Thần Y Thập Niên 60: Xuyên Thành Cô Vợ Pháo Hôi Thích Làm Mình Làm Mẩy - Chương 1061
Cập nhật lúc: 2026-02-28 20:13:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Qua kiểm tra, cô trượng lúc ngã va đầu xuống đất, xuất hiện tình trạng chấn động não nghiêm trọng, não bộ triệu chứng xuất huyết nội.”
Nếu sức khỏe ông cụ cứng cáp, e rằng lúc đó qua khỏi .
Còn cô thì là do khí huyết công tâm, một thở lên nên trực tiếp tức đến ngất .
Cô vội vàng châm cứu cho ông cụ và cho uống thu-ốc, trong thời gian lưu quan sát thì gọi hai em văn phòng để chuyện.
Phạm Hiểu Phong mặt đầy vẻ chán nản rút một điếu thu-ốc ngậm miệng, Phạm Hiểu Tùng nể nang gì giật lấy ném xuống đất.
“Anh cũng xem đây là chứ."
Phạm Hiểu Phong đưa tay vuốt mặt cúi đầu im lặng.
Chu Toàn hài lòng với thái độ tiêu cực của , với tư cách là con trai cả trong nhà, khi xảy chuyện tích cực giải quyết mà lúc nào cũng chỉ trốn tránh theo thói quen.
Nếu vì sự nhu nhược của , cuộc sống tuổi già của cô và cô trượng lẽ thoải mái hơn nhiều.
Phạm Hiểu Tùng thấy bắt đầu trốn tránh, suýt chút nữa thì tức ch-ết.
Lúc còn dám mặt cha những lời đ-âm tim gan như thế, lúc còn giả vờ cái gì chứ.
Như là để dằn dỗi, cũng im lặng tiếng, để xem ăn thế nào với chị họ.
Trương Lệ Hoa ở bên cạnh thấy hai em cứ im thin thít, trong lòng liền cảm thấy bực bội.
Lúc thì dám , sợ chị họ coi thường , nhưng cô còn tìm phân xử cho lẽ đây.
Cô tranh phần, kể bộ quá trình cha chồng cho tức giận đến mức cho chị họ .
Hóa hôm nay là sinh nhật con trai nhỏ của Phạm Hiểu Phong, già quyết định chút món ngon ở nhà cũ, để con cháu về tụ họp.
Sẵn tiện cũng coi như mừng sinh nhật cháu trai, dù khi chia gia sản xong thì bình thường cũng bận rộn, mượn cơ hội thể đoàn tụ một chút.
Ai ngờ đợi già chuẩn xong những món ăn phong phú, tụ tập còn ăn mấy miếng, vợ của Phạm Hiểu Tùng liền mượn cơ hội đề xuất chuyện toan tính từ lâu.
Sau vài năm kết hôn, để sớm thực hiện tâm nguyện tự chủ gia đình.
Hai vợ chồng họ từ sớm đề nghị chia gia sản, chuyển đến khu nhà tập thể mà đơn vị phân phối cho.
Lúc con cái còn nhỏ thì chen chúc vẫn ở , giờ cả gia đình sáu miệng ăn sống trong căn nhà ba mươi mét vuông thì vẻ chật chội.
Vợ của Phạm Hiểu Phong liền nhắm căn nhà của hai cụ .
Mặc dù chỉ vỏn vẹn bảy tám mươi mét vuông, diện tích cũng tính là lớn, nhưng dù vẫn hơn căn nhà nhỏ như chuồng chim bồ câu của họ nhiều.
Hai cụ thấy bàn tính của cô con dâu cả gõ lạch cạch, sắp xếp chuyện cho hai vô cùng rõ ràng.
Mặc dù cho tức đến mức khí huyết dâng trào nhưng lúc đầu hai cụ vẫn bình tâm tĩnh khí lắng .
Vợ chồng hai cụ lương cao lối sống tiết kiệm, nửa đời trôi qua cũng tích cóp ít tiền.
Hồi chia gia sản đem bộ tiền mặt chia hết cho hai đứa con trai, vì nghĩ rằng hai vợ chồng vẫn còn kiếm lương nên gần như để chút tiền tích cóp nào cho bản .
Hai em mỗi chia đủ một nghìn đồng, mỗi cặp vợ chồng hai chiếc xe đạp mới tinh cũng là do hai cụ bỏ tiền mua.
Vài năm , Bắc Kinh bắt đầu dần dần ủng hộ việc cá nhân mua bất động sản, hai cụ liền nhắc nhở bảo họ lấy tiền tích cóp mua nhà.
Vợ chồng con thứ hai theo lời khuyên, dùng tiền tích cóp mua hai căn nhà thương mại và một gian mặt bằng kinh doanh.
