Thần Y Thập Niên 60: Xuyên Thành Cô Vợ Pháo Hôi Thích Làm Mình Làm Mẩy - Chương 424

Cập nhật lúc: 2026-02-28 15:53:23
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mọi giúp đỡ xếp hành lý lên thùng xe .”

 

Thấy càng ngày càng nhiều kéo đến.

 

Chu Toàn nhân lúc rảnh rỗi vội vàng dẫn bốn đứa trẻ lên hàng ghế .

 

Xe cuối cùng cũng khởi động, Tống Diên Dân thực sự thở phào nhẹ nhõm.

 

Vị bác sĩ Chu nhân duyên quá mất!

 

Chỉ trong lúc xếp hành lý ngắn ngủi mấy đợt tin chạy đến chào tạm biệt cô.

 

Đây mới chỉ là đột ngột rời .

 

Nếu e rằng đến tiễn còn nhiều hơn nữa, lúc đó mới thật sự là dứt .

 

Liễu Thanh Vân và Lục Ngạn Xương ở phía xa theo.

 

Tin tức Chu Toàn xa truyền nhanh, hai vợ chồng ngoài đồng cũng thấy phong thanh, tìm cớ vòng qua phía .

 

Tuy cách quá xa con Chu Toàn.

 

cứ kìm lòng đến tiễn một đoạn.

 

Khương Nhị Ni Tô Thanh dìu đuổi theo một đoạn xa, cho đến khi chiếc xe càng càng xa.

 

Mới đầy vẻ luyến tiếc dừng .

 

Chu Toàn chiếc xe càng lúc càng xa mới thu hồi bàn tay đang vẫy chào ngay ngắn .

 

Cô lấy bình nước , mỗi đứa trẻ đều cho uống một ít nước linh tuyền, đoạn đường đa là đường đất.

 

Lũ trẻ đầu ô tô, nếu say xe thì dễ chịu chút nào.

 

Tống Diên Dân đầu đưa một túi hoa quả khô và ô mai qua, bảo lũ trẻ ngậm cho đỡ say xe.

 

Thỉnh thoảng trò chuyện với Chu Toàn, gián tiếp cũng hiểu thêm một chuyện của cô.

 

Biết cô đến Bắc Kinh học y, đó một danh y y thuật cao siêu khôn lường thu nhận học trò ruột.

 

Cộng thêm bản cực kỳ thiên phú nên mới thành tựu như ngày hôm nay khi tuổi đời còn trẻ như .

 

Chương 697 Bị Trần Trung Thực nhắm trúng

 

Tống Diên Dân bao giờ phủ nhận sự tồn tại của thiên tài.

 

Đất nước rộng lớn mấy ngàn năm, những thiên tài xuất chúng như nhiều.

 

Cũng thể vì là con gái mà phủ nhận thiên phú của .

 

Lúc qua trấn Thanh Thạch.

 

Tống Diên Dân còn tinh tế tiệm cơm quốc doanh mua một ít lương khô như sủi cảo, bánh bao.

 

Để lỡ thời gian thêm nữa, Chu Toàn xuống xe.

 

Nếu tránh khỏi một hồi chia tay với Mã Quế Anh và những khác.

 

E rằng mất nhiều thời gian, cứ thế cho xong.

 

Đến huyện là hơn bốn giờ chiều.

 

Suốt dọc đường Chu Toàn nhận Tống Diên Dân thực trong lòng sốt ruột.

 

Chắc là đang lo lắng cho cha ông .

 

Nên cô chủ động đề nghị họ lái xe thẳng đến bệnh viện luôn.

 

Tống Diên Dân do dự xoay mấy đứa trẻ.

 

Phát hiện mấy đứa nhỏ đang đầy hào hứng.

 

Đứa bé gái lớn nhất cũng mới sáu bảy tuổi, mặt chúng hề thấy chút mệt mỏi của hành trình.

 

Ngay cả tình trạng say xe cũng , điều cũng khiến Tống Diên Dân thấy ngạc nhiên.

 

Tống Diên Dân thích mấy đứa trẻ .

 

Tuổi còn nhỏ mà lạ hề tỏ gò bó.

 

Cử chỉ phóng khoáng, lễ phép, bình thường lớn dạy dỗ tâm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/than-y-thap-nien-60-xuyen-thanh-co-vo-phao-hoi-thich-lam-minh-lam-may/chuong-424.html.]

Xe dừng ở cổng bệnh viện, hành lý cứ để tạm xe.

 

Chu Toàn mỗi tay dắt một đứa trong cặp sinh đôi.

 

Không cần cô đặc biệt dặn dò, Tuệ Mẫn và Tiểu Bao T.ử dắt tay theo sát bên cạnh.

 

Tiểu Bao T.ử tò mò ngó xung quanh, cũng thường xuyên theo đến bệnh viện trấn khám bệnh.

 

Trước đây còn thấy gì.

 

So với bệnh viện ở đây thì bệnh viện trấn đúng là cũ kỹ, diện tích nhỏ.

 

Tống Diên Dân dẫn họ qua tòa nhà khám bệnh, thẳng theo hành lang dài đến tận một tòa nhà ba tầng nhỏ ở phía cùng.

 

La Hữu Khánh - bác sĩ ngoại khoa cùng viện trưởng Trần Trung Thực qua đó trao đổi với Chu Toàn.

 

Mắt nhọn thấy Chu Toàn qua sảnh lớn, kinh ngạc mừng rỡ chạy nhanh về phía phòng viện trưởng.

 

Nghe bác sĩ Chu thật sự Tống Diên Dân mời tới.

 

Trần Trung Thực vui mừng vỗ đùi cái đét, vẻ mặt đắc ý hì hì.

 

“Hà... khó khăn lắm mới đưa đến tận cửa, kiểu gì cũng giữ cho bằng ."

 

“Nhân tài như mà cứ rúc ở một nông trường nhỏ, đúng là phí phạm của trời mà!

 

Nhân tài dùng như ."

 

Chu Toàn lúc viện trưởng Trần “nhắm trúng".

 

Tống Diên Dân dẫn cô đến một phòng bệnh đơn, lúc qua hành lang thấy cửa hai lính đang canh gác.

 

Chu Toàn đoán đối phương chắc là lai lịch nhỏ, nhưng ngoài mặt hề lộ chút gợn sóng nào.

 

Kiếp khi đạt đến trình độ của cô, từ chính khách địa phương đến thương gia tài phiệt.

 

Bệnh nhân phận thế nào mà từng thấy qua, đều là chuyện nhỏ thôi.

 

Đây là một căn hộ phòng bệnh đơn, bên ngoài còn một phòng khách nhỏ.

 

Tống Diên Dân hiền hậu mời họ xuống.

 

Sau đó lục tìm trong cái tủ bên cạnh ghế sofa, lấy đồ hộp trái cây, bánh ngọt và socola.

 

Mở bao bì để chúng ngoan ghế sofa ăn.

 

Lũ trẻ Chu Toàn , thấy cô mỉm gật đầu.

 

Mới lễ phép lời cảm ơn với Tống Diên Dân:

 

“Cảm ơn bác ạ!"

 

Tống Diên Dân ha hả xoa đầu thằng nhóc nhỏ nhất.

 

Mấy đứa trẻ dạy bảo quá , ông càng càng thích.

 

“Mấy thứ ngon lành đều là bác Tống đặc biệt lấy cho các cháu ăn đó, một cái cũng để , ăn hết sạch sành sanh nha."

 

Lũ trẻ đồng thanh ngoan ngoãn .

 

Thực Chu Toàn ngày thường bao giờ để chúng thiếu đồ ăn vặt.

 

Cho dù những thứ bánh ngọt socola ở hiện tại coi là những thực phẩm cao cấp.

 

so với đồ ăn vặt ở hậu thế thì cũng chẳng gì lạ lẫm, nên lũ trẻ ăn uống thanh lịch.

 

Chương 698 Thật sự là quá coi trọng

 

Miêu Cẩm Hoa thấy tiếng chuyện bên ngoài liền từ trong phòng .

 

Sự chú ý lập tức tập trung bốn đứa trẻ đang ghế sofa.

 

Không nén nổi thầm khen ngợi trong lòng.

 

Những đứa trẻ ngũ quan tinh xảo, cử chỉ chừng mực, chắc hẳn nhận sự giáo d.ụ.c .

 

Bà tò mò hỏi con trai thứ:

 

“Diên Dân, đây là con nhà ai thế?

 

Sao đưa đến phòng bệnh ?"

 

Tống Diên Dân tới đỡ lấy .

Loading...