THẬN TRINH - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-19 20:07:07
Lượt xem: 54

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

thì những năm qua A mẫu cũng để đói, cuộc sống của hơn nhiều so với những đứa trẻ mồ côi cha . Như di đối với ngày càng dịu dàng, thỉnh thoảng còn dẫn dự tiệc. Các phu nhân khác đều khen Như di nhân hậu, bảo ơn.

Đợt rét nàng Bân, A phụ sơ ý lạnh, ho dữ dội. Trong viện của cây tỳ bà, đặc biệt nấu canh tỳ bà mật táo mang đến cho ông. A phụ hiếm khi khen một câu ngoan ngoãn. A Chính lạnh, Như di mỉm là đứa trẻ hiếu thảo. A phụ liền nghiêm mặt mắng A Chính kính nhường , phạt nó trong năm ngày mười bài sách lược. Bữa tối kết thúc trong khí nặng nề.

Sau bữa ăn, A phụ như vô tình với Như di: "Thận Trinh cũng sắp đến tuổi cập kê , sắm thêm cho nó ít y phục, trang sức tươi tắn một chút."

Thế nhưng còn kịp khoác lên bộ áo mới, thì rơi xuống vực sâu.

Mấy ngày đó Như di cứ bảo ngủ yên giấc, chùa Linh Thiện ở ngoại ô linh nghiệm, liền nhờ cầu một chiếc bùa bình an. Trên đường về gặp mã tặc, đường cùng, chỉ đành nhảy xuống vực để mong tìm một tia sống. Dù c.h.ế.t, cũng sạch sẽ thanh bạch, để A phụ A mẫu mang nhục.

Khi tỉnh , cả đau nhức. Một nha vội vàng : "Đừng cử động, đầu, lưng và chân của tiểu thư đều thương nặng lắm, đại phu bảo dưỡng nửa năm cơ." Nha liến thoắng, tai lùng bùng rõ. Đang lúc mơ màng, một giọng nam t.ử vang lên: "Nhà cô ở ?"

Gắng gượng mở mắt, thấy một nam t.ử cao lớn, mặt như ngọc, mày kiếm mắt sáng, mắt một nốt ruồi lệ càng thêm phần đa tình.

"Ta..." Ta phát tiếng , khi nha cho uống chén nước ấm, mới tìm giọng : "Mẹ là Dương Hoa Công chúa."

Tinhhadetmong

Nam t.ử sững , đó gật đầu ngoài. Chiều tối hôm đó, A mẫu thực sự đích đến đón . Thấy bà, nước mắt kìm mà trào . Ta đau lắm, đầu đau, lưng đau, chân cũng đau. A mẫu mắng ngu ngốc, nhưng động tác lau nước mắt cho cực kỳ nhẹ nhàng. Khăn tay của A mẫu thật thơm, bao nhiêu bà dùng khăn tay lau mặt cho Kiều Kiều, giờ cuối cùng cũng đến lượt .

Về đến phủ Công chúa, mắt Tiểu Tuyết sưng vù như hai quả đào, cứ liên tục tự trách ở bên cạnh . Bao năm qua, A phụ và A mẫu mặc định ở phủ nào thì dùng nha phủ đó. Lúc nhảy xuống vực, còn thấy may vì Tiểu Tuyết ở bên cạnh. Ông trời dường như bắt đầu chiếu cố .

Nằm dưỡng thương hai ngày, A mẫu cho lui hết, hỏi ai cứu ? Ta lắc đầu. Bà cứu là Chu Hành, con trai duy nhất của Phủ Tây Đại tướng quân, năm nay tròn mười chín tuổi. Tháng Đại tướng quân đưa vợ con về kinh thuật chức, chẳng ngờ Chu Hành thuận tay cứu . Ta hôn mê ba ngày, chuyện ít nhiều ảnh hưởng đến danh tiết. Chu phu nhân đề cập chuyện hôn sự với A mẫu, ngày mai họ sẽ đến phủ thăm .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/than-trinh/chuong-4.html.]

Ta định mở miệng từ chối, nhưng lời kịp nghẹn . Mười lăm năm qua, bao giờ quyền lựa chọn, càng quyền từ chối.

Sáng hôm , A mẫu dẫn Chu phu nhân thăm . Vì là khuê phòng thiếu nữ, Chu Hành . Vừa thấy Chu phu nhân, cảm thấy quen thuộc. Bà trông chỉ hơn ba mươi, lông mày lá liễu khẽ cau , giọng nhẹ nhu: "Đứa nhỏ ngã nặng thế ? Có đau con?"

Bà nắm lấy tay , vô ý để lộ chiếc vòng tay hồng ngọc. Ta nhớ , đây chính là vị phu nhân năm xưa thương xót , khen xinh . Sự quan tâm mặt bà là thật, bàn tay bà ấm áp và mịn màng, nỡ buông , càng khó lòng từ chối.

5.

A mẫu chỉ nhận sắp đến ngày sinh nhật khi cùng nhà họ Chu trao đổi bát tự. Lúc đó, Kiều Kiều đang mặt khoe bộ váy mới bằng gấm Lưu Quang. Ta thêm vài cái, càng khoe tợn. A mẫu vội giải thích với năm nay chỉ một súc vải nhỏ, sang năm nhất định sẽ dành cho váy mới. Thực , chỉ đang nghĩ loại vải hợp với Chu phu nhân. Thật lạ, đây Kiều Kiều chẳng bao giờ khoe khoang, và A mẫu cũng chẳng bao giờ giải thích vì phần.

 

Nửa năm dưỡng thương, hôn sự với Chu Hành cũng định. Chu tướng quân biên cương, Chu phu nhân và Chu Hành ở kinh thành. Khi khỏi hẳn thì trời sang xuân. Hoàng cữu cữu năm nay đặc biệt hứng thú, tổ chức xuân săn. Kiều Kiều hiếu động, hào hứng đòi đến mã trường hoàng gia chọn con ngựa nhất, A mẫu bảo cùng.

Tại mã trường, Hoàng cữu cữu cùng các hoàng t.ử công chúa cũng mặt. Đại công chúa chắc là đầu cưỡi ngựa, mặt cắt còn giọt m.á.u. Chu Hành đang giúp dắt ngựa, mím môi vẻ mất kiên nhẫn. Sự xuất hiện của như giải cứu , giao ngựa cho thị vệ định bước về phía . chẳng may, Hoàng cữu cữu gọi riêng một góc chuyện.

"Thận Trinh, con con thương nặng, nay khỏe hẳn ?"

"Tạ ơn Hoàng cữu cữu quan tâm, Thận Trinh nữa ."

"Lễ cập kê của con còn tổ chức, Hoàng cữu cữu vẫn nợ con một món quà. Con ?"

Loading...