THẬN TRINH - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-19 20:07:28
Lượt xem: 48

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta một cung nữ đang nhặt phân ngựa ở đằng xa. Từ lúc xuống xe, nàng cứ nghiêng đầu hoặc lưng tránh né .

"Hoàng cữu cữu, xin hãy ban cung nữ đó cho Thận Trinh."

Lời thốt , mới nhận giọng nghẹn ngào. Hoàng cữu cữu nheo mắt kỹ một lúc, sắc mặt dần trở nên u ám. Uy áp của bậc đế vương khiến tự chủ mà quỳ xuống. Hoàng cữu cữu thở hắt một đỡ dậy, thở dài: "Lão Nhị Hoàng hậu dạy hư . Đó vốn là của con, con mang về . Là Hoàng cữu cữu với con, Thận Trinh."

Ta dập đầu tạ ơn thiên t.ử. Cung nữ chính là Hảo Thu. Ta bảo Tiểu Tuyết dẫn Hảo Thu mới bắt đầu chọn ngựa.

"Con ngựa tính tình hung hãn, cẩn thận kẻo nàng thương." Chu Hành đến bên cạnh từ lúc nào.

Tinhhadetmong

A phụ thanh cao như trúc, chín vị thị quân của A mẫu mỗi một vẻ, lẽ quen với cái , nhưng lúc vẫn khỏi cảm thán Chu Hành trông thật tuấn tú. Huynh cao lớn, làn da sẫm màu, gương mặt cương nghị nhưng nhờ nốt ruồi lệ mà trở nên dịu dàng hơn hẳn. Thiếu niên lớn lên ở biên thùy, của như thế, cuộc đời vốn nên thuận buồm xuôi gió, thể ích kỷ như . Huynh cứu mà còn "ám" , thật công bằng.

Mọi đều cách xa mươi bước, hạ thấp giọng hỏi: "Huynh thực lòng cưới ?"

"Hiếm lắm mới nhặt một cô vợ xinh xắn, gì mà nguyện ý?" Chu Hành khẽ , ánh mắt trịnh trọng, "Thận Trinh, chúng thành xong sẽ về biên cương. Ở đó, nàng thể tự do chính ."

Ta gật đầu loạn xạ, đường về phủ tâm trạng vô cùng phức tạp. Ta giống như kẻ lữ hành sa mạc khô khốc quá lâu, khi thấy ốc đảo thì mừng rỡ khôn xiết, lo sợ đây chỉ là một ảo ảnh phù du.

Hảo Thu trở về bên , chồng tương lai hiền hậu, phu quân thấu hiểu lòng . Mười sáu năm qua, ít hiền lành, A phụ dần chịu với vài câu, A mẫu cũng còn hở chút là mắng cút . Ta bao giờ dám đòi hỏi gì, đồ ban cũng dám từ chối. Ta sợ họ ghét bỏ , nên việc gì cũng cố nhất, ngoan nhất. Chỉ cần một lời khen tình cờ, thể vui vẻ hồi lâu.

Hôm nay là ngày hạnh phúc nhất, vì sắp một gia đình mới.

Khi đang vui, ngày tháng trôi qua thật nhanh. Chớp mắt đến ngày xuân săn, tên sai vặt dắt ngựa về cứ ấp úng, A mẫu quát hỏi chuyện gì.

6.

Con ngựa chọn bỗng nhiên c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử đêm qua. Đó vốn chỉ là con ngựa chọn đại khi tâm trí đang rối bời, chỉ là tiếc cho một sinh mạng. A mẫu chút tức giận, khuyên vài câu, bà mắng tính khí hiền lành như bùn nặn, bắt nạt đến tận đỉnh đầu mà vẫn nhường bước. Kiều Kiều ở bên cạnh châm dầu lửa, chẳng giống con gái của A mẫu chút nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/than-trinh/chuong-5.html.]

Ta lấy cái khí chất kiêu ngạo, tùy hứng đó chứ?

Đến săn trường, tình cờ gặp nhóm của A phụ. Trong nửa năm dưỡng thương, A phụ thể công chúa phủ, thường nhờ gửi t.h.u.ố.c bổ và d.ư.ợ.c liệu đến.

"Con gầy nhiều quá." A phụ đ.á.n.h giá một hồi. Không từ lúc nào, lang quân phong độ trong ký ức của hằn lên những nếp nhăn của tuế nguyệt. Ta Như di đang một cách gượng gạo, do dự một chút mới mỉm đáp: "Đã khỏe hẳn ạ, chỉ là dạo gần đây con kém ăn."

"Vẫn nên ăn nhiều một chút, béo lên mới ."

Nói đoạn đến nội trường, Hoàng cữu cữu đang cao hứng, hạ lệnh chính thức bắt đầu xuân săn. Các phu nhân đều ở doanh trại, cảm thấy bụng chút khó chịu nên về trướng nghỉ ngơi. Đang lúc mơ màng, Hảo Thu gọi, Chu Hành đang đợi ở bên ngoài.

Chỉnh đốn mái tóc, bước ngoài, thấy Chu Hành đang cầm một chiếc áo choàng trắng.

"Mấy hôm mẫu may cho nàng chiếc áo choàng mới." Chu Hành đưa áo cho , tay vuốt ve lớp lông thỏ mềm mại quanh mũ trùm, lòng bỗng dâng lên một nỗi chua xót lẫn ngọt ngào. "Sắc mặt nàng nhợt nhạt, chỗ nào khỏe ?"

Ta lắc đầu, thể quý giá đến ?

"Sao săn?" Chu Hành là thiếu niên tướng quân, tài cưỡi ngựa b.ắ.n cung xuất chúng, bách phát bách trúng.

Chu Hành nhếch môi : "Săn mấy thứ con mồi béo mầm chạy nổi thì gì thú vị? Thận Trinh, đưa nàng rừng sâu săn sói nhé?"

Ai đời đưa thiếu nữ săn sói? Ta nén , vội gật đầu đồng ý. Chu Hành chắc là mới phản ứng lời , dặn nghỉ ngơi vội vàng xoay , chân tay luống cuống bước . Ta chỉ thấy cái bóng lưng cứng đờ và vành tai đỏ ửng của .

Trở về trướng, hỏi Hảo Thu liệu thể thêu một túi thơm vân hạc tặng Chu Hành ? Hảo Thu kịp đáp, Tiểu Tuyết nhanh nhảu: "Tiểu thư tặng túi thơm cho cô gia thì ?"

Hảo Thu mỉm gõ đầu Tiểu Tuyết: "Tiểu thư còn xuất giá, con gọi cô gia thuận miệng thế . Vân hạc quả thực hợp với Chu tiểu tướng quân."

Trong lòng tràn ngập niềm vui, cũng sắp nhà . Gió xuân hôm nay thật ôn hòa, bên ngoài náo nhiệt khôn cùng, đang định bụng sẽ vẽ mẫu hoa thêu nào đây. Đột nhiên, cơn đau ở bụng dữ dội hơn, trong cơn mê thấy tiếng thét của Tiểu Tuyết, đó còn gì nữa.

Loading...