Ra ngoài một chuyến, tiền đặt cọc ở y quán tuy trả , nhưng họ tặng kèm hai gói canh ô mai để giải nhiệt.
Sau một hồi mặc cả với các bà lão ở chợ, mua rau củ và gạo mì với giá cả ưng ý, ngoài còn một con cá diếc và nửa cân thịt lợn, dự định sẽ bồi bổ t.ử tế cho Dung Kỳ An.
Vốn tưởng lâu như , trong ngoài viện chẳng còn ai, Tề Dục Vân chắc hẳn rời .
Nào ngờ khi bước phòng mới phát hiện, y vẫn một một ghế, đối diện với Dung Kỳ An, uống trò chuyện.
"Ngài vẫn còn ở đây ?"
Trong lúc kinh ngạc, lời chút thất lễ, quả nhiên sắc mặt Tề Dục Vân lập tức trở nên khó coi.
"Ngươi nhà, thể yên tâm để lão sư ở một ."
Dung Kỳ An mở miệng vạch trần .
"Bản ở đây vấn đề gì, vả năm bảy lượt mời ngài về, là điện hạ hiểu vì cứ trì hoãn mãi chịu rời ."
Ta thấy gò má Tề Dục Vân bắt đầu đỏ bừng lên một cách nhanh ch.óng.
Y hậm hực dậy định rời .
Ta nén , lúc lướt qua vai , đưa tay kéo tay áo y .
Y kinh ngạc .
"Đã đến đây , cũng sắp tới giờ cơm trưa, nỡ để khách quý mang bụng đói mà rời chứ?"
Ta chỉ tay con cá diếc và miếng thịt lợn đặt án kỷ giữa sân, :
"Thất điện hạ nếu chê bai, dùng bữa trưa tại trạch viện hãy , chăng?"
Ta vốn chỉ là khách sáo một phen, để ấn tượng với Tề Dục Vân, hòng nhờ y mời thái y đến chữa bệnh cho Dung Kỳ An.
Hơn nữa nghĩ Tề Dục Vân là hoàng t.ử, sơn hào hải vị gì mà từng nếm qua, loại cơm rau đạm bạc chắc hẳn y sẽ chẳng thèm để mắt tới.
"Nếu ngươi nhiệt tình mời mọc như , bản điện hạ đành ở dùng bữa ."
*
Ta xuống bếp bận rộn, để hai bọn họ ở trong phòng chờ đợi.
Nào ngờ mới bày tư thế chuẩn cá, Tề Dục Vân bước .
Thấy cầm d.a.o, kinh ngạc chỉ tay hỏi:
"Ngươi... ngươi định gì?"
Ta dùng đao vỗ cho con cá đang nhảy nhót ngất , đó thuần thục đ.á.n.h vảy, m.ổ b.ụ.n.g.
Ngước mắt lên liền thấy dáng vẻ chấn kinh của Tề Dục Vân.
"Điện hạ nếu quen những thứ thì cứ phòng đợi ."
Tề Dục Vân xoay rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/than-minh-cua-ta-chi-yeu-minh-ta-bztd/chuong-5.html.]
đến khi nổi lửa chuẩn chiên cá, y ại bước .
Y im lặng trong góc bếp, lời nào, cũng coi như thấy .
Chiên cá, thêm nước sôi, đợi đến khi nước canh chuyển sang màu trắng sữa thì vớt xương cá , thả đậu phụ và rau xanh . Lại bắt một chảo khác, cho ít dầu, bỏ thịt cá chiên đến khi vàng giòn, rắc muối và gia vị múc đĩa.
Tiếp tục nổi lửa, cho rau thái xào thanh đạm, thêm một chút nước canh cá để điều vị bày bát.
"Chỉ hai món thôi ?" Thấy chuẩn bưng , Tề Dục Vân cuối cùng cũng mở miệng.
"Chúng tận ba cơ mà."
Nhìn bộ dạng của y, cũng nảy sinh vài phần tâm tư trêu chọc.
"Vốn dĩ định là , nhưng nếu điện hạ tới, thêm một món thịt kho tàu nữa nhé?"
Ta mở nắp chiếc nồi lớn bên cạnh, đây là món hầm từ khi Tề Dục Vân xem cá. Lửa lớn bùng lên, nước sốt sánh , khi múc đĩa trông miếng thịt tinh khiết trong suốt, cho miệng tan .
Tề Dục Vân nuốt nước miếng ực một cái.
Ba món mặn một món canh cùng vài bát cơm trắng bưng lên bàn, Tề Dục Vân sớm đợi nữa, nhưng vẫn còn giữ lễ nghĩa, chờ Dung Kỳ An động đũa .
"Ăn , chỉ ba chúng , cần nhiều quy củ như ."
Lời dứt, Tề Dục Vân chờ nổi mà gắp một miếng thịt kho tàu bỏ miệng. Miếng thịt còn bốc khói nghi ngút, nóng đến mức há miệng hà , nhưng chẳng nỡ nhè .
"Ăn từ từ thôi, ai tranh với ngài ." Ta cầm lấy đĩa của Dung Kỳ An, giúp gắp một ít rau xào đĩa , đó mới đặt đôi đũa tay .
"Công t.ử, dùng bữa thôi."
Vành tai phía của Dung Kỳ An khẽ ửng đỏ.
Một tay cầm đũa, một tay giữ đĩa, thử vài nhưng khó để gắp rau đưa miệng.
Cuối cùng, khi miếng rau thứ ba rơi từ khóe môi xuống đất, nhẹ nhàng giữ lấy tay , đón lấy đôi đũa từ tay .
"Công t.ử, để giúp ngài."
Ta gắp rau đưa đến bên môi , Dung Kỳ An ngoan ngoãn há miệng ăn hết, khi nhai kỹ, đút cho một miếng cơm.
Cứ thế một miếng rau một miếng cơm, đúng lúc định gắp một miếng thịt kho tàu thì phát hiện Tề Dục Vân buông bát đũa từ lúc nào. Y đang khoanh tay n.g.ự.c, chúng với nụ đầy vẻ giễu cợt môi.
“Ngài dùng bữa no ?” Ta chút tự nhiên mà hỏi.
Tề Dục Vân lạnh một tiếng.
“Cơm mới sáu phần no, nhưng đủ no .”
Ta tức khắc chút hoảng loạn, định đặt đũa xuống, nhưng giây tiếp theo, tay Dung Kỳ An nắm c.h.ặ.t lấy.
“Đào Vân, ăn thịt.”
Sau đó Dung Kỳ An với Tề Dục Vân:
“Nếu no thì rời thôi, chẳng lẽ còn đợi rửa bát ?”