Thần Minh Của Ta Chỉ Yêu Mình Ta - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-22 20:33:11
Lượt xem: 42

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tề Dục Vân hiểu chút tức giận, nhưng dám phát tác với Dung Kỳ An, bèn cầm đũa lên, đ.â.m mạnh miếng thịt cá chiên vàng.

“Vừa no, giờ thấy đói !”

Ta dở dở y, vị Thất điện hạ rõ ràng lớn hơn hai tuổi, cử chỉ lúc của y chút ngây ngô như trẻ con.

Ta thèm để ý đến y nữa, gắp một miếng thịt đưa miệng Dung Kỳ An.

Ta Dung Kỳ An ngày thường thích những món thanh đạm, nửa cân thịt lợn vốn dĩ định dùng để tăng thêm hương vị khi gói sủi cảo.

“Có ngon ?” Ta chút thấp thỏm hỏi.

Dung Kỳ An mỉm gật đầu, khi nuốt thức ăn trong miệng xuống, nụ càng đậm thêm vài phần.

“Ngon lắm, còn ngon hơn cả đầu bếp ở Mãn Hương Các .”

Ta Dung Kỳ An đang dỗ dành , Mãn Hương Các là t.ửu lầu nhất kinh thành, tay nghề của đầu bếp trong đó so với ngự thiện phòng trong hoàng cung cũng chắc kém cạnh, thể sánh bằng.

là lời dỗ dành, nhưng trong lòng vẫn ngăn niềm vui sướng.

“Sao nàng hỏi xem ngon ?” Tề Dục Vân dường như sợ chúng quên mất y, lên tiếng xen .

Ta chút bất lực liếc y một cái, đĩa thịt kho tàu , ngoại trừ Dung Kỳ An ăn một miếng, ăn hai miếng, còn hầu như đều chui tọt bụng y , còn cần hỏi ?

“Được , Thất điện hạ, ngài thấy nấu cơm ngon ?”

Tề Dục Vân hài lòng gật đầu, giả vờ trầm tư một lát :

“Cũng bình thường thôi, miễn cưỡng lót . Xới thêm bát cơm nữa , trộn với nước canh cá mà ăn.”

Không hiểu , bỗng nhớ tới một câu cũ.

Trẻ con đang tuổi lớn, ăn sập cả nhà .

*

Ngày tháng cứ thế từng ngày trôi qua.

Cứ cách vài ngày, Tề Dục Vân dẫn theo ngự y tới cửa, xem bệnh xong ngự y tự rời , còn y thì nhất định lầy lội đợi đến khi ăn xong bữa trưa mới chịu .

Thậm chí đôi khi ăn món gì đó, y còn tự mang theo nguyên liệu đến, khiến ngay cả lý do từ chối cũng tìm .

cũng chính trong những tiếp xúc , và Tề Dục Vân thiết hơn nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/than-minh-cua-ta-chi-yeu-minh-ta-bztd/chuong-6.html.]

Tuổi tác tương đương, y năm bảy lượt kiên trì, cho gọi y là Thất điện hạ Tề công t.ử, nhất định bắt gọi là Dục Vân mới chịu thôi.

Dần dà, cũng gọi thuận miệng, chẳng thấy gì kỳ lạ nữa.

Cho đến một ngày khi đang ăn cơm, y ăn nhanh hơn, bèn sập mềm trong viện lải nhải ngừng, cuối cùng khiến phát phiền, đối diện với sân viện mà gọi một câu:

“Dục Vân, ngài để cái miệng nghỉ ngơi một lát .”

Y mới “xì” một tiếng, ngậm miệng .

Mà khi cầm đũa, gắp thêm thức ăn đưa tới bên miệng Dung Kỳ An, chịu mở miệng nữa.

“Công t.ử, ngài ăn no ?”

Ta chút lo lắng nửa bát cơm còn trong bát của , hôm nay ăn ít.

“Là cơm canh hợp khẩu vị ?”

Dung Kỳ An lắc đầu, vịn bàn dậy, về phía gian phòng bên trong.

Cả buổi chiều hôm đó, đều chút tâm thần bất định, ngay cả việc Tề Dục Vân rời lúc nào cũng chú ý tới.

Chập tối, khi xới cơm mang phòng trong, liền thấy Dung Kỳ An một lặng lẽ bên cửa sổ, thần sắc hiện lên vẻ bi thương thê lương.

Lòng hiểu cũng nhói đau một cái.

“Công t.ử, buổi trưa ngài ăn ít, là trong chỗ nào khỏe ?”

Hắn về phía , rõ ràng đôi mắt vẫn trống rỗng vô thần như cũ, nhưng hiểu thấy chột thêm vài phần.

“Tại ?”

Hắn mở lời, mang theo một luồng chất vấn nhàn nhạt.

“Cái gì tại ?” Ta hiểu, đặt khay thức ăn lên bàn, định rụt tay , giây tiếp theo nắm c.h.ặ.t lấy.

Nhiệt độ trong lòng bàn tay so với ngày thường dường như cao hơn vài độ.

“Tại , nàng bằng lòng gọi là Dục Vân, chịu trả cho một tiếng Kỳ An?”

“Bởi vì là một phế nhân ?”

Theo lời rơi xuống, còn một giọt lệ trong vắt nơi khóe mắt .

Một giọt lệ khiến tâm trí hoảng loạn.

 

Loading...