Còn vợ chồng con cả thì tự cho là thông minh khi cho rằng công xưởng chắc chắn sẽ xây thêm nhà ở cho nhân viên.
Hai vợ chồng còn một suất thể xin , nếu mua nhà thì lúc phân nhà chắc chắn sẽ trong diện xem xét, nên cứ khăng khăng chịu mua nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/than-y-thap-nien-60-xuyen-thanh-co-vo-phao-hoi-thich-lam-minh-lam-may/chuong-1061.html.]
Sau đó, em vợ của con cả nảy ý định hão huyền, bắt chước xuống miền Nam kinh doanh.
Vợ của con cả liền đem bộ tiền tích cóp , giao cho vận hành danh nghĩa góp cổ phần.
Đáng tiếc là cho dù ở đầu ngọn gió thì cũng con lợn nào cũng thể bay lên .
Số tiền hơn một nghìn đồng từ việc chia gia sản cộng với tiền tích cóp chung của hai vợ chồng khi kết hôn lỗ sạch sành sanh còn một xu dính túi chỉ trong vòng một năm ngắn ngủi.
Đừng là mua nhà, đến chất lượng cuộc sống cũng giảm sút ít, chi tiêu còn dám mạnh tay như nữa, rảnh rỗi là chạy qua chỗ hai cụ để cải thiện bữa ăn một chút.
Chương 1723 Tranh giành bất động sản
Bây giờ cảm thấy nhà ở càng ngày càng chật chội, chẳng liền nhắm ý đồ của hai cụ .
Cũng uổng công cô dám nghĩ, chỉ đòi nhà, thậm chí còn phụng dưỡng hai cụ.
Đ-ánh bàn tính đuổi già khỏi nhà cũ, bảo sang ở nhà con thứ hai vốn dĩ nhà, gián tiếp đem trách nhiệm phụng dưỡng cha đẩy ngoài.
Cái lối ăn quá khó coi, bàn tính gõ đến mức sắp vỡ tung mặt , bầu khí vốn dĩ đang hòa thuận lập tức trở nên lạnh lẽo.
Người lên tiếng là hai cụ đang đau lòng khổ sở, mà là cô em dâu Trương Lệ Hoa tính tình nóng nảy.
Cô hạng tính toán, mặc dù chướng mắt cái đức tính chiếm hời đủ của vợ chồng cả.
cô tự thấy thu nhập của khá , dựa dẫm sự trợ cấp của hai cụ nên cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.
ngờ cô càng dễ chuyện thì những kẻ càng đà lấn tới.
Đây là định đem tủy xương của hai cụ gõ nát để hút cạn mà.
Cứ tưởng cả thiên hạ là tinh ranh nhất, còn khác đều là kẻ ngốc chắc, chỉ chiếm nhà cũ mà còn định đẩy cha già cho vợ chồng họ chịu trách nhiệm.
Dựa cái gì mà họ mặt dày đến thế.
Có lẽ sự bất mãn tích tụ lâu, Trương Lệ Hoa cũng bung tỏa hết hỏa lực.
Cô xối xả vạch trần tất cả những việc lớn nhỏ mà vợ chồng cả ngừng đòi hỏi từ hai cụ suốt những năm qua.
Vợ của con cả cũng hạng , ở trong cái nhà giờ luôn thuận buồm xuôi gió.
Dĩ nhiên sẽ để mặc cho cô em dâu mất mặt như , thế là lập tức cãi một trận tơi bời, cuối cùng thậm chí còn động tay động chân.
Cảnh tương tàn khiến hai cụ đau lòng khôn xiết, nhưng vẫn gượng dậy để vội vàng can ngăn.
ngờ, hai đứa cháu trai vốn luôn coi trọng, nhân lúc để ý mà chạy trong phòng lục tung tờ khế ước nhà cũ.
Đứa cháu trai nhỏ nhà con cả giơ tờ khế ước đó chạy đến mặt ông nội.
Với giọng điệu coi đó là chuyện đương nhiên :
“Chẳng ông bà nội thương chúng nhất , hôm nay là sinh nhật .”
Là nhân vật chính của ngày hôm nay, cảm thấy lấy khế ước nhà quà sinh nhật là hợp ý nhất.
Thím hai nên ngăn cản, sẽ khiến những bậc con cháu như họ vẻ quá nhỏ mọn.
Cô trượng lập tức cảm thấy thở thông, vẫn cố nén nỗi đau lòng để giảng giải đạo lý với thiếu niên.
Nói rõ căn nhà là tổ sản, khi họ trăm tuổi là để cho cha và chú hai.
Đứa trẻ với vẻ mặt thèm bận tâm, thốt luôn lời:
“Chú hai nhà , ông bà nội nên dành cho những đứa trẻ khó khăn, phối hợp sắp xếp sang nhà chú hai ở, nhường căn nhà cho những cần nó hơn là bọn họ.”