn khó chịu, nay cuối cùng cũng tìm cơ hội xen .
Dung Kỳ An nhíu mày: "Thất hoàng t.ử điện hạ, cẩn thận lời ."
Giọng điệu của vẫn bình thản, chỉ thấp vài phần, liền ẩn chứa thêm chút uy nghiêm.
Ta , Dung Kỳ An nay luôn là hình ảnh một thầy nghiêm khắc. Sự uy h.i.ế.p của đối với Tề Dục Vân là khắc sâu tận linh hồn y. Huống hồ Hoàng thượng vốn tôn sư trọng đạo, dù Dung Kỳ An giờ đây chỉ là một kẻ áo trắng, vẫn thể dùng phận lão sư để "khuyên bảo" đồ cũ.
Y hằn học lườm Dung Kỳ An một cái, nhận giờ mù, thấy sự bất mãn của , chỉ đành trút giận lên .
"Nữ t.ử ngươi, trông cũng coi là thanh tú, tuổi tác cũng nhỏ nữa, lo tìm nhà mà gả sớm , chịu khổ một lão già cái gì."
Lão già? Ta về phía Dung Kỳ An, mười sáu tuổi tham gia khoa cử, mười bảy tuổi triều quan, chìm nổi chốn quan trường bảy năm, giờ cũng chỉ mới hai mươi bốn tuổi. Sao là lão già ?
Trong lòng bỗng nảy sinh một cơn giận vô danh, đ.á.n.h bạo, đầu tiên trong đời lấy hết dũng khí, mắt Tề Dục Vân, vô cùng nghiêm túc : "Điện hạ, mùa đông bảy năm , lúc nhà để về, đói rét đan xen, gần như c.h.ế.t cóng phố, chính là Dung đại nhân thu nhận . Nếu đại nhân, e là sớm trở thành một hồn ma tên bên đường, thành thức ăn qua mùa đông cho lũ ch.ó hoang . Mạng của là đại nhân cho, dù bắt vĩnh viễn gả chồng, lấy phận tì nữ hầu hạ đại nhân cả đời, cũng cam lòng!"
*
Ta thuê một chiếc xe ngựa, đưa Dung Kỳ An khỏi thành.
Nhà là mua từ năm thứ tư phủ. Dung phủ đối xử với vốn khoan hậu, ngoài tiền hằng tháng dồi dào, mỗi dịp lễ tết còn thưởng bạc thật tiền thật. Cộng thêm những năm lúc ở trong phủ học vài cách dệt may từ mấy ma ma lớn tuổi, đem bán cũng thu nhập ít, thế mới giúp mua gian tiểu viện trong bốn năm.
Ba năm đó, thi thoảng mua sắm thêm ít đồ đạc, ở thì vấn đề gì, chỉ là cứ cảm thấy khổ Dung Kỳ An.
"Đại nhân, căn nhà nhỏ, ngài đừng chê. Sân cũng bằng một phần mười hậu hoa viên , phòng tuy chỉ một gian, nhưng đại nhân ở phòng chính bên trong, chăn đệm gối đều mới , cũng thoáng khí, thể đón nắng, nô tỳ ở bên ngoài, đại nhân ngài việc gì cứ sai bảo nô tỳ bất cứ lúc nào là ."
Ta dìu Dung Kỳ An, chậm rãi đưa quen với môi trường trong căn nhà nhỏ lớn lắm của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/than-minh-cua-ta-chi-yeu-minh-ta-bztd/chuong-2.html.]
"Đào Vân." Hắn đột nhiên lên tiếng, ngữ khí mang theo vài phần ý , nhiều hơn là sự bất lực.
"Ta giờ đây bãi miễn quan chức, nàng cần một tiếng đại nhân, hai tiếng đại nhân xưng hô như nữa."
Lúc mới nhận điểm , chỉ là bao nhiêu năm qua gọi "đại nhân" thành thói quen, nhất thời chẳng đổi sang xưng hô nào mới .
"Nếu chê, nàng cứ gọi là Kỳ An ."
Mặt thoáng chốc đỏ bừng. Bỗng nhiên chút cảm thấy may mắn, Dung Kỳ An thấy bộ dạng hiện tại của .
Kỳ An. Năm mười bốn tuổi đó, đầu tiên gọi đại nhân như trong giấc mộng.
Trong mộng, và trần trụi giường, khi chuyện thể đó, đôi bên đều đầm đìa mồ hôi. Hắn ôm lòng, ở trong lòng , cảm nhận l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, tai tiếng thở dốc nặng nề hơn ngày thường của , miệng khẽ gọi tên .
Kỳ An.
Cũng chính là giấc mộng đó, nhận tình cảm của đối với Dung Kỳ An chỉ đơn giản là ân nhân cứu mạng, mà còn tình cảm nam nữ phức tạp hơn: kích động, hưng phấn, tuyệt vọng, hổ thẹn, tự ti.
Đủ loại tình cảm ùa tới, suýt nữa dìm c.h.ế.t .
như lúc đây. Hai chữ "Kỳ An" quanh quẩn nơi đầu môi, cuối cùng vẫn nuốt ngược bụng.
"Việc ... việc mà ." Giọng kiểm soát mà run rẩy.
Đưa Dung Kỳ An tới ghế vững xong, để một câu mời đại phu chạy trối c.h.ế.t.
*
Đại phu khám bệnh ở ngoài , để địa chỉ cho gã sai vặt, trả tiền đặt cọc, hẹn sáng mai đến nhà xem mắt cho Dung Kỳ An.
Trên đường về ngang qua chợ rau, thấy đang mùa ăn đào, quả đào lớn mềm, dường như chỉ cần hút nhẹ một cái là thể hút nước cốt . Cân nhắc chuyện trị mắt còn tiêu bao nhiêu bạc, một hồi do dự, chỉ mua một quả mang về nhà.