THẬN TRINH - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-03-19 20:05:13
Lượt xem: 64
1.
Ta tên Thận Trinh, mang họ.
Tinhhadetmong
Người đặt tên cho là Hoàng cữu cữu, tôn quý nhất thiên hạ . Hoàng cữu cữu thích , luôn cau mày , trầm giọng khiển trách: "Thận Trinh, chớ loạn."
Có những lúc Hoàng cữu cữu phiền lòng, liền sai Đức Thuận công công gọi A phụ và A mẫu cung. Hoàng cữu cữu quát A mẫu: "A tỷ, s/inh con mà nuôi thì thể thống gì?"
A mẫu vẻ mặt thản nhiên: "Cái thứ ngh/iệt chủ/ng sinh , bảo Lâm Kim Trạm mà nuôi!"
A phụ bên cạnh liền : "Ban đầu vốn chẳng hề cưới nàng, càng Thận Trinh."
A mẫu phản bác: "Vậy cái thứ nghi/ệt ch/ủng cốt n/hục của Lâm Kim Trạm ngươi ?"
Lần nào cũng quỳ nền gạch bạch ngọc lạnh lẽo họ tranh chấp thôi. Với ngoài, Hoàng cữu cữu lãnh đạm tôn quý, A phụ phong độ hào hoa, A mẫu bá khí lãnh diễm. Ba cao quý nhất thiên hạ vì mà cãi vã ngớt điện Kim Loan , vứt bỏ hết thảy thể diện và sự tôn nghiêm đầu.
Thận là cẩn trọng khiêm nhường, Trinh là trinh tĩnh khiết bạch.
Sự tồn tại của chính là nỗi s/ỉ nh/ục của họ. Ta cúi đầu quỳ đó, hề rơi lệ, chắc là vì thấy buồn nhỉ, chỉ nghĩ vốn nên đến thế gian một chuyến.
Sau , thái y mắc bệnh nan y, sống bao lâu nữa. Ta cảm thấy sợ hãi, chỉ thấy giải thoát. Vào khoảnh khắc lâm chung mơ màng , hình như thấy tiếng ai đó đang ...
"Thận Trinh, Hoàng cữu cữu chọn cho con một con ngựa hồng nhỏ ngoan ."
"Thận Trinh, A mẫu cho con bao nhiêu là quần áo trang sức đây."
"Thận Trinh, A phụ con đá/ nh tên nhóc Chu Hành một trận !"
Thận Trinh, Thận Trinh, bao nhiêu đang gọi Thận Trinh , cô bé đó chắc hẳn là hạnh phúc nhất nhỉ?
2.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/than-trinh/chuong-1.html.]
Khi ý thức dần tan biến, như trở thuở ấu thơ.
Trong cung mỗi độ lễ Tết đều đặc biệt náo nhiệt. Ta khi còn nhỏ thích nhất là Tết, vì ham vui, mà vì chỉ khi đó mới gặp A phụ và A mẫu một . Mỗi khi nghĩ đến buổi tối sẽ gặp họ, bữa trưa thể vui vẻ ăn thêm nửa bát cơm.
Ngược , Hảo Thu thường sầu muộn, thấy ăn thêm nửa bát cơm, vành mắt nàng đỏ hoe. Ta hỏi nàng , nàng vì gió lớn thổi đau mắt. Hảo Thu ngốc thật, cửa sổ đều đóng c.h.ặ.t, gió mà thổi phòng chứ?
Hảo Thu luôn dỗ dành như trẻ con. nàng dỗ một hai , dỗ ba bốn ? Sau tuổi tác lớn dần, hỏi nữa.
Quần áo mặc lúc nào cũng chật. Khi Hảo Thu cài khuy áo cho , đều nhờ lén nín thở mới cài . Ta sống ở Trúc Thanh Uyển, cách điện Minh Hòa nơi tổ chức yến tiệc khá xa. Khi và Hảo Thu đến nơi, trong điện thường chỗ cả .
Chỉ cần xuất hiện, sẽ nhiều ánh mắt đổ dồn . Mọi hoặc cau mày, hoặc bĩu môi, kẻ dùng khăn tay che miệng thầm, xì xào bàn tán.
A mẫu cực kỳ xinh , bà đặc biệt thích mặc y phục đỏ thẫm thêu mẫu đơn chỉ vàng, mặt trắng môi hồng, rạng rỡ như đóa hoa phú quý giữa nhân gian. A phụ nho nhã, cốt cách văn nhân khiến ông trông giống như rặng trúc trong viện của .
A phụ và A mẫu bao giờ ngẩng đầu lấy một . Trong mắt A mẫu chỉ cô bé bên cạnh bà. Đó là cùng khác cha của , một cái tên — Ngụy Kiều Kiều.
Kiều Kiều kém hơn một tuổi, thích thích nháo, đáng yêu hơn nhiều. Khi quấy , A mẫu sẽ ôm lòng dỗ dành, khẽ vỗ lưng và hát cho những khúc đồng d.a.o mà từng . Còn tâm trí A phụ đặt hết lên phụ nữ mỹ miều bên cạnh ông, rót gắp thức ăn, săn sóc tỉ mỉ vô cùng.
Yến tiệc giao thừa năm bảy tuổi, cùng A mẫu. Kiều Kiều dỗi chịu uống sữa bò, gào lên: "Con uống cái , tanh lắm!"
A mẫu dịu dàng vỗ về: "Kiều Kiều ngoan, uống sữa cho sức khỏe, con yếu quá ."
"Con cứ uống đấy!" Kiều Kiều sinh trông cực giống A mẫu, lúc nổi giận cũng xinh vô cùng.
Sau một hồi giằng co, Kiều Kiều cuối cùng cũng nới lỏng miệng, chút tình nguyện : "Vậy để Thận Trinh uống !"
A mẫu thở phào một cái, lập tức đồng ý ngay, còn đưa mắt hiệu cho cung nữ. Chẳng mấy chốc mặt là một bát sữa đầy ắp.
Hảo Thu cuống quýt đến phát , quỳ xuống dập đầu: "Tiểu chủ t.ử dị ứng sữa bò, xin Công chúa điện hạ nghĩ ."
A mẫu do dự, Kiều Kiều nổi đóa: "Cái bát sữa Thận Trinh còn uống, mà bắt con uống ?"