Thần Y Thập Niên 60: Xuyên Thành Cô Vợ Pháo Hôi Thích Làm Mình Làm Mẩy - Chương 709
Cập nhật lúc: 2026-02-28 19:01:19
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nhìn thấy hai chú lạ mặt, ánh mắt tò mò của tất cả đều tập trung hai họ.”
Chu Toàn giới thiệu cho đôi bên.
Thực tế khi nhận nhiệm vụ, hai sớm học thuộc lòng các thành viên trong gia đình Lục Kiêu, bây giờ chẳng qua là đối chiếu từng một mà thôi.
Nghe là đến bảo vệ họ, mắt Hoành Bác sáng rực lên.
“Chú ơi, các chú là vệ sĩ ?"
Khóe miệng Chu Toàn giật giật, đúng là nên để chúng xem phim hoạt hình nhiều quá.
Nhìn xem, chẳng lộ tẩy ngoài đời thực .
Cô gượng giải thích, “Trong nhà sưu tầm ít truyện tranh, đứa trẻ xem truyện tranh nhiều quá đấy mà."
Hoành Nghị thực sự đứa em trai nhanh nhảu đoảng đ-ánh bại , rõ ràng dặn nó đừng lỡ miệng mà.
Mộc Phong vốn nghiêm nghị quen , đối mặt với câu hỏi ngây ngô của trẻ con, nhất thời ứng phó .
Đinh Hòa Bình hướng ngoại và tỏa nắng thì tự nhiên hơn nhiều.
Anh cúi xuống ngang tầm mắt với bé, :
“Chúng chắc tính là cảnh vệ viên, nếu các cháu ngoài, chúng theo sát rời bước."
Lũ trẻ thốt lên kinh ngạc.
Hoành Nghị nhạy bén cảm nhận gì đó đúng.
Cụ nội và ông nội cảnh vệ theo là vì họ là lãnh đạo quân khu, mới đãi ngộ đó.
Bố chỉ là một nhân viên nghiên cứu khoa học chứ quân nhân, năng lực khiến cấp phái của quân bộ xuống bảo vệ họ .
Hiểu con ai bằng , thấy biểu cảm của Hoành Nghị, Chu Toàn liền bé đang nghĩ gì.
Cô trấn an lắc đầu với bé, hiệu tối gian chuyện, chào hỏi hai quân nhân ăn cơm.
Thông thường lương và quân phục của cảnh vệ đều do nhà nước chi trả, nhưng ba bữa ăn do bộ phận đương chức chịu trách nhiệm.
Tức là bảo vệ - Chu Toàn sẽ chịu trách nhiệm.
cấp phái đến là để giải quyết vấn đề, chứ mang thêm gánh nặng cho họ.
Lương thực sinh hoạt trong thành phố đều định lượng theo hộ khẩu, trong nhà còn nuôi mười mấy miệng ăn, khó khăn .
Cấp thể phái thêm hai cảnh vệ sức ăn lớn đến chia bớt lương thực của họ .
Thực họ dự tính khác, với giá trị mà Lục Kiêu hiện đang thể hiện, hưởng thụ bao nhiêu đãi ngộ đặc biệt cũng quá đáng.
Bộ trưởng Diêu vung tay một cái, họ xin lương thực đặc cung.
Nghĩa là khẩu phần lương thực và phúc lợi của gia đình Chu Toàn sẽ do cấp thống nhất phát, cần trạm lương thực để mua nữa.
Tương đương với việc hưởng đãi ngộ như cán bộ cao cấp.
Tuy nhiên điều cần thời gian vận hành, cho dù bật đèn xanh thì cũng theo quy trình.
Vì đối với lời mời ăn cơm của Chu Toàn, hai vẫn khá dè dặt.
Họ chuyển lời về thông tin nhận từ Bộ trưởng Diêu cho Chu Toàn.
Sau đó Mộc Phong mới cứng nhắc :
“Hiện tại việc phát vật tư vẫn đang theo quy trình, chúng thể ăn cơm ở đây, lương thực trong nhà hạn, thể để chúng chia bớt ."
Đinh Hòa Bình tán thành gật đầu, “Đồng chí Chu yên tâm, lúc đến chúng ăn sáng !"
“Hai đến để bảo vệ chúng , mà ăn cơm ở nhà, chẳng lẽ hai còn định bỏ tiền ngoài ăn tiệm ."
Chu Toàn từ chối cách .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/than-y-thap-nien-60-xuyen-thanh-co-vo-phao-hoi-thich-lam-minh-lam-may/chuong-709.html.]
Người đặc biệt đến bảo vệ , kết quả là bụng đói ăn cơm, chuyện quá .
Thời buổi những quen tiết kiệm, đặc biệt là đàn ông gia đình, bảo họ ngày nào cũng tiệm ăn thì chắc chắn họ nỡ.
Cuối cùng là cả ngày mang theo lương khô gặm thì cũng là chịu đói .
Hai bướng bỉnh vô cùng, bất kể Chu Toàn thế nào, họ đều kiên trì ý kiến của , tuyệt đối tăng thêm gánh nặng cho Chu Toàn.
Hoành Nghị đảo mắt một vòng, giơ tay đề nghị:
“Nếu hai chú cảm thấy ăn cơm ở nhà cháu là , thì nộp một ít tiền ăn cho cháu là .
Dù chẳng cấp lãnh đạo quyết định phát vật tư hàng tháng cho chúng cháu , chắc cũng bao lâu nữa ."
Chương 1157 Chứng minh khả năng tự vệ
Chu Toàn liên tục khen ngợi ý tưởng , họ chờ đợi câu trả lời của hai .
Đinh Hòa Bình khó xử Mộc Phong.
Mộc Phong cúi đầu trầm ngâm, nhiệm vụ họ nhận là bảo vệ vợ con nhà khoa học từng bước rời.
Vậy thì chắc chắn thể tùy tiện ngoài ăn cơm, lẽ nộp tiền ăn cũng là một ý , thế là sảng khoái đồng ý.
Chu Toàn tán thưởng nháy mắt với con trai giỏi giang.
Nộp tiền ăn mà, bao nhiêu chẳng do cô là , thu một ít mang tính tượng trưng là .
Chắc hẳn hai đàn ông từng quán xuyến gia đình sẽ mánh khóe trong đó.
Ăn xong bữa sáng, Chu Toàn chuẩn .
Tịch Văn và Lục Hi một cái, vội vàng mỗi đứa ôm lấy một cánh tay của .
Tịch Văn giọng mềm mại nũng nịu:
“Mẹ ơi, cho chúng con cùng với, chúng con xem ông lão nước ngoài đó."
Chu Toàn nhướng mày, giả vờ vui :
“Người ốm đau cần nghỉ ngơi tuyệt đối, các con theo chẳng phiền ?"
Tịch Văn sốt ruột, “Chẳng học ngoại ngữ nếu môi trường ngôn ngữ thì học nhanh hơn ?
Chúng con học ngoại ngữ, chẳng lẽ tiếp xúc gần để quan sát nước ngoài một chút ."
Vẻ mặt Chu Toàn kiểu như:
“Mẹ tin con mới lạ đấy.”
“Lý do mà gán lên cả các con thì họa may còn tin!
Các con ngay cả những thứ cơ bản nhất còn học, đùng một cái nhảy qua giao tiếp với nước ngoài, xem các con giỏi kìa."
Tịch Văn bĩu môi giậm chân, “Ơ kìa, con chỉ là tò mò thôi mà!"
Thực hiện tại lũ trẻ nghỉ hè , hôm qua chính là ngày thứ hai của kỳ nghỉ hè.
Để thực hiện lời hứa vì các con thi cử xuất sắc, cũng để chúng vì sự rời của bố mà mất tinh thần, hôm qua cô mới đưa chúng chơi công viên Bắc Hải.
Cho nên chúng mới nài nỉ cùng.
“Anh cả các con định tìm Hoành Nghị chơi đấy, con chắc chắn theo ?
Nên là khi xem bệnh cho nước ngoài xong thì sẽ về phòng khám chẩn trị, buồn chán lắm đấy nhé!"
Nghe , Tịch Văn liền chùn bước.
Hồi khi còn khám ở bệnh viện huyện, cô bé và em trai từng theo .
Quả thực là cực kỳ buồn chán, đến nơi chỉ trong phòng việc xem chữa bệnh cho , một là suốt cả nửa ngày